Đặng Lê Nguyên Vũ - “Người bệnh tưởng”
Người bệnh tưởng
Anh dấn chân vào mép nước. Mát mà lại rờn rợn. Một
chớp mắt anh bỗng nghĩ về sự sống và sự chết. Chỉ
chút nữa thôi, làn nước xanh veo của bãi biển này sẽ
nhận chìm nhanh chóng cái thân thể chán chường của
một gã sinh viên năm thứ ba như anh … Nhưng không
đủ can đảm, anh quay lại đối mặt với ” căn bệnh ” của
mình.
Từ bệnh hoang tưởng
Những năm 1994, 1995 bạn bè trong trường ĐH Y
dược Tây Nguyên đã mặc định anh là một người
không tưởng. Mặc anh cứ nói về dự án xây dựng một
hãng như thế này, thương hiệu đi khắp thế giới thế kia,
các bạn anh không thôi nghi hoặc, chọc ghẹo: Một
thằng đi trọ học, đang lo đi làm thêm kiếm tiền ăn
hàng bữa mà bày đặt mơ ước làm ăn lớn, trong khi tài
sản duy nhất là cái xe đạp ( Món đồ chắt chiu của bố
mẹ - những công nhân một xí nghiệp gạch - tặng cho
cậu con trai cả tuổi thơ đã ngày cuốc bbộ 5 km đến
trường ). Họ gọi anh là người hoang tưởng.
Bố ốm nặng, nhà chỉ có mẹ và hai người chị an phận,
gã con trai duy nhất trong nhà là anh chạy ngang dọc
khắp đại gia đình nghèo của mình ở Đắc Lắc này mà
không vay đâu nổi 2 triệu đồng chữa trị cho bố. Một
lần nữa anh cay đắng nhận ra cái giá khi người ta ”
Lực bất tòng tâm “.
Ở ĐH, chỉ nói chuyện được với mấy người, nhiều lúc
cô đơn và stress vì những ý tưởng vượt khả năng hiện
tại của mình lúc nào cũng như muốn bung ra khỏi đầu
óc, anh lao ra cánh đồng đứng la hét như một thằng
vỏn vẹn 2,8 m2 vừa làm văn phòng vừa làm kho,
nhưng tư tưởng làm ăn lớn làm lúc đầu đi qua ai cũng
cười.
Việc đang suôn sẻ, anh lại đứng trước một lựa chọn
mới. Tốt nghiệp mấy người bạn trở về với nghề, mình
nên thế nào đây ? Cả nhà náo loạn vì anh quyết định
bỏ nghề.Mẹ khóc như mưa. Nhưng phải sống thật với
mình, nếu không sẽ trở nên vô dụng thôi. Gác lại tấm
bằng bác sĩ đa khoa tốt nghiệp 1997 anh thành thương
nhân.
Vậy là năm 1996 khởi sự. 1998 di chuyển xuống
thành phố HCM. Năm 2000 – 2001 bùng phát. Đến
nay sau hơn tám năm, Trung Nguyên đã có một hệ
thống hơn 400 đại lý dọc Bắc - Nam và đã tạo việc
làm cho khoảng 150 000 người. Sau độc chiêu kinh
doanh đầy sáng tạo ” chuyển nhượng thương hiệu “,
Trung Nguyên đã có mặt tại Singapore, Nhật Bản,
đang chuẩn bị ” áp đặt ” vào Trung Quốc khi thị
trường này chưa chọn cho mình được một “gu” cà phê
ưng ý và đang thách thức cạnh tranh tại Đức, Úc,
Canada … với các tên tuổi cà phê thế giới như
Nescafe, Starburt. Là doanh nghiệp đầu tiên xuất khẩu
được cà phê chế biến vào thị trường Mỹ, trung
Nguyên cũng đang là chủ sở hữu của nhà máy chế
biến cà phê lớn nhất Việt Nam diện tích 30 000 ha đặt
tại Đắc Lắc.
Nhưng anh vẫn bị bệnh. ” Căn bệnh ” này ngày nào
nay lại chuyển hoá thành dạng mới : Không những có
nhu cầu không thể chịu nổi là phải chia sẻ những ý
tưởng mới lúc nào cũng ngập tràn trong đầu với ai đó,
” cách mạng ” trong phương thức phân phối lưu thông
hàng hoá của Việt Nam. Anh say sưa và nhiệt tình khi
nói về ý tưởng phối hợp với cùng bạn bè gây dựng
một phong trào tựa như “Đông du ” mới nhằm củng
cố ý chí và tinh thần dân tộc cho thanh niên Việt Nam
đi các nước như Nhật Bản, Hàn Quốc học tập để về
xây dựng đất nước. Nhưng hỏi anh xem cảm giác thế
nào khi người ta xướng cái tên Đặng Lê Nguyên Vũ
của anh lên để nhận danh hiệu ” Doanh nghiệp trẻ