Hạnh phúc và khổ đau chênh nhau chỉ một
câu nói
Một cặp trai gái đang lướt qua, hạnh phúc sau những cái vòng tay khá chặt, cô biết
rồi họ cũng sẽ đến nơi anh và cô từng đến.
Sau hạnh phúc đó còn đau khổ không? Tự nhiên đôi mắt và sống mũi cô sưng đỏ,
cái lạnh đầu đông lại khiến nó thêm tím ngắt nhưng không có một giọt nước nào
rơi, cô thèm khóc trong vòng tay ai đó nhưng sự mạnh mẽ kiêu kỳ lại bắt cô giấu
đi. Mệt mỏi và đau đớn. Cô nhớ anh!
Cô cũng không biết tình yêu của anh và cô bắt đầu từ đâu, và tại sao cô lại chọn
anh sau bao nhiêu người đến trước đầy hấp dẫn và cuốn hút, có lẽ do chiều cao của
anh có thể bù cho sự khiêm tốn của cô.
Gặp anh trong đám cưới của bạn, anh chẳng có ấn tượng gì ngoài chiều cao hơn
mét tám, anh cho cô đi nhờ xe để đưa dâu vì cô không mang xe, anh cho cô mượn
đỡ tấm lưng vạm vỡ của mình để che đôi tay cộc giữa cái nắng như đốt của miền
bắc, cô không ngại khi ép tay vào lưng anh vì thực ra cô không để ý anh, anh
không nói gì có lẽ anh biết cô cần một bóng râm. Cô xinh đẹp và tài năng, ai cũng
nói vậy, cô – mẫu lý tưởng của bao nhiêu đàn ông, và với cô anh chẳng là gì cả.
Con đường đưa dâu xa mà chiếc xe cứ lặng im vì hai đứa, cô kiêu và anh cũng
kiêu, mãi một đoạn dài cả hai mới bắt chuyện. Cô sợ nắng và anh rà xe từ từ vì
muốn kiếm cho cô một cái áo khoác, kiếm không ra và cô lại thản nhiên lủi vào
lưng anh mà không một chút cảm giác nhưng lạ một điều là cô mong con đường cứ
dài mãi.
Anh giới thiệu mình làm nghề kinh doanh, cô thích nghề đó vì đó là con đường dễ
thăng tiến, vào quán nước cô thấy anh đứng đắn, lịch sự, đàn ông, cũng hợp với cô,
vậy là có bao nhiêu cái hợp, tự nhiên cô thấy vui. Rồi anh xin số và cô cũng lưu
chấp nhận mình sai!
Người ta nói “ăn được rồi thì không cần phải chờ đợi nếm nữa”. Anh ra đi để lại
cho cô một lời giải thích buồn cười nhất “Tuổi chúng ta không hợp, anh chưa
muốn kết hôn và anh không muốn ngăn cản con đường em đến với người tốt”. Cô
cười mà đôi mắt đỏ hoe, tốt là như thế nào? Anh đang tàn nhẫn mà cứ cố gắng nói
lời cao thượng, hỏi lại vài câu tựa như “Sao anh quyết định nhanh vậy?”, “Anh đã
đến với em thật lòng hay giả dối?”, hỏi nhưng câu trả lời của anh cô không còn
muốn tin, rồi cô im lặng, tin nhắn cuối cùng cô gửi anh là tin cô rơi nhiều nước mắt
nhất. “Thôi tùy anh! Em thua, em chấp nhận thua”.
Sau bao nhiêu năm lớn khôn, sau bao nhiêu con đường để chọn cô đã chọn con
đường đi đến đau khổ nhanh nhất! Thế là hết! Hạnh phúc đổ vỡ hoàn toàn trong
lúc cô đang hì hục xây.
Cô vẫn kiêu kỳ, vẫn xinh đẹp, vẫn vô tư nhưng tất cả chỉ còn là vỏ bọc. Cô sợ đi
qua nơi anh đã nắm tay, sợ chạm phải nơi anh đã ôm cô thắm thiết, sợ nghĩ về nơi
ấy – nơi cô đi lạc bước bên anh trong màn đêm, sợ dự đám cưới vì nó cho cô nhớ
cái lưng ai đó vạm vỡ, sợ quá tình yêu của một người đàn ông, đơn giản thế ư?
Hạnh phúc và đau khổ chênh nhau chỉ một câu nói.
Mạnh mẽ không nhắn thêm một tin nào, không gọi, không hỏi nhưng không thể kể
hết được bao nhiêu lần cô cầm điện thoại bấm số anh, không đọc hết được những
tin nhắn cô viết cho anh rồi lưu lại đó, cũng có một lần cô lỡ bấm vào phím “gửi”
để rồi sau đó cô phải lấy tay đè lên ngực mình mà đi ngủ. Đau, cô không nghĩ lại
đau như thế!
Mùa đông đến, cô sợ nhất là lạnh, cô nhớ cô đã từng nói với anh điều đó nhưng
anh quên, cô lại phải mượn áo bông như những năm trước, nhưng hình như năm
nay lạnh hơn. Cô lẳng lặng mua thêm cho mình một cái áo bông khác dày cộm.
Cô lao vào công việc, có thể nói cô thành đạt và điều đó lại khiến cô luôn xinh,
trước cô luôn tự tin vì điều đó nhưng giờ thì không. Cô thèm cảm giác bình yên
của trước đây, cô học cách đảm đang để bù đắp lỗi lầm của mình, cô học quên tất
cả về quá khứ, điều đó với cô quá khó.
Anh gọi điện, bất chợt như lúc anh gọi mời cô cà phê trước đây, màn hình hiện lên