Thương hiệu Việt 2012:
“Chỉ có thể là Trung
Nguyên” và những sai
lầm về chiến lược định vị
Năm 2012 chứng kiến sự “ồn ào” của các thương việu Việt trong cuộc
chiến truyền thông dành giật sự chú ý của khách hàng.
Khi đang chuẩn bị “gõ cửa” thị trường cà phê Việt Nam, Starbucks nhận
được lời chào rất kêu của ông chủ cà phê Trung Nguyên: các vị chỉ là thứ
“nước pha đường có mùi cà phê”. Ở Việt nam “chỉ có thể là Trung Nguyên”
thôi nhé.
Sau khi thay thế thương hiệu đình đám Beeline, thương hiệu mới “thuần
Việt” G-mobile ra mắt khách hàng cũ với câu định vị “Nghĩ mới, làm mới”.
Và rất ồn ào và đầy tranh cãi là lời nhắn “Kết nối yêu thương” của mỳ Gấu
đỏ gửi tới các bà các cô đang hoa mắt chóng mặt vì một rừng nhãn hiệu mỳ
gói.
Về bản chất đây là những tuyên ngôn định vị thương hiệu với mục tiêu tối
thượng: các bạn hãy mua tôi đi vì tôi là thương hiệu khác biệt.
Các “lời tỏ tình”của Trung Nguyên, G-mobile hay mì Gấu đỏ liệu có đủ hấp
dẫn để “lọt tai” người tiêu dùng khó tính? Sẽ có nhiều ý kiến trái chiều
nhưng theo đánh giá của tác giả bài viết, những tuyên ngôn này có lẽ đã đi
lệch hướng đường ray chiến lược định vị thương hiệu.
Cách đây hơn 30 năm, nhà chiến lược thương hiệu người Mỹ Al Ries cùng
với cộng sự của mình là Jack Trout đã cho ra đời khái niệm “Định vị thương
hiệu“ – thuật ngữ mà cho đến nay vẫn là “kim chỉ nam“ cho ngành tiếp thị
và là cuốn sách gối đầu giường cho những người làm marketing trên toàn
cầu. Ông đã đúc kết trong cuốn sách ‘’Positioning: the battle for your
mind” (“Định vị: cuộc chiến trong tâm trí khách hàng”) quy luật của định
vị thương hiệu: thông điệp dễ được chấp nhận nhất là thông điệp nói về
Nguyên”. Khát vọng mãnh liệt của ông chủ Trung Nguyên là vươn ra biển
lớn thị trường quốc tế. Hy vọng Trung Nguyên đủ tỉnh táo không sử dụng “It
could be only Trung Nguyên”. Nếu không slogan anh em họ hàng với
Heineken này có thể biến thành chiếc mỏ neo dìm mất con tàu Trung
Nguyên trước khi nó cập bến các hải cảng nước ngoài.
Mì Gấu đỏ và sự “lệch pha” về văn hóa quảng cáo
Cũng đi lệch đường ray, nhưng con tàu định vị của mỳ Gấu đỏ có hơi khác
câu chuyện của Trung Nguyên: thông điệp truyền thông gây phản cảm khi
không tính đến yếu tố văn hóa.
Tôi cho rằng concept (ý tưởng quảng cáo) của GĐ không có gì sai khi sử
dụng Emotional Appeal (khơi dậy cảm xúc) thay vì Rational Appeal (kết nối
chức năng sản phẩm) như cách làm thong thường của đối thủ cạnh tranh .
Tuy nhiên cái dở của TVC GĐ là cách chuyển tải thông điệp hơi bị “qúa đà”
trong việc khơi dậy lòng trắc ẩn: dung lượng TVC chủ yếu nói về “ung thư”
và nước mắt. Ngoài ra thông điệp “từ thiện” là khá nhạy cảm khi thể hiện
trong một TVC quảng cáo thương mại – vốn dễ gây ra cảm giác “khó chịu”
cho người tiếp nhận thông tin. Người Việt chúng ta tương đối nhạy cảm khi
tiếp nhận các thông điệp liên quan đến vấn đề nhân văn. Quảng cáo là công
cụ rất phù hợp để tạo dựng nhận biết thương hiệu. Nhưng nếu dùng quảng
cáo để chuyển tải thông điệp sản phẩm thông qua số phận không may mắn
của một hay một nhóm người, thương hiệu sẽ có nguy cơ cao đối mặt với
khủng hoảng truyền thông mà Gấu đỏ là một bài học điển hình.
“Nghĩ mới, làm mới” của G-mobile quá chung chung
Sau khi Beeline rút lui khỏi liên doanh Gtel Mobile, thương hiệu mới G-
mobile đã trình làng thị trường viễn thông với câu định vị thương hiệu “Nghĩ
mới, làm mới”. Với nỗ lực thoát khỏi cái bóng của Beeline, câu định vị này
mang tính “hướng nội” khi nhấn mạnh đến triết lý thương hiệu của nhà cung
cấp mạng di động “bình mới rươụ cũ” này. Tuy nhiên, giá như họ đề cập đến
những lơi ích “mới” khách hàng sẽ nhận được thì có lẽ sẽ thuyết phục hơn
nhiều. Ai cũng nhận thấy G-Mobile có vị thế nhỏ bé hơn rất nhiều so với các