Xây dựng và phát triển
thương hiệu cho các đặc
sản và sản phẩm truyền
thống
Nhãn hiệu tập thể.
Thời gian qua, rất nhiều dấu hiệu chỉ nguồn gốc hàng hóa/dịch vụ đã được
đăng ký chỉ dẫn địa lý, nhãn hiệu tập thể, nhãn hiệu chứng nhận và đã mang
lại lợi ích không nhỏ cho nhân dân ở những nơi có đặc sản gắn liền với địa
danh chỉ nguồn gốc.
Nhưng nếu các dấu hiệu chỉ nguồn gốc địa lý đó chỉ dừng lại ở việc đăng ký
bảo hộ dưới hình thức là: chỉ dẫn địa lý, nhãn hiệu tập thể hay nhãn hiệu
chứng nhận thì các sản phẩm do nhiều người trong cùng một vùng sản xuất
chỉ có thể mang chung một thương hiệu.
Khi ấy sẽ xuất hiện một thực tế, tuy sản phẩm mang chung một thương hiệu
nhưng ít nhiều sẽ có sự khác nhau về chất lượng giữa các sản phẩm do nhiều
người khác nhau trong cùng một vùng địa lý sản xuất. Từ đó làm cho người
tiêu dùng lại phải tìm mua sản phẩm của ai trong trong số những người cùng
cùng sản xuất trong vùng địa lý đó? Ví như, khi mua tương “Bần” thì người
tiêu dùng sẽ đến vùng Mỹ Hào-Hưng Yên, nhưng mua tươngcủa ai ngon hơn
trong số nhiều người cùng sản xuất tương “Bần” thì lại là điều không dễ đối
với người tiêu dùng. Vì thế, không loại trừ, người tiêu dùng mua phải tương
“Bần” không như mong muốn (chưa nói là tương Bần dởm) do nhiều người
lợi dụng danh tiếng của tương Bần mà làm giả, kém chất lượng.
“Dấu hiệu” được định danh là dấu hiệu chỉ nguồn gốc địa lý của hàng
hóa/dịch vụ. Đó là những dấu hiệu là tên gọi (Hà Nội, Đoan Hùng, Diễn, Hải
Hậu, Bần, Phú Quốc ), là biểu tượng (Chùa một cột-Hà Nội, “Hòn Chọi”-
“Bần” cho sản phẩm tương đã quá quen thuộc và nổi tiếng từ lâu.
Rõ ràng là đã giải quyết tốt mối quan hệ giữa lợi ích chung và lợi ích riêng
trong việc xây dựng và phát triển thương hiệu cho các đặc sản và sản phẩm
truyền thống. Cách đăng ký và phát triển thương hiệu cho các đặc sản, sản
phẩm truyền thống gắn liền với dấu hiệu chỉ nguồn gốc hàng hóa/dịch vụ ở
các vùng khác cũng tương tự như tương Bần trên đây.