Tầm Tần Ký
Hồi 254
Tình cũ chưa dứt
vừa rời khỏi khuê phòng của Phụng Phi thì bị thủ hạ chặn lại báo rằng,
Trường Tuyền bị người ta đánh một trận ở ngoài cổng lớn chỉ còn nửa
cái mạng.
Hạng Thiếu Long trong lòng biết rõ đó là thủ đoạn của Tiêu Nguyệt
Ðàm, nhưng không thể không đi hỏi han y. Ðến trước phòng của
Trường Tuyền thì đụng phải Côn Sơn, tên tiểu nhân này giận giữ nói,
„Nhất định là Trọng Tôn Long sai người làm, Lâm Tri quả là một nơi
không có vương pháp."
Hạng Thiếu Long thầm nhủ bọn ngươi nghĩ như thế thì càng tốt, ta khỏi
phải tốn nước bọt, hạ giọng hỏi, „Thương thế thế nào?"
Côn Sơn nói, „Mặt bị trúng mấy quyền, mắt sưng đến nỗi không nhìn
thấy được, môi thì bị rách."
Nói xong thì thở dài bỏ đi.
Bước vào trong phòng, ngạc nhiên nhìn thấy Ðổng Thục Trinh và hai ả
nữ tỳ đang chăm sóc cho Trương Tuyền.
Ðúng như Côn Sơn nói, Trương Tuyền bị đánh sưng vêu khắp người,
trong khoảng thời gian ngắn khó mà gặp người khác được.
Đó chính là ý đồ của Tiêu Nguyệt Ðàm, y muốn cho Trường Tuyền
khó mà làm việc cho Lã Bất Vi, rồi đành phải dựa dẫm vào Hạng Thiếu
Long gã.
Ðổng Thục Trinh ngồi bên mép giường, liếc gã rồi than rằng, „Bọn
người ấy thật độc ác!"
Trường Tuyền rên rỉ nói, „Có phải Thẫm huynh đến đấy không?"
Hạng Thiếu Long nhớ lại nàng Ðổng Thục Trinh thiên kiều bá mỵ này
đã từng qua đêm với tên tiểu nhân mấy lần, trong lòng sinh ra chán
ghét, nói với Ðổng Thục Trinh với vẻ không khách khí, „Các người ra
ngoài một chốc, tại hạ có chuyện cần nói với Trương huynh."
Ðổng Thục Trinh không vui nhíu mày, bảo hai ả tỳ nữ lui ra rồi nói,
tưởng bất cứ ai, bao gồm cả Long Dương quân trong đó Chỉ vì Ngụy
vương cũng có dã tâm với Phụng Phi cho nên Phụng Phi rốt cuộc cũng
chỉ có thể nghe theo huynh."
Hạng Thiếu Long sững người rồi mới gật đầu, „Thôi được! Ta sẽ nghĩ
cách, nhưng một ngày chưa nhận được tiền, Trương huynh đừng mong
ta hợp tác."
Nói xong vứt tay y, bước ra khỏi phòng.
Ðổng Thục Trinh đang chờ ở ngoài cửa, thấy gã bước ra khỏi phòng thì
kéo gã đến tiểu đình ở trong vườn buồn bã nói, „Phải chăng ngài đang
trách thiếp!"
Hạng Thiếu Long nói, „Tiểu nhân nào dám dù cho nhị tiểu thư có lừa
gạt và không tin tưởng tiểu nhân, thì tiểu nhân cũng chỉ đành chịu mà
thôi!“
Ðổng Thục Trinh bật cười nói, „Xem bộ dạng oán trách của ngài kìa,
để Ðổng Thục Trinh chuộc tội! Chao ôi! Thiếp cũng chẳng biết làm thế
nào mới làm cho ngài vui, phải chăng ngài chỉ thích nam phong không
chứ không ưa nữ sắc?"
Hạng Thiếu Long cười khổ, „Lẽ nào những kẻ quen biết Long Dương
quân đều trở thành như thế?"
Ðổng Thục Trinh bước tới sát Hạng Thiếu Long đưa tay ôm cổ gã cười
rằng, „Ngài còn giấu thiếp nữa, chỉ thấy ánh mắt của y nhìn ngài như
đang có lửa, thì biết rằng ngài là nam nhân của y. Bởi vì nếu ngài
không phải là nam nhân của y, y làm sao có thái độ đó đối với ngài.
Giờ đây hy vọng duy nhất của Thục Trinh, chính là ngoài nam nhân,
ngài cũng ưa thích nữ nhân nữa."
Hạng Thiếu Long lặng người nghĩ bụng lần này quả thật dù có nhảy
xuống sông Hoàng Hà cũng khó mà rửa sạch nỗi oan này. Ðưa tay ôm
vai nàng nói, „Nàng nghĩ sao cũng được. Xin hỏi nhị tiểu thư có thể để
cho tại hạ về phòng nghỉ hay không?"
Ðổng Thục Trinh ôm gã thật chắc cắn vành tai gã mà nói, „Nếu ngài
Ðổng Thục Trinh buồn bã nói, „Ðó đương nhiên là sự sắp xếp lý tưởng
nhất. Nhưng sao có thể được? Phụng Phi giờ đây coi thiếp như là kẻ
địch, tuyệt sẽ không chấp nhận, dù cho có chấp nhận thì mọi người phải
thừa nhận mới được.
Ðây là chuyện không thể."
Hạng Thiếu Long nói với vẻ chắc chắn, „Về mặt Phụng Phi hãy cứ để
cho ta, còn nàng có thể trở thành người thừa kế cho Phụng Phi hay
không thì cứ xem bản lĩnh của nàng."
Ðổng Thục Trinh ngạc nhiên nói, „Bản lĩnh của thiếp?"
Hạng Thiếu Long nói, „Ta sẽ thuyết phục Phụng Phi để cho nàng đảm
nhiệm vai trò chính trong tiết mục ca vũ chỉ cần nàng biểu diễn không
quá kém, ta lại sẽ nhờ những nhân vật có thân phận địa vị như bọn
Long Dương quân nói giúp cho nàng mấy lời tốt, thậm chí mời nàng