Tầm Tần Ký
Hồi 253
Gặp lại xót xa
Tinh thần của Hạng Thiếu Long tiến vào cảnh giới lặng yên như mặt
nước, bước đi vững chãi và đều đặn, tính toán tốc độ và cự ly của đối
phương.
Từ sau khi ngồi cỗ máy thời gian để đến thời đại Chiến Quốc này, gã
chưa bao giờ có một ngày sống mà không cần cầm vũ khí, gã hiểu rõ
các loại binh khí. Gã nghiêng tai lắng nghe, lập tức suy đoán được rằng
đối phương chắc chắn dùng trường kích.
Kích là một loại vũ khí kết hợp giữa mâu dùng để đâm thẳng và qua
dùng để chém ngang, âm thanh phát ra khi đâm tới, rõ ràng khác mâu
và qua.
Hạng Thiếu Long rất muốn quay đầu nhìn lại, nhưng cảm thấy nếu làm
như thế sẽ mất đi thế cao thâm khó lường của mình, vả lại sẽ khiến cho
đối phương dốc hết lực để gia tăng tốc độ đâm tới.
Một luồng gió thổi qua, quật vào mặt Hạng Thiếu Long khiến cho gã
như nhắm tịt mắt lại. Tiếng gió át cả tiếng vó ngựa.
Lúc này đối phương còn cách khoảng hai trượng thì phát lực, tấn công
gã trong chớp mắt.
Bỗng nghe tiếng thét, „Thẫm Lương chịu chết!" vang lên ồm ồm ở phía
sau.
Hạng Thiếu Long nhắm mắt lại, rê ngang sang bên phải, đến trước đầu
ngựa, tay phải buông chuôi kiếm đưa tay trái rút kiếm ra.
Phải biết rằng lúc này gã đang đi bên trái đường, nếu dùng tay phải rút
kiếm, nếu bất cứ kẻ nào tấn công từ phía sau tới, chắc chắn sẽ tưởng
rằng gã rê sang bên trái để kéo dài cự ly, rồi dùng tay phải rút kiếm để
chống trả. Nào ngờ gã làm ngược lại, rê sang bên phải, khiến cho
trường kích của kẻ địch hoàn toàn đâm ngược hướng.
Sai một ly mà đi cả ngàn dặm.
Huống chi đây là thời khắc sinh tử.
đâu?"
Giải Tử Nguyên giật mình đứng trơ ra như bị điểm huyệt.
Hạng Thiếu Long cũng giật mình đứng sững ngay tại trận.
Tiếng hoàn bội vang lên, ác thê của Giải Tử Nguyên đến phía sau lưng
hai người, cười lạnh lùng nói, „Chạy đi đâu, chàng tưởng thiếp không
biết vở tuồng của hai người hay sao?"
Rồi lại rít lên, „Giải Quyền ra đây cho ta, hãy kể lại mọi chuyện đêm
qua, đã có ta ở đây ai dám làm gì ngươi."
Giải Tử Nguyên giật mình, té ra tên nô bộc cuối cùng cũng đã bị thu
phục.
Giải Quyền không biết từ đâu chui ra, quỳ móp xuống đất run giọng
nói, „Thiếu gia, tiểu nhân bị ép buộc."
Giải Từ Nguyên quay lại như cái máy, nói rằng, „Chuyện này toàn do
ta nghĩ ra, không liên quan đến Thẫm huynh."
Hạng Thiếu Long vẫn trăm mối tơ vò, bởi vì gã nhận ra rằng đó là
giọng nói của Thiện Nhu, người mà gã vẫn hằng mong nhớ.
Nàng rốt cuộc đã bỏ ước mơ rong ruổi chốn giang hồ của mình, gả vào
cho nhà họ Giải, lại còn sinh hai đứa con.
Giờ đây chuyện gã mong nhất là bước ra khỏi Giải phủ, để Thiên Nhu
không biết rằng gã đã từng đến đây.
Gã hiểu rõ Giải Tử Nguyên tại sao vừa yêu vừa sợ nàng, nói thực, đó
chính là lạc thú lớn nhất mà Thiện Nhu đem lại cho nam nhân.
Cho đến hôm nay gã vẫn còn nhớ mãi thời khắc bên cạnh Thiện Nhu.
Giải Tử Nguyên đã chịu trách nhiệm hết mọi việc khiến cho gã cảm
động lắm.
Muốn đi là một chuyện nhưng không thể cất bước.
Thiên Nhu chỉ tay về hướng gã, quát, „Ngươi tên là Thẫm Lương phải
không? Xem ngươi cao lớn thế kia mà lại nhát như chuột, cả nhìn thẳng
vào mà cũng không dám!"
Bọn tôi tớ trong nhà nhất thời cười khúc khích.
cho Giải huynh ra ngoài chơi bời, đảm bảo không lâu Giải huynh sẽ
chán ngán."
Giải Từ Nguyên nói, „Ta mà chán ngán ư! Nàng trả lời thế nào?"
Hạng Thiếu Long nói, „Tẩu tẩu bảo sẽ suy nghĩ lại."
Giải Tử Nguyên cả mừng nói, „Hôm nay quả là có bước ngoặt lớn!
Thẫm huynh hãy ở lại trò chuyện với ta!"
Hạng Thiếu Long lúc này trong lòng buồn bã, nào có hứng thú trò
chuyện với y, giả vờ sợ sệt mà rằng, „Huynh tốt nhất hãy ngoan ngoãn
quay về với tẩu tẩu, nếu tẩu tẩu tưởng rằng huynh có mưu đồ, nói
không chừng tẩu tẩu sẽ chẳng thèm nghĩ lại."
Giải Tử Nguyên giật mình bỏ tay đang ôm Hạng Thiếu Long ra, vẻ mặt
rất buồn cười.
Hạng Thiếu Long đưa tay chào rồi bước ra khỏi Giải phủ.