Đêm Trăng ở San Francisco
Hồng Thủy
Chợt tỉnh giấc, Linh vội nhìn dồng hồ,
sáu giờ sáng. Linh quay sang lay vai
chồng:
- Anh, dậy lẹ lên sửa soạn ra phi trường
không thôi trễ giờ đó.
Hữu hỏi giọng ngái ngủ:
- Mấy giờ rồi em?
- Sáu giờ.
- Dậy sửa soạn còn uống cà phe, ăn
sáng. Đi sớm cho khỏi kẹt đường, anh
mà ngủ thêm nữa trễ máy bay cho mà
xem.
- Không trễ đâu mà, đây ra phi trường có
ba mươi phút làm sao mà trễ được.
- Anh mà ngủ thêm là thế nào cũng trễ,
em nói không sai đâu, dậy lẹ đi.
Hữu hơi bực nhưng cố nhỏ nhẹ:
- Đêm qua thức khuya anh mệt quá, cho
anh ngủ thêm một chút nữa.
Linh khó chịu nói hơi lớn tiếng.
- Anh như trẻ con ấy, dậy sớm một chút
thì chết chóc gì. Ngủ thêm lại ngủ quên
luôn, lát nữa lại quýnh lên cho mà xem.
- Lại chiến tranh lạnh rồi.
Trên đường ra phi trường, nhìn khuôn
mặt lạnh lùng của vợ, Hữu xuống giọng
làm lành:
- Anh xin lỗi em, sáng nay anh thèm ngủ
quá mà em cứ bắt dậy nên anh hơi bực.
Giọng Linh như tảng nước đá:
- Có gì đâu mà lỗi với phải. Anh nói
đúng, việc của anh để anh lo, mắc mớ gì
tới em mà em xía vào để mang tiếng là
thích chỉ huy.
Hữu cố năn nỉ:
- Thôi mà, anh xin lỗi rồi mà. Anh sắp
xa em một tuần lễ, đừng giận anh tội
nghiệp.
Linh quay lườm chống:
- Ai bảo la người ta cho cố, ròi bây giờ
làm bộ xuống nước.
Linh lượn xe đậu sát cửa ra vào của hãng
hàng không American Airlines rồi dặn
dò chồng:
- Anh nhớ đừng uống rượu nhiều, đừng
thấy vắng mặt vợ rồi hút thuốc xả ga,
đừng thức khuya, đến nơi nhớ gọi điện
thoại về.
- Ủa em không vào tiễn anh à?
Lên máy bay, Hữu vẫn còn vương vấn
mãi về cảnh chia tay tình tứ tha thiết của
cặp vợ chồng kia. Có lẽ mình “hồi
xuân,” Hữu nghĩ thầm, cho nên mới nghĩ
ngợi vẩn vơ như vậy.
Thực ra Hữu là người rất mơ mộng ướt
át. Chả vậy mà hồi còn đi học, Hữu mê
thơ Xuân Diệu, Quang Dũng, Nguyên
Sa, Tô Thùy Yên vô cùng. Chàng thuộc
lòng không biết bao nhiêu bài thơ. Từ
ngày lấy Linh, tính nàng thực tế, khô
khan, lâu dần Hữu cũng thay đổi theo.
Hữu nghĩ tình cảm phải có qua có lại.
Mình cho phải có người biết nhận, biết
giá trị của sự cho đó thì mình mới còn có
hứng thú để cho. Cho mà người ta
không biết nhận, hoặc hững hờ, tự nhiên
mình cụt hứng và không còn muốn cho
nữa. Hữu lấy Linh do một sự tình cờ.
Linh là sinh viên du học, nàng rời Việt
Nam từ năm 1970. Sau 1975, Hữu còn
kẹt lại Việt Nam. Mãi tới năm 1978,
Hữu mới vượt biên qua được Thái Lan.
Trong thời gian ở trại tị nạn, Hữu đã gặp
Linh, lúc đó Linh vừa tốt nghiệp y khoa
và đang thực tập ở nhà thương. Vào dịp
Hè, Linh và một số bạn đã tình nguyện
qua Thái Lan để săn sóc sức khỏe cho
đã làm cho cuộc sống đang lạnh lẽo
bỗng rộn ràng ấm cúng hẳn lên.
Thời gian trôi thật nhanh, mới đó mà con
gái cưng của hai người, Bảo Châu, đã
học lớp chín của một trường trung học tư
thục Công giáo. Nghĩ tới con, Hữu thấy
lòng ấm lại. Con bé thông minh xinh
đẹỉp như mẹ. Nhưng tâm hồn lại ướt át
giống bố. Ngay từ bé, Bảo Châu đã
được bố dạy thuộc lòng những vần thơ.
Những ca dao, nói về tình tự quê hương,
nơi đã hun đúc tâm hồn lãng mạn mơ
mộng của Hữu, khi chàng còn là sinh
viên của trường Đại Học Chính trị Kinh
doanh Đà Lạt. Ở Việt Nam, Hữu đã tốt
nghiệp ưu hạng bằng cao học CTKD.
Do đó, sang tới Mỹ, học để lấy bằng
MBA là một chuuyện dễ dàng đối với
Hữu. Học xong, Hữu được một ngân
hàng nổi tiếng ở New York mượn, và chỉ
sau một thời gian ngắn Hữu đã được đề
cử một chức vụ quan trọng. Với chức vụ
này, Hữu thường phải đi hội họp ở các
nơi xa.
Vừa từ máy bay bước xuống, Hữu đã
thấy tên mình được viết trên một tấm bìa
lớn đang được giơ cao bởi hai tay của
một người đàn ông đứng chờ sẵn ở cửa
rất giỏi và can đảm. Nàng luôn luôn
bình tĩnh trong mọi trường hợp khẩn cấp
nguy hiểm. Nàng có cái cứng cỏi của
một người đàn ông trước mọi vấn đề.
Đôi khi cả những chuyện khúc mắc của
tình cảm, nàng cũng dùng lý trí để giải
quyết. Với Linh không có gì đáng để
chảy nước mắt. Sau bao nhiêu năm
chung sống, chưa một lúc nào Hữu thấy
sự mềm yếu hay xúc động quá đáng ở
Linh.
Ngược lại Hữu rất dễ bị xúc động và
mềm lòng. Ngay cả việc giáo dục Bảo
Châu, Linh luôn luôn cứng cỏi và Hữu
thường mềm yếu với con. Do đó Bảo
Châu gần gũi với bố hơn là với mẹ. Vả
lại công việc của Linh cũng quá bận rộn,
nên nàng cũng không có nhiều thì giờ
dành cho con gái.
Cho tới chiều , lúc Hữu sửa soạn xuống
nhà để dự tiếp tân, Linh cũng chưa gọi
lại cho chàng. Trước khi rời phòng, Hữu
gọi cho vợ một lần nữa. Giọng Linh trả
lời ở đầu dây có vẻ mệt mỏi:
- Nhận được “message” của anh, nhưng
bận và mệt quá, nên em định tối về
nhà sẽ gọi anh.
- Anh sắp phải đi dự tiếp tân ở dưới nhà.
cẩm thật. Không hiểu sao, bỗng dưng
hôm nay tự nhiên Hữu thèm một chút âu
yếm, một chút tình tứ của vợ. Có lẽ vì
thấy cặp vợ chồng âu yếm nhau ở phi
trường, mà những tình cảm vẫn ẩn kín
trong lòng chàng bỗng dưng sống lại.
Đời sống vợ chồng Hữu mấy năm sau
này, ngoài những liên hệ gối chăn, Linh
đối với chàng như một người bạn, ít có
khi nào như một người tình. Những
phút du dương hầu như không bao giờ
có nữa. Đôi khi Hữu tự hỏi lấy nhau vì
tình mà chán thế này sao.
Mải nghĩ ngợi lan man, Hữu quên mất cả
thời gian. Nhìn đồng hồ, Hữu giật mình,
đã trễ gần nửa tiếng. Chàng lật đật rời
phòng xuống dưới nhà.
Bước vào cửa ballroom, một hình ảnh
đập ngay vào mắt Hữu. Mái tóc đen
được bới cao, để lộ cái gáy trắng ngần
của người đàn bà đang đứng quay lưng
lại phía chàng. Nàng có cái dáng thật
đẹỉp, thật sang. Mái tóc đen và thân
hình mảnh mai đó, chắc chắn phải là
người Á đông. Không biết tại sao Hữu
lại nghĩ như vậy.
- Thiếu gì người tài giỏi hơn tôi, nhưng
chắc họ muốn khuyến khích dân da mầu,
nên mới nhắc tới tôi như vậy.
- Ông đừng nhún mình, ông không giỏi
làm sao họ gửi ông đến đây thuyết trình
và huấn luyện chúng tôi.
Sau bữa cơm, mọi người được mời lên
lầu bảy để uống rượu và nghe nhạc.
Phải công nhận người Mỹ họ uống rượu
kinh thật. Họ uống như hũ chìm mà vẫn
chưa say, trong khi chỉ uống có một ly
mà Hữu đã thấy người lâng lâng rồi.
Ban nhạc chơi thật điêu luyện. Họ trình
bày toàn những bản nhạc nổi tiếng của
thập niên năm mươi như “Smoke Gets in
Your Eyes”, “Love is a Splendored
Thing”, “When I Fall in Love” v. v
Những bài hát xưa cũ đưa Hữu trở về
những ngày tháng mộng mơ của Đà Lạt
mù sương. Cầm ly rượu trong tay Hữu
lại gần cửa sổ. Qua khung cửa kính, cây
cầu Golden Gate rực rỡ đằng xa với
hàng vạn ngọn đèn sáng lấp lánh giống
như hội hoa đăng
- Ông thấy thành phố San Francisco ban
đêm có đẹp không?
Hữu giật mình quay lại, Quyên đứng
ngay sau lưng chàng, gần đến độ chàng
- Ngay bây giờ à? Cũng được, nếu ông
không ngại thức khuya. Tôi sẽ đưa ông
đi một vòng coi thành phố ban đêm.
Hữu nghe náo nức một cách kỳ lạ.
- Vậy mình đi ngay nhé.
Vừa lái xe, Quyên vừa giới thiệu các nơi
chốn đi qua như một ‘’tour guide ‘’
chính hiệu:
- Đây là Union Square, trung tâm của
Downtown, gồm những tiệm bách hóa
thật sang. Ở đây có một tiệm ăn rất nổi
tiếng về đồ biển từ mấy chục năm qua,
tên là tiệm Tadich Grill. Bữa nào tôi sẽ
mời ông đi ăn cho biết. Bây giờ tôi đưa
ông sang Marin County, đến một khu
phố ngoài ven biển. Chắc ông sẽ thích
lắm, đó là khu Sausalito.
Nói rồi, Quyên vòng xe lại và phóng vút
đi qua những con phố lên dốc xuống đèo
giống như Đà Lạt. Quyên lái xe hơi
nhanh khiến Hữu phải lên tiếng:
- Trông Quyên tưởng hiền lắm, không
ngờ lái xe liều ghê quá! Tôi xin phép
gọi bằng tên giống như người Mỹ cho
thân mật.
- Không sao, ông cứ tự nhiên, ông nhìn
bề ngoài mà xét đoán người là lầm chết
800 ngàn người chen chúc đi bộ qua cầu
mà cây cầu vẫn chịu đựng được không?
- Tôi có đọc tin ấy ở trên báo, tôi còn
nghe nói có nhiều người thích đến đây
để tự tử lắm có phải không?
- Năm nào cũng có vài người từ xa đến
đây để tự tử.
- Tôi không hiểu tại sao đã chán đời đến
độ muốn chết mà còn phải kén chọn cây
cầu đẹp nhất nước Mỹ để đứng nhẩy
xuống mà tìm cái chết.
- Có lẽ những người đó họ có kỷ niệm
với cây cầu này chăng.
Xe đã qua khỏi cầu và bắt đầu đi vào
Marin County. Chẳng mấy chốc
Sausalito đã hiện ra thrước mặt. Khu
phố này dựa vào sườn núi và chạy dọc
theo ven biển đẹp và thơ mộng vô cùng.
Hai người ngồi uống cà phê ở nhà hàng
trên sườn núi. Họ ngồi ở cái bàn sát cửa
sổ, nhìn ra biển. Ánh trăng vàng đổ tràn
xuống mặt nước lung linh làm Hữu nhớ
tới hai câu:
“Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi.”
Chàng hỏi Quyên:
- Quyên có bao giờ được nhìn thấy các
chan hòa trên mặt biển, tôi đã nhớ ngay
đến hai câu ca dao đó nên mới hỏi
Quyên đã được nhìn cảnh tát nước đêm
trăng ở quê nhà chưa đấy chứ.
Quyên đùa:
- Vậy là “tư tưởng lớn gặp nhau,” và
nàng tiếp, tôi mê thơ lắm, mê từ ngày
còn đi học.
Một làn gió lạnh từ ngoài biển thổi vào
làm bay tung chiếc khăn quàng mỏng vắt
hờ hững quanh vai Quyên, nàng hơi rùng
mình. Hữu vội hỏi:
- Quyên lạnh phải không?
Không chờ nàng trả lời, chàng đứng
ngay dậy cởi áo vest ngoài khoác nhẹ lên
vai nàng. Nàng đưa tay đỡ cái áo, vô tình
tay hai người chạm nhẹ vào nhau làm
nàng bối rối:
- Cảm ơn anh, thường nếu đi chơi tối ở
đây thế nào tôi cũng mang theo áo lạnh,
hôm nay bất ngờ quá nên không chuẩn
bị gì cả.
- Quyên có thường ra đây chơi không?
- Thỉnh thoảng khi nào có bạn ở xa tới.
Với tôi, đây là nơi đẹp nhất và tôi thích
nhất. Hồi còn nhà tôi, cuối tuần nào tụi
tôi cũng lang thang ở đây. Từ ngày anh
chồng cãi nhau, tôi giận xách gối sang
phòng khác ngủ. Sáng hôm sau, trước
khi đi làm, nhà tôi xin lỗi, tôi vẫn làm
ngơ không trả lời. Trên đường đến sở,
anh ấy bị tai nạn xe hơi, chở vào nhà
thương mấy tiếng đồng hồ sau thì anh ấy
chết. Lúc bị thương anh ấy hôn mê nên
tôi không nói được lời nào với anh ấy cả.
Kể tới đây, giọng Quyên nghẹn lại:
- Bây giờ tôi có muốn nói một ngàn lời
tha thứ cho anh ấy vui, cũng không nói
được nữa. Đó là điều làm tôi cảm thấy
ân hận vô cùng.
- Quyên không nên tự trách mình như
vậy. Vợ chồng giận nhau là chuyện quá
thường, sống chết là do số mệnh hết,
không ai biết trước được.
Xe đã về đến khách sạn. Trước khi
xuống xe, Hữu dặn Quyên:
- Lát nữa về nhà, Quyên nhớ gọi cho tôi
biết để tôi yên tâm là Quyên về tới nhà
bình yên. Đàn bà lái xe một mình về
khuya tôi ngại quá. Đây là số điện thoại
ở phòng tôi.
- Cảm ơn anh đã quá lo cho tôi. Bây giờ
tôi chả biết sợ là gì cả. Sống một mình
quen rồi anh ạ. Nhiều khi tôi có cảm
tưởng tôi giống như đàn ông.
mây, nước như chàng và Quyên buổi tối
hôm nay. Nói chuyện với Quyên thật
thích thú. Nàng duyên dáng, thông minh
và có nhiều ý tưởng thật giống chàng.
Nghĩ tới đây Hữu giật mình, “chết thật,
sao mình nghĩ về Quyên nhiều như vậy.”
Chàng như người sắp đi ra biển, sợ chết
đuối nên cố gắng đi kiếm chiếc phao để
đề phòng.
Chàng gọi điện thoại cho vợ.
Chuông reo một lúc lâu Linh mới nhấc
máy, giọng nàng có vẻ ngái ngủ:
- Anh hả? Sao gọi khuya vậy.
- Nhớ em quá nên muốn gọi em. Mọi
khi giờ này em còn thức đọc sách mà.
- Hôm nay bệnh nhân nhiều, mệt quá`
nên đọc sách không nổi thành đi ngủ
sớm.
- Ngủ dễ vậy, không nhớ anh à?
- Anh mới đi từ sáng đến giờ, lâu lắc gì
mà nhớ.
- Vậy mà ngồi trên máy bay, anh đã nghĩ
và nhớ em rồi đó. Anh hỏi thật nhé, có
bao giờ em sợ mất anh không?
Giọng Linh diễu cợt
- Sao tự nhiên hỏi lẩm cẩm vậy. Nếu có,
thì anh là người phải sợ mất em, chứ sao
em lại phải sợ mất anh? Có một người
Điện thoại reo, giọng Quyên ở đầu giây
thật dịu dàng:
- A lô! anh Hữu phải không ạ?
Hữu nghe giọng mình reo vui khác
thường:
- Vâng, tôi đây, đang mong thì Quyên
gọi.
- Hồi nãy tôi có gọi nhưng điện thoại
bận. Tôi phải cố thức để gọi lại kẻo anh
lo.
- Xin lỗi Quyên, tại tôi gọi về Newyork
nên đường giây bị bận. Cám ơn Quyên
đã cố thức để gọi lại. Nếu không chắc
chắn tôi sẽ mất ngủ vì lo đấy.
Quyên cảm động:
- Tôi phải cám ơn anh chứ. Sự lo lắng
của anh cho tôi cái cảm giác tôi vẫn là
người đàn bà yếu đuối thuở nào. Đã lâu
rồi có ai thắc mắc lo lắng gì cho tôi đâu,
dù đôi khi tôi vẫn phải lái xe về khuya
một mình.
Như biết mình vô ý lộ ra quá rõ tình cảm
đặc biệt dành cho Hữu, Quyên vội đổi
giọng vui vẻ tự nhiên:
- Khuya rồi để anh ngủ kẻo mệt, tôi cũng
buồn ngủ quá. Chúc anh ngủ ngon, hẹn
mai gặp anh.