Tài liệu MAI HOA QUÁI KIỆT doc - Pdf 84


Mai Hoa Quái Kiệt
Nguyên tác: Ngọa Long Sinh
VietKiem.Com Đả tự: Nhạn Môn Quan 125Hồi 7
Tiền Lộ Mang Mang Lãnh Như Băng ngạc nhiên hỏi:
− Cô nương biết cái gì?
Lục y cười thân mật:
− Công tử giả bộ hay không biết thật?
Lãnh Như Băng trợn mắt giận dữ:
− Lãnh Như Băng này là hạng người nào mà phải giả bộ?
Lục y cười:
− Thôi, những chuyện như thế trong giang hồ cũng là thường tình, tiện thiếp không
hỏi nữa. Trước mắt có một việ
c trọng yếu, cần công tử sớm quyết định.
Lãnh Như Băng hỏi:
− Việc gì vậy?
Lục y hỏi lại:
− Công tử đã quyết định chuyện sống chết của mình hay chưa?
Lãnh Như Băng đáp:

Lãnh Như Băng thở dài, ngưng mục trầm tư, tình thế bức bách chàng không thể
không suy nghĩ cách đối phó.
Qua giọng nói kiên quyết của Lục y, chàng ý thức rằng mình quả nhiên đang lâm
vào hoàn cảnh hoặc sống hoặc chết, đồng thời cũng phát giác Lục y không toàn quyền
quyết định việc sinh tử của chàng.
“Kẻ quyết định cuối cùng là Thanh y văn sĩ và Hoàng y nhân. Hoàng y nhân có thể
đúng là thủ lĩ
nh của Huyền Hoàng Giáo, cũng có thể Thanh y văn sĩ dùng thái độ quỵ lụy
để che mắt người, nhưng xem chừng quyền uy của hắn rất lớn, tạm thời chưa thể biết rõ
hắn có phải là Giáo chủ đích thực hay chưa.”.
Chàng nghĩ đến thân thế mơ hồ của mình, nghĩ đến “Thiên niên Sâm hoàn” và
nghiêm mẫu tóc đã điểm bạc của mình. Chàng thở dài một tiếng ngẩng đầ
u lên, lắc lắc
đầu, cố bình tĩnh gạt bỏ mọi tạp niệm để suy nghĩ cách tốt nhất để đối phó với tình hình
trước mắt.
Bỗng có tiếng nhỏ nhẹ:
− Lãnh công tử.
Chàng giật mình, ngoảnh lại đã thấy một lục y thiếu nữ đứng ngay bên mình, đó
chính là người đã cầu xin chàng cho mảnh vải trắng ở bờ sông.
Thiếu nữ thần sắ
c lộ vẻ bất an, hạ giọng nói nhỏ:
− Tiện nữ nhờ có công tử tặng mảnh vải mà bảo trì được tính mạng, thoát khỏi tam
hình, vô cùng cảm kích.
Lãnh Như Băng chỉ cảm thấy mình ngu xuẩn, thầm nghĩ:
“Mình đã tặng mảnh vải cho ả, hôm nay lại vì mảnh vải mà tới, mới sa cơ thất thế
đến nỗi này.”.
Thiếu nữ không thấy Lãnh Như Băng hồi
đáp, vội nói tiếp:
− Tiện thiếp không thể ở đây lâu, công tử muốn tiện thiếp làm gì hãy mau phân phó.
Lãnh Như Băng nhìn thanh kiếm bên hông thiếu nữ nói nhỏ:

mau lẹ. Vừa lúc đó Lục y mỹ nhân đã xuất hiện ở
thất môn, lạnh lùng hỏi:
− Còn thở không?
Thiếu nữ thong thả ngẩng đầu lên đáp:
− Tắt thở rồi.
Lục y chỉ hơi ngạc nhiên, thong thả bước tới.
Lãnh Như Băng lắc đầu, nghĩ thầm:
“Thuộc hạ của Lục y đắc lực như thế, mà khi bỏ mạng, chủ nhân của hắn chẳng mấy
xúc động, thật là nhẫn tâm.”.
Chỉ th
ấy Lục y cúi xuống nhìn gã đại hán một hồi, rồi nói:
− Hắn bị người dùng nội gia trọng thủ pháp đả thương.
Bỗng có mấy tiếng thét từ xa vọng tới. Lục y biến sắc, đứng bật dậy, nói nhỏ:
− Mau kéo thi thể ra ngoài, cường địch đã xâm nhập địa đạo.
Thiếu nữ y lời lôi xác gã đại hán vào trong nội thất.
Lãnh Như Băng ngoài mặt tỏ vẻ bình thản, nh
ưng trong lòng cảm thấy rất khẩn
trương.
Lục y thong thả quay mình lại, lạnh lùng hỏi:
− Công tử đã nghĩ xong chưa? Muốn sống hay muốn chết?

Mai Hoa Quái Kiệt
Nguyên tác: Ngọa Long Sinh
VietKiem.Com Đả tự: Nhạn Môn Quan 128

i công tử.
Lãnh Như Băng kinh ngạc hỏi:
− Vì sao vậy?
Thiếu nữ đáp:
− Tiểu nữ lại nghe lén, Giáo chủ và Lục y cô nương nói với nhau sẽ không giết công
tử để còn sử dụng. Tiểu nữ biết công tử là người nghĩa hiệp thà chết không chịu khuất
phục, nên tiểu nữ muốn báo cho công tử biết để ráng nhẫn nhục một thời gian. Nếu có cơ
duyên, tiể
u nữ sẽ có ngày cứu công tử thoát khỏi nơi đây.

Mai Hoa Quái Kiệt
Nguyên tác: Ngọa Long Sinh
VietKiem.Com Đả tự: Nhạn Môn Quan 129
Lãnh Như Băng nói:
− Tại hạ cũng báo cho cô nương biết rằng ...
Thiếu nữ ngắt lời:
− Công tử dù sao cũng đừng chết uổng.
Đoạn vội chạy đi.
Lãnh Như Băng chờ một lúc lâu vẫn không thấy thiếu nữ quay trở lại.
Bỗng thất môn được mở ra, một đồng tử cầm đèn bước vào, đi sau là Thanh y văn
sĩ, tiếp
đến là Lục y mỹ nhân.
Thanh y văn sĩ cung tay cười một tiếng, nói với Lãnh Như Băng:
− Bổn tòa không biết Lãnh huynh từ Phong Diệp Cốc tới đây nên có chút đắc tội. 130
Lãnh Như Băng cảm thấy bị người lôi đi. Một lát sau, có gió thổi mát rượi, mùi hoa
thơm ngào ngạt, tựa hồ đã ra khỏi mật thất, rồi bị đẩy lên một cỗ xe.
Thoáng chốc, xe đã chuyển bánh chạy đi. Xe chạy càng lúc càng nhanh.
Lãnh Như Băng nghĩ thầm:
“Không biết chúng đưa mình tới đâu, nhưng nhất định nơi ấy phải hung hiểm hơn
Đào Hoa Trang, chỉ e càng khó bề
đào thoát.”.
Ý định đào tẩu trở nên mãnh liệt, chàng ngầm đề tụ chân khí, đưa cánh tay hữu lên
định giật băng vải bịt mắt ra. Nào ngờ đột nhiên tay hữu đau nhói vì bị một vật chích vào,
phải buông ngay xuống, muốn giơ lên nữa cũng chẳng được, thì lòng thầm kinh hãi.
Chàng nghe một giọng âm trầm lạnh lùng lọt vào tai:
− Nếu muốn thử nếm “Kim Châm Huyệt” của ta thì cứ chống cự nữa
đi.
Lãnh Như Băng kinh hãi nghĩ thầm:
“Thì ra hắn dùng phép “Kim Trâm Đả Huyệt”, chẳng trách tay hữu của mình hết cử
động.”.
Bỗng có tiếng thét to, sàn xe rung động, một luồng gió quạt vào trong thùng xe, tựa
hồ có người bị đánh văng ra khỏi xe. Một tràng cười ha hả, tiếp đến một giọng trầm
hùng:
− Tiểu tử, ngươi cắm kim trâm vào hai tay lão phu, không ngờ lão phu lại còn song
cước. Ha ha ...
Lãnh Như Băng nghe thanh âm của Hứa S
ĩ Công cũng đang ở trên xe, bèn lên tiếng:
− Hứa lão tiền bối đó ư?
Hứa Sĩ Công lại cười vang, nói:

ạ lị một hồi, không thấy kẻ kia đối đáp, cũng thôi không nói nữa.
Cỗ xe chạy tiếp cực nhanh, đường gập ghềnh nên người trong xe bị xóc mạnh dữ
dội. Hai người bị kim trâm phong bế các yếu huyệt nên đành chịu trận.
Hứa Sĩ Công lại lên tiếng:
− Tiểu tử, các ngươi chở lão phu đi đâu vậy?
Một giọng lạnh lùng đáp:
− Cứ nằ
m im đó, rồi sẽ biết.
Hứa Sĩ Công giận dữ:
− Nếu ngươi muốn lão phu nằm im không chống cự thì phải ngoan ngoãn trả lời,
kẻo đừng trách lão phu réo gọi tám đời nhà ngươi lên mà chửi.
Lời của lão Hứa quả nhiên có hiệu lực, chỉ nghe một giọng lạnh lùng đáp lại:
− Tại hạ chỉ chở hai vị đến bờ sông, rồi sẽ có người tiếp nhậ
n, còn mang đi đâu tiếp
thì lúc ấy các vị hãy hỏi họ.
Hứa Sĩ Công cười ha hả nói:
− Xem chừng ngươi cũng chẳng dám nói dối lão phu. Nếu ngươi nói sai, lão phu sẽ
phá tan cỗ xe này.
Con người ngang tàng này trong đời chưa hề bị người bày bố sắp đặt như hiện giờ,
nên quá giận mà tuôn ra như vậy, kỳ thực toàn thân đã bị phong bế huyệt đạo nào có làm
gì được.
Cỗ xe đột nhiên ngừ
ng lại, kẻ hộ tống cũng nhảy xuống xe.
Có nhiều tiếng người lao xao từ xa vọng lại, nhưng quá nhỏ, hai người không thể
nghe rõ bọn họ nói gì. Lát sau có nhiều tiếng bước chân tới quanh xe.
Lãnh Như Băng cảm thấy mình bị người khiêng khỏi xe. Rồi tiếng Hứa Sĩ Công mạ
lị:
− Lão phu trời sinh cho hai chân, đâu cần lũ tôn tử các ngươi phải võng rước?
Lãnh Như Băng nghĩ
thầm:


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status