Tham lam là tột bậc của sự bần cùng, ban
tặng là sự giàu có chân thực nhất
Trước kia có một người bị mất phương hướng trên sa mạc mênh mông, anh
ta vừa đói vừa khát, cận kề đến cái chết. Nhưng anh vẫn cố lê bước chân
nặng nhọc, từng bước từng bước tiến về phía trước, cuối cùng anh phát hiện
thấy một căn nhà mục nát
. Căn nhà này không còn có ai ở, gió thổi nắng
chiếu làm cho nó dường như lung lay sắp đổ. Trước căn nhà, anh phát hiện
có một cái máy hút nước, anh bèn dùng sức bơm nước lên, nhưng chẳng có
một giọt nước nào. Anh đau khổ đến tột cùng.
Bỗng nhiên anh thấy bên cạnh có một bình nước, vòi bình bị bịt bằng gỗ,
trên bình có một mẩu giấy viết: “Trước tiên phải đổ bình nước này vào máy
hút nước, sau đó mới hút được nước. Nhưng trước khi đi phải múc đầy bình
nước này”. Anh cần thẩn mở cái bịt vòi nước, bên trong quả nhiên có nước.
Bây giờ anh ta đứng trước một quyết định khó khăn, liệu có nên làm theo chỉ
dẫn ghi trên mẩu giấy không, đổ nước trong bình vào máy hút nước? Nếu
sau khi đổ vào mà không hút được nước thì sao, hóa ra lại uổng phí bình
nước cứu mạng à? Ngược lại, chẳng thà uống hết bình nước này cũng có thể
bảo tồn được mạng sống. Một linh cảm kỳ diệu đã tạo cho anh sức mạnh,
anh quyết tâm làm theo lời chỉ dẫn của mẩu giấy. Quả nhiên máy bơm nước
bơm được nước suối. Anh vui mừng khôn xiết, uống nước thật no nê, nghỉ
ngơi một lát, anh lấy nước đóng đầy bình, bịt vòi bình lại, viết thêm trên
mẩu giấy rằng: “Xin hãy tin tôi, lời viết trên giấy đúng là sự thật, bạn hãy bỏ
qua toan tính mới có thể thưởng thức được sự ngọt ngào của nước suối”.
*
Một lần con người và Thượng đế đàm luận với nhau về vấn đề thiên đường
và địa ngục. Thượng đế nói với người: “Đếm đây đi, ta sẽ cho ngươi xem thế
nào là địa ngục.”. Họ bước vào gian phòng có một đám người đang quây
quần quanh nồi canh thịt to tướng, mọi người xem ra có vẻ rất đói khát,
tuyệt vọng. Mỗi người trong tay đều cầm một cái muôi có thể với tới nồi,
nguyện của bạn nên tạo ra cho người cho và người nhận đều cảm thấy vui
vẻ, bởi vì sự vui vẻ là chỗ dựa của sinh mạng, mà nó cũng là nhân tố kéo dài
cuộc sống. Hơn nữa, sự vui vẻ là gốc rễ của sự tăng trưởng, khi bạn ban cho
vô điều kiện và rất chân thành, thì sự báo đáp cũng trở nên tỷ lệ thuận với
nó. Vì vậy, hoạt động cho ấy cần phải tràn đầy niềm vui, tinh thần của bạn
lúc cho sẽ nảy sinh cảm giác vui sướng. Như vậy, đằng sau sự ban cho ấy,
năng lượng sẽ tăng lên bội phần.
Luyện tập thói quen ban cho trên thực tế dễ như trở bàn tay; nếu bạn cần
niềm vui, thì hãy cho người khác niềm vui; nếu bạn cần yêu thương, thì hãy
học cách yêu thương; nếu bạn cần sự quan tâm và ngưỡng mộ của người
khác thì hãy học cách quan tâm và ngưỡng mộ người khác; nếu bạn muốn
giàu có vè mặt vật chất, thì trước tiên hãy giúp người khác giàu có.
Sinh mạng là vũ điệu vĩnh hằng của trí thức, nó luôn luôn trao đổi năng
lượng trí tuệ của sự sống trong thế giới vĩ mô và vi mô, giữa nhân thế và vũ
trụ, giữa tư tưởng của nhân loại và tư tưởng của vũ trụ, đồng thời từ đó mà
thể hiện bản thân.
Khi bạn học được cách bỏ ra cái mà bạn theo đuổi, đó là lúc bạn đã dệt nên
được vũ điều đầy sức sống, sinh động và nho nhã, nó cấu tạo nên quy luật
vận động sinh mạng của vĩnh hằng.