Tâm sự một bà mẹ thay đổi hoàn toàn sau
khi sinh con
Chị Ngân chưa bao giờ nghĩ đau đẻ lại khủng khiếp đến như vậy. Chị không
những bị đau khi chuyển dạ mà chị còn chịu những cơn đau kinh hoàng sau
khi mổ xong.
Điều này khiến chị trở thành con người khác. Không chỉ riêng bản thân chị mà
dường như bất kỳ ai trong gia đình đều nhận thấy sau khi sinh Tũn, chị Ngân trở
thành một con người hoàn toàn khác.
Chị nhớ như in ngày 9/1 đó, chị nhẩm đi nhẩm lại theo lịch là ngày 12 cu Tũn mới
chào đời vậy mà đang đêm hôm bỗng dưng những cơn đau dồn dập kéo đến, khiến
cơ thể chị căng ra. Hai vợ chồng chị dắt nhau vào viện.
Trước đó, chị mong muốn đẻ mổ lắm, năm lần bảy lượt gợi ý bác sĩ “cho em được
mổ”. Hỏi ra, hóa ra chị muốn sinh mổ là bởi “để em được tự tin trước chồng, chứ
sinh thường, ghê chết”. Nhưng đó chỉ là một lý do, lý do chính đó là chị được chủ
động về giờ giấc, "không phải phụ thuộc vào cu con".
Sau khi bị bác sĩ mắng cho một trận, chị đành ngậm ngùi: “Thường thì thường”.
Thế nhưng ngày chị sinh, những cơn co dồn dập kéo tới, cổ tử cung đã mở những 5
phân, đau quặn thắt… ấy thế mà bác sĩ lại dặn: “Nào, nào, bà bầu bình tĩnh, em
đừng rặn nữa nhé”.
Chị Ngân nhăn nhó kiềm chế cơn đau của mình, nằm trên bàn đẻ nhìn qua phòng
kính, chị trông thấy cả gia đình đang mặt mày xanh lét nói chuyện với bác sĩ.
Không chỉ riêng bản thân chị mà dường như bất kỳ ai trong gia đình đều nhận thấy
sau khi sinh Tũn, chị Ngân trở thành một con người hoàn toàn khác (Ảnh minh
họa)
Chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, chị được một chị hộ sinh đem giấy bút vào dặn
“ký nhanh còn triển khai tiếp công tác em ơi”.
mình. Nhớ lại, gần đến ngày sinh, chị chỉ ước sinh nhanh nhanh còn về tập gym lấy
lại phom cũ…
Ấy thế mà sau khi Tũn ra đời, chị bảo, chị thích ngắm con hơn ngắm chính mình
trong gương.
Trước đây, chị là người thích di chuyển, chị thích trải nghiệm bằng những chuyến
đi xa, thế nên trước khi sinh, chị còn lên kế hoạch, sau vài tuần sẽ cho Tũn làm
ngay một tour đi biển hoặc sang Sing để lớn nhanh… thì giờ đây mọi thứ quanh
con, chị đều lo lắng.
Có những lúc chị cười ngặt nghẽo khi thấy nhiều bà mẹ bịt kín con từ đầu tới chân,
chị bảo: “Ôi, nóng chết. Phải thả con ra thì nó mới lớn được chứ".
Còn bây giờ: Ra đường ư? Không được, bụi vô cùng, phải sau 6 tháng con cứng
cáp mới ra đường chơi nhé. Đến con muỗi vo ve trong nhà, chị cũng bắt chồng
phải đuổi nó hoặc “ngắt đít muỗi” không thì “mang bệnh cho Tũn mất”…
Rồi chị thấy yêu thương mẹ mình hơn, trước chị có yêu thương, tôn trọng bố mẹ
nhưng theo một kiểu khác. Chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả, được
bố mẹ chiều chuộng từ nhỏ nên đôi khi chị khá bướng bỉnh.
Thế nhưng sau những cơn đau đẻ rồi khi Tũn ra đời, chị ngoan như con mèo với bố
mẹ, chị thường xuyên gọi điện cho mẹ, hỏi thăm mẹ. Mẹ chị thấy lạ thì chị chỉ bảo:
“Sau khi sinh con, con mới biết mẹ khổ như thế nào mới có được con".
Trước đây, chị tự nhủ mình là người đàn bà can đảm, băng giá, chẳng gì làm chị
khóc lóc, lo lắng được, nhưng giờ khi Tũn ra đời, chị khóc ngon lành trong toilet
khi vừa nghe trên tivi tin một bé bị tai nạn, chị xót xa khi biết tin trẻ con bị cắt xén
thuốc tiêm phòng
Chị đắng miệng khi đang ăn với bạn bè có một bà mẹ bé nhỏ bế đứa con gầy trơ
xương đi xin ăn. Và tim chị ngừng đập khi Tũn bị sổ mũi.
Trước yêu chồng là thế, chồng là nhất, thì giờ “anh ra phòng khác ngủ đi, cho Tũn
tập trung ngon giấc”.
Trước, hễ anh chồng chị về muộn hay lỡ liếc bóng hồng nào, chị lại lườm nguýt,
"nguyền rủa" lũ đàn ông, nhưng giờ cục vàng của chị cũng là đàn ông nên chị cố sẽ
thông cảm với chồng hơn. Chị còn bảo: "Đa tình là đặc quyền của đàn ông".