Ca Dao Tình Yêu Sóc Trăng
Ai đi bờ đắp một mình,
Phất phơ chéo áo giống hình con bạn xưa.
Ai về em gởi bức thơ,
Hỏi người bạn cũ bây giờ nơi nao.
Anh có vợ chưa, phân lại cho tường,
Để em vô phá đạo cang thường sao nên. Anh đi ngang cầu sắt,
Anh nắm tay em thật chắc,
Miệng hỏi gắt chung tình,
Bướm xa bông tai nhụy, anh xa mình tại ai?
Cây cằn vì bởi trái sai,
Anh xa em vì bởi bà mai ít lời.
Anh đi ngang nhà nhỏ,
Lóng tai nghe rõ,
Phụ mẫu đánh nàng,
Nhà nàng đóng cửa then ngang,
Anh biết làm sao vô đặng cứu nàng một phen.
Anh muốn vãng lai, sợ nàng mang tai tiếng,
Giả khách qua đường, sớm viếng tối thăm.
Anh ở sao cho mẹ thành vàng,
Cho cha thành bạc, thiếp với chàng thành đôi.
Anh thương em chí quyết thương hoài,
Bảng treo mặc bảng, thơ bài mặc thơ.
Ăn cơm ba chén lưng lưng,
Uống nước cầm chừng để dạ thương em.
Ba năm xương cốt rụi tàn,
Dầu ai ve bậu, chẳng màng tới ai.
Bạc với vàng còn đen còn đỏ,
Đôi lứa ta còn nhỏ, còn thương,
Trách ai đem khóa khóa rương,
Khóa rồi lại vứt, cang thường với ai.
Bay chi cho lắm bướm ơi,
Đậu đâu bướm đậu một nơi cho rồi.
Bậu nói với qua, bậu không lang chạ,
Bắt đặng bậu rồi, đành dạ bậu chưa.
Bậu có chồng như cá vô lờ,
Tương tư nhớ bậu, dật dờ năm canh.
Bậu về kẻo mẹ bậu trông,
Kẻo con bậu khóc, kẻo chồng bậu ghen.
Bấy lâu phong kín nhụy đào,
Chẳng cho gió lọt chớ nào quên anh.
Bên này sông, em bắt cây cầu mười hai tấm ván,
Bên kia sông, em lập cái quán hai tầng,
Ba nơi đi không nói không ưng,
Bán buôn nuôi mẹ, cầm chừng đợi anh.