Xây dựng thương hiệu nông sản và hình ảnh quốc gia
Nông sản được bán một cách truyền thống như hàng hóa, nhưng một số nông dân có thể kiếm
được lợi nhuận cao hơn thông qua việc xây dựng thương hiệu theo vùng địa lý, nơi mà sản phẩm
được nuôi trồng – ví dụ thịt giăm bông Parma của Ý hay sản phẩm của Pháp được bán dưới nhãn
kiểm soát của vùng. Nhưng nếu với sản phẩm nông trại có nguồn gốc ít nổi tiếng hơn ví dụ như
Braxin thì sao? “Có thể có một vài thành kiến cố hữu đối với sản phẩm, dịch vụ của những quốc gia đang phát triển như
một rào cản trước cánh cửa bước vào thị trường công nghiệp.” – theo giáo sư Eugene D. Jaffe và Israel
D. Nebenzahl, trong tác phẩm National Image & Competitive Advantage (2006). – “Nhìn chung, người
tiêu dùng Mỹ dễ tiếp nhận những sản phẩm từ các nước phát triển hơn so với các nước đang phát triển.”
Nhưng không phải tất cả mọi người đều tán thành tuyên bố này, Thomas Cromwell chủ tịch của East
West Communications ở Washington, DC đưa ra một vấn đề liên quan đến việc nhập khẩu nông sản.
Ông nói: “Bởi vì nông sản là một sản phẩm tự nhiên, chất lượng của nó chịu tác động của thời tiết, khí
hậu, nguồn nước, đất đai và phương pháp nuôi trông tự nhiên. Tất cả những yếu tố tích cực từ sản
phẩm nông nghiệp liên quan rất ít đến mức độ phát triển của một quốc gia, nguồn gốc của sản phẩm đó.”
Giáo sư Nicolas Papadopoulos ở đại học Carleton, bang Ottawa, Canada thì cho rằng: “Cho đến nay, tất
cả những nghiên cứu đều cho thấy, tất cả các sản phẩm đến từ các quốc gia đang phát triển điều bị xem
xét trong sự ngờ vực và có mức giá thấp hơn cả sự mong đợi của người tiêu dùng ở các quốc gia đã và
đang phát triển.” Ông cho biết thêm: “ Có một ngoại,
nó xảy ra khi sự trao đổi diễn ra giữa những quốc gia
đang phát triển, có vị trí địa lý gần nhau, có nền văn
hóa tương đồng hay ít nhất là không trái ngược
nhau.”
Giáo sư Jaffe đồng tác giả của quyến sách được đề
cập ở trên và là trưởng ban chương trình MBA của
trung tâm Ruppin Academic ở Israel cho rằng, mặc
Tuy Brazil đã thành công với chiến lược này, nhưng có thể nó không khả thi đối với tất cả các nước đang
phát triển, cho dù các nước nước đang phát triển có nhiều yếu tố thuận lợi như, dân số cao, tỉ lệ thu
nhập gia tăng.
Giáo sư Keith Maskus của đại học Colorado cho biết: “thương mại trong cùng một khu vực có thể tiết
kiệm được chi phí và xây dựng thương hiệu từng bước từ địa phương đến toàn cầu là chiến lược có từ
lâu và được nhiều công ty sử dụng.”
Christa Lachenmayr, một nhà kinh tế nông nghiệp cùng với tổ chức Nathan ở Arlington, Virginia đã làm
việc với khách hàng ở các nước đang phát triển, giúp họ đạt được quyền sỡ hữu trí tuệ của các thương
hiệu nông sản. Cô ấy phát biểu: “Một trong những vấn đề còn hạn chế ở các nước đang phát triển là
không biết họ có hay không hoặc là không những quy chế trong việc thừ nhận hoặc cho phép các công ty
đăng ký những điểm nhận dạng có tính chất gắn liền với quốc gia.”
Trong dự án được thiết kế nhằn tạo ra một nhãn hiệu mang những đặc điểm của vùng thảo nguyên cho
vải len của người Mông Cổ. Tổ chức Nathan bắt đầu bằng việc giúp đỡ người Mông Cổ soạn thảo các
giấy tờ cho phép đăng ký chỉ dẫn địa lý, Lachenmayr giải thích: “Kế đến chúng tôi giúp đỡ họ bằng những
nghiên cứu về vải len của chính họ thông qua các cuộc kiểm tra để chứng minh rằng, len của người
Mông Cổ có những giá trị độc nhất vô nhị mà không đâu có được. Đầu tiên chúng tôi đăng ký nhãn hiệu
này ở Mông Cổ - bạn phải đăng ký rộng rãi khắp nơi. Kế đến chúng tôi giúp họ phát triển chiến lược
thương hiệu xung quanh nhãn hiệu đó. Nó không rẻ nhưng cũng không quá đắt.”
Thomas Cromwell đến từ East West Communicationstin cho rằng, những thương hiệu nông sản có
những yếu tố cơ bản gắn liền với hình ảnh quốc gia là có thể là một yếu tố quan trọng trong việc đẩy
mạnh mối quan hệ giữa các quốc gia. Có thể lấy một vài ví dụ, như là: Vải Cotton của Ai Cập, trà của Sri
Lanka, trái tilapia củ Honduras và hoa từ Châu mỹ La Tinh. Ông cho biết thêm “Những thương hiệu nông
sản được xây dựng thương hiệu tốt có thể tạo lên những thỏa thuận lớn giúp phát triển thương hiệu quốc
gia.”