Vạn Lưu Quy Tông
tháng 11 năm 2004
123
vietkiem.com
nhà xuất bản
(Khuyết Danh)
V
V
V
i
i
i
e
e
e
ä
ä
ä
t
t
t
K
K
K
i
i
i
e
e
Vò đại sư huynh lại liếc nhìn Mạnh Đạt Nhân:
– Liệu muội có biết rõ lai lòch của y trước khi chấp nhận để y gọi muội là chủ
nhân?
Mạnh Đạt Nhân lên tiếng:
– Mang ân cứu mạng, tại hạ...
Y quát:
– Ta chưa hỏi ngươi vội gì ngươi xen vào? Hay ngươi nghó ai cũng tin như
Bạch sư muội, để ngươi muốn lừa dối thế nào cũng được?
Mạnh Đạt Nhân không hiểu sao bỗng để cơn giận dữ bộc phát:
– Các hạ ăn nói nên biết liệu lời. Dựa vào đâu các hạ bảo tại hạ đã dối lừa
lệnh muội?
Y cười lạnh:
– Gọi Bạch sư muội là chủ nhân đáng lý ra ngươi phải lễ độ với ta là đại sư
huynh của Bạch sư muội. Thái độ của ngươi càng khiến ta thêm nghi ngờ.
– Ắt hẳn ngươi phải là kẻ ba đầu sáu tay nên ngươi mới dám dối lừa Bạch sư
muội của ta. Để xem ngươi có công phu cao minh đến bậc nào! Đỡ!
Nói thế nào làm thế ấy y xuất kỳ bất ý tuốt kiếm và phóng nhanh một chiêu
vào Mạnh Đạt Nhân.
- Đ
Vạn Lưu Quy Tông
tháng 11 năm 2004
124
vietkiem.com
nhà xuất bản
(Khuyết Danh)
V
V
V
OA
T
RANG
Véo...
Phải thừa nhận kiếm pháp của một đại đệ tử Côn Luân phái quả nhiên có chỗ
lợi hại, ngay khi y phóng kiếm thì mũi kiếm của y chỉ trong gang tấc là chạm vào
Mạnh Đạt Nhân.
Theo bản năng Mạnh Đạt Nhân đưa chân dòch bộ tránh.
Thế nhưng, vết nội thương do lúc giao đấu với Hà Tử Kiên vẫn chưa có dòp
điều trò phản ứng của Mạnh Đạt Nhân không còn linh hoạt như từng có.
Kết quả ngọn kiếm kia chỉ chòu dừng lại khi có tiếng Bạch Quan Nguyệt hô
hoán:
– Đừng lấy mạng y, đại sư huynh! Vì y là...
Đại sư huynh của nàng vẫn đưa kiếm ngang tử huyệt của Mạnh Đạt Nhân:
– Muội bảo y là ai?
Bạch Quan Nguyệt có phần lúng túng khi cố ý giải thích:
– Đại sư huynh cũng biết rồi, y là nô bộc của muội, đâu đáng để đại sư huynh
lưu tâm...
Y thu kiếm về cười ngạo mạn với Mạnh Đạt Nhân:
– Một kẻ vô dụng như ngươi không xứng gọi Bạch sư muội là chủ nhân.
Bây giờ đã có ta là bạn đồng hành cùng Bạch sư muội, ngươi có thể đi được
rồi.
Mạnh Đạt Nhân chợt nhìn Bạch Quan Nguyệt:
– Chủ nhân thật sự không cần tiểu nhân nữa?
Nàng lúng túng không biết đối đáp thế nào.
Đại sư huynh nàng lên tiếng thay:
– Với thân phận là đại sư huynh của Bạch muội không lẽ ta không thể giải bỏ
việc Bạch sư muội thu nhận ngươi làm nô bộc được sao?
Y quay sang Bạch Quan Nguyệt cất giọng hỏi:
t
K
K
K
i
i
i
e
e
e
á
á
á
m
m
m
Nguồnï: M
AI
H
OA
T
RANG
Tuy vậy Bạch Quan Nguyệt vẫn gật đầu chấp thuận lời hứa của Mạnh Đạt
Nhân. Sau đó nàng bảo:
– Nếu đại sư huynh của ta đã có ý như vậy từ nay ngươi không cần gọi ta là
chủ nhân nữa.
Nàng quay sang thỏ thẻ với đại sư huynh:
– Muội vẫn thích hơn nếu lúc nào cũng được đi bên cạnh đại sư huynh.
Chúng ta đi thôi.
126
vietkiem.com
nhà xuất bản
(Khuyết Danh)
V
V
V
i
i
i
e
e
e
ä
ä
ä
t
t
t
K
K
K
i
i
i
e
e
e
á
Mạnh Đạt Nhân một phen nữa phải giật mình.
– Nói vậy các hạ là người của Thần Môn? Nhờ đó mới biết công phu xuất xứ
của tại hạ là ờ Bát Quái Môn?
Bạch Quan Nhật cau mày:
– Ta xuất hiện không để bàn về xuất xứ công phu của ngươi cũng không phải
quan tâm đến ngươi đã được đại trưởng lão chọn. Ngươi chớ vội mừng khi biết ta là
ngươi của Thần Môn.
Mạnh Đạt Nhân gật gù:
– Tại hạ hiểu rồi. Các hạ xuất hiện chỉ vì Bạch Quan Nguyệt?
Bạch Quan Nhật cười lạt:
– Bạch gia chỉ còn mỗi huynh muội ta. Không sai, ta thật sự bất bình khi thấy
ngươi cố tình dối lừa gia muội.
Mạnh Đạt Nhân chợt hiểu:
– Nếu tại hạ đoán không lầm các hạ đã mục kích cảnh đại sư huynh nàng
nghi ngờ và cho rằng tại hạ đã dối lừa lệnh muội?
Bạch Quan Nhật phẫn nộ:
Vạn Lưu Quy Tông
tháng 11 năm 2004
127
vietkiem.com
nhà xuất bản
(Khuyết Danh)
V
V
V
i
i
i
– Vậy ngươi cho đó là hành vi gì khi ngươi cứ vờ ra vẻ ngu ngốc, lần lượt dối
lừa gia muội lần này đến lần khác?
Mạnh Đạt Nhân thản nhiên:
– Tại hạ không hề dối lừa lệnh muội.
Bạch Quan Nhật gầm vang:
– Vậy thì ai có công phu cao minh nhưng cứ vờ ra vẻ yếu kém?
Mạnh Đạt Nhân không chút nao núng:
– Vậy các hạ nói đi, tại hạ phải làm gì nếu ngay từ đầu lệnh muội đã nghó tại
hạ là ngươi có võ công non kém và cứ khăng khăng đòi giải cứu tại hạ?
Bạch Quan Nhật nghi ngờ:
– Có chuyện này thật sao?
Mạnh Đạt Nhân nhún vai:
– Chứng tỏ các hạ không nhìn thấy lệnh muội cùng bò giam với tại hạ Ở Hắc
Thạch Đảo?
– Hắc Thạch Đảo? Ngươi đã đến Hắc Thạch Đảo? Ở đó...! Mà thôi chuyện gì
đã xảy ra giữa ngươi và gia muội ở Hắc Thạch Đảo?
Mạnh Đạt Nhân không thể không phát hiện thái độ quan tâm bất bình thường
của Quan Nhật khi nghe nói đến Hắc Thạch Đảo.
Giữ kín sự phát hiện này Mạnh Đạt Nhân đáp:
– Chẳng có gì đang nói ngoài lệnh muội luôn xem nhẹ tại hạ và sau đó đởm
lược hơn người bằng cách cứu tại hạ.
Thấy Bạch Quan Nhật vẫn tỏ ra bán tín bán nghi Mạnh Đạt Nhân liền bảo:
– Không tin, sau này các hạ có thể hỏi lệnh muội. Thử xem có phải tại hạ tuy
có miệng nhưng không thể giải thích rằng bản lãnh của tại hạ cao minh hơn, và
rằng tại hạ không cần đến sự giúp đỡ của lệnh muội.
Bạch Quan Nhật gay gắt:
– Nhưng sau đó cớ gì ngươi phải tự hạ mình là kẻ có bản lãnh non kém hơn là
chủ nhân?
Mạnh Đạt Nhân lại nhún vai:
K
i
i
i
e
e
e
á
á
á
m
m
m
Nguồnï: M
AI
H
OA
T
RANG
– Không sai! Và đó là nguyên nhân khiến tại hạ từ đó càng thêm giữ ý. Vừa
tránh cho lệnh muội sự bẽ bàng nếu nhận ra bản lãnh của tại hạ thật sự cao minh
hơn lệnh muội lầm nghó, đồng thời cũng ngấm ngầm bảo vệ sự an nguy cho lệnh
muội.
Bạch Quan Nhật chùn giọng xuống:
– Chính vì thế mấy lần ta nhìn thấy ngươi đã mấy lần cố tình ngăn cản gia
muội không để gia muội phải chạm mặt cung chủ Thiên Tàn Cung và viện chủ
Bách Nhân Viện?
Mạnh Đạt Nhân lắc đầu thở dài:
– Lệnh muội quả là người bướng bỉnh. Nếu không nhờ may, có lẽ lệnh muội
vietkiem.com
nhà xuất bản
(Khuyết Danh)
V
V
V
i
i
i
e
e
e
ä
ä
ä
t
t
t
K
K
K
i
i
i
e
e
e
á
á
á
Thêm một âm thanh the thé nữa vang đến:
– Tiểu tử không ngờ lại lớn mạng. Lần này ngươi đừng mong thoát như
chuyện đã xảy ra ở Hắc Thạch Đảo.
Mạnh Đạt Nhân kinh tâm bở vía:
– Là mụ Cổ Mỹ Kỳ, viện chủ Cửu U Quỷ Viện?
Bạch Quan Nhật vội xoay người gọi Mạnh Đạt Nhân:
– Chờ gì nữa? Mau theo ta.
Vút!
Từ khi biết Bạch Quan Nhật là người của Thần Môn bao câu chuyện kỳ bí có
liên quan đến Thần Môn từng được nghe đại trưởng lão kể đã tạo cho Mạnh Đạt
Nhân một ấn tượng rằng hễ ai là người của Thần Môn đều có võ công cái thế và
thông minh tột đỉnh. Do vậy mỗi việc làm của họ, mỗi lời nói của họ đều được cân
nhắc đònh lượng. Vì thế ngay khi nghe Bạch Quan Nhật bảo phải chạy theo, lòng
ngưỡng mộ vẫn hình thành lập tức xui bảo Mạnh Đạt Nhân phải chạy theo.
Bạch Quan Nhật tuy chạy về trước nhưng vẫn tỏ ra quan tâm đến Mạnh Đạt