CHĂM SÓC BÀN CHÂN Ở BỆNH NHÂN ĐÁI
THÁO ĐƯỜNG
BS. NGUYỄN THỊ HÒA
(Tiếp theo và hết)
NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NÊN LÀM
Không bao giờ đi chân đất (khi đi biển dùng giầy nhẹ, kín, có quai bằng chất dẻo)
Không dùng phấn, bột tale hay các loại thuốc khử mùi làm da bị bít, hay gây dị ứng
Không sưởi ấm chân bằng đèn chiếu, lò sưởi, túi nóng, nó có nguy cơ làm chân bị
bỏng
Không dùng thuốc có màu, thuốc kháng sinh tại chỗ, làm không nhìn rõ vết
thương.
NHỮNG ĐIỀU NÊN LÀM
Nếu da chân khô:
- Cần phải bảo vệ bằng thuốc mỡ đơn giản như Vaselin tinh khiết
- Thoa đều nhẹ nhàng, không thoa ở kẽ ngón chân.
Nếu chân ra mồ hôi:
- Rửa chân hàng ngày (tránh ngâm lâu quá 5 phút)
- Phải thấm thật khô chân bằng khăn mềm.
Nếu chân lạnh:
- Mang vớ ngay cả khi ngủ
- Mang giầy có vớ bên trong.
Nếu chân bị vết thương:
- Sát trùng bằng thuốc không màu
- Băng chân bằng gạc tiệt trùng khô.
Và đi khám bác sĩ của bạn ngay
Lưu ý: Luôn tuân thủ chế độ ăn và dùng thuốc đều đặn theo toa Bác sĩ chuyên khoa của bạn
để đường huyết luôn tốt, vì đường trong mồ hôi sẽ tạo môi trường cho vi trùng phát triển.
BẠN CẦN BIẾT VỀ BỆNH TIỂU ĐƯỜNG
BS. DƯƠNG MINH HOÀNG
Bệnh tiểu đường là một rối loạn biến dưỡng chất đường, có tính di truyền, chưa rõ nguyên
nhân. Trong dân gian, còn nhiều người hiểu lầm nếu ăn đường, bánh ngọt nhiều sẽ mắc
Thành phần thức ăn gồm 60-70% đường, 10% đạm hay 1g/kcalo/kg cân nặng, chất béo
không được quá 20%. Nếu đã ăn sáng bánh mì, không nên ăn thêm bún, phở nữa.
Lượng cơm mỗi bữa từ một chén rưỡi đến 2 chén. Chống đói bằng cách ăn thêm nhiều rau,
thịt hơn. Lượng rau cải hàng ngày 20-35g như xà lách, cải bắp.
Ắn trái cây nhiều như lê, táo, nho nhưng không nên ăn trái cây quá ngọt như chuối. Không ăn
nhiều chất béo như beurre, thịt quay, da gà, vịt, lòng đỏ trứng.
Dùng dầu olive, dầu phộng tốt hơn dầu cọ: dầu cánh buồm. Aên nhiều bữa trong ngày giúp
lượng đường trong máu cân bằng. Không được dùng mật ong, bánh kẹo, sữa, bánh ngọt,
nước ngọt, nước trái cây.
Nên dùng đường hóa học thay thế khi uống cà phê. Vitamin, chất khoáng không cần thiết.
Tập thể dục hàng ngày giúp tránh được các biến chứng về tim mạch.
Về sử dụng thuốc, người bệnh không bao giờ tự điều trị mà phải có thầy thuốc theo dõi sát
theo dõi đường máu, đường nước tiểu thường xuyên. Các thuốc tiểu đường rất nguy hiểm vì
một khi uống hoặc tiêm quá liều sẽ hạ đường huyết: không nhận ra kịp, có thể tử vong.
Đối với tiểu đường lúc trẻ hay lệ thuộc insuline, bệnh nhân phải được tiêm insuline dưới da
hàng ngày suốt đời. Trái lại, người lớn tuổi thuộc loại không lệ thuộc insuline, dùng thuốc
uống nhưng phải uống hàng ngày suốt đời dù sao ít phiền phức, khỏi phải tiêm như những
người bệnh còn trẻ