ĐỪNG BAO GIỜ sợ hãi, ĐỪNG BAO GIỜ bỏ CUỘC CHƯƠNG 5 - Pdf 95

5
o0o
HÃY CHO SỢ HÃI MỘT CÁI TÊN
VÀ NÓ SẼ CHỈ LÀ MỘT VẤN ĐỀ

Ngôi trường hoàn toàn vắng lặng khi họ đi qua, phải tám rưỡi mới có mặt tại đây.
Hình ảnh chàng Paul đi thẳng tới văn phòng, lấy bản báo cáo của ngân hàng ra khỏi cặp
và bắt đầu làm việc trên chiếc máy tính với những ngón tay vụng về. Mỗi con số tính ra
đều khiến anh ta nhăn mặt như thể vừa phải chịu đựng một nỗi đau thể xác nào đó. Rafe
quan sát anh ta với đôi mắt thích thú của một đứa trẻ đang được nhìn con bọ rệp qua kính
lúp. “Anh ta đang nghĩ gì trong đầu vậy nhỉ?”
“Làm sao mà tôi biết được?” Paul trả lời, khiến Rafe nhướn mày nhìn Paul sau khi
nghe câu trả lời ấy. “Ờ, ý tôi là mọi chuyện ở đây khá lộn xộn. Tôi đoán anh ta đang rất lo
lắng về chuyện tiền bạc.”
“Được rồi, vậy vấn đề ở đây là tiền bạc.” Rafe nói. “Chẳng nhẽ không có cách gì
giúp anh kiếm được tiền sao?”
“Chuyện đó đâu có dễ dàng!” Paul thốt lên. “Anh ta – tôi – đã thử mọi thứ rồi.”
“Mọi thứ ư?”
“Gần như thế. Hầu hết những đứa trẻ ấy đều không sinh ra trong những gia đình
khá giả, mà tôi thì không thể bắt chúng làm việc được bởi vì điều đó vi phạm luật lao
động trẻ em.”
“Vậy vấn đề ở đây là cần phải thay đổi luật pháp?”
“Ồ, chuyện đó mà lên mặt báo thì chắc sẽ thú vị lắm đây. Nhà hoạt động xã hội
tích cực vì hạnh phúc của trẻ em đang đưa bọn trẻ vào làm việc trong các nhà máy để thu
gom tiền bạc cho ngôi trường của anh ta.”
“Được rồi, thế còn ý tưởng gọi cho Bill Roberts hay vay tiền của cha anh mà Joan
nói thì sao?”
“Anh không hiểu điều đó đâu,” Paul phản bác. “Roberts sẽ hào phóng với tôi miễn
là điều đó khiến anh ta thích thú, sau đó sẽ hạn bệ tôi. Còn cha tôi sẽ bảo tôi đi tìm một
công việc khác thôi.”
Rafe vừa gãi gãi cằm vừa nghĩ. “Thế là vấn đề là học cách đương đầu với sự khước

thị trường chứng khoán?”
“Làm sao mà anh… Mà thôi, quên đi. Rafe à, bởi vì tôi chỉ là một thằng hèn nhát.
Lý do khiến tôi chẳng có chút vinh quang nào chính là vì tôi không có những dự cảm.”
“Bây giờ thì chúng ta đã biết sợ hãi gọi anh là gì rồi. Nó gọi anh là kẻ hèn nhát.
Thận trọng và không thích mạo hiểm đôi khi có thể hơi quá mức, nhưng chắc chắn không
phải vì không có những dự cảm. Chỉ có điều khi anh cho phép sợ hãi đóng một cái mác
lên mình, anh sẽ dần dần thừa nhận cái mác ấy. Mỗi khi có cơ hội mạo hiểm, sợ hãi lại thì
thầm vào tai anh rằng “Anh không làm được điều đó đâu. Anh là một kẻ hèn nhát mà.”
Thế rồi anh gật đầu đồng ý. Chẳng phải khi bắt đầu gây dựng ngôi trường này, anh vẫn
thấy bản thân mình ngày hôm nay hèn nhát hơn những gì mình đã làm mười năm trước đó
sao?”
“Đúng vậy, nhưng…”
Rafe đưa tay lên ngắt lời Paul. “Tiết kiệm tiền cho lũ trẻ chẳng có gì sai cả, và anh
đã có thứ mà anh gọi là “một công việc thực sự” từ lâu rồi. Sự thực là anh đang bắt đầu
chấp nhận cái nhận định mà sợ hãi đem đến cho anh. Hãy cho sợ hãi một cái tên đi và nó
sẽ chỉ còn là một vấn đề. Nếu để cho sợ hãi gọi tên anh thì anh sẽ trở thành một vấn đề.”


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status