Con đường đến với
“Công thức độc đáo”
Những ý tưởng kinh doanh không khởi đầu từ chân không. Chúng có thể
khởi đầu từ một khoảnh khắc lóe sáng của cảm hứng. Chúng cũng có thể
được châm ngòi nhờ một giây phút kỳ diệu của nhận thức. Chúng cũng có
thể đến như là một kết quả tất yếu của tính toán.
1.Từ một người uống cà phê bình thường
Như nhiều người khác ở Sài gòn, tôi uống cà phê mỗi ngày. Thông thường là
2 ly.
Tôi cũng tin rằng, mỗi khi đi uống cà phê, trừ khi là quán quen, thì cách tôi
lựa chọn quán sẽ giống như nhiều người khác. Đầu tiên, sẽ tự hỏi là nên đi ở
đâu cho tiện đường. Rồi sau đó là tâm trạng của mình thế nào. Rồi điểm
trong đầu những quán cà phê mình biết có khung cảnh phù hợp để loại trừ
dần. Sau hết, tôi mới cân nhắc là trong shortlist cuối cùng đó, quán nào có cà
phê uống được nhất.
Sự gắn bó của tôi với cà phê sẽ mãi mãi xoay xung quanh 4 lý do cơ bản đó:
vị trí quán, tâm trạng của mình, khung cảnh của quán, chót bẹt mới là cà
phê. Nếu không có những cơ duyên của cuộc đời.
Cộng thêm nữa, là những “rung động cà phê”.
2.Rung động đầu tiên
Dẫu rằng ly espresso đầu tiên mà tôi uống đã gần mười năm về trước, nhưng
cảm giác ban đầu về nó vẫn còn nguyên vẹn. Lúc đó, khi những giọt
espresso tràn lên lưỡi, câu hỏi bật ra trong đầu tôi lúc đó là “Mình sinh ra ở
một đất nước trồng cà phê, tại sao mình lại biết đến thứ cà phê ngon này trễ
vậy?”
Tôi bắt đầu trả lời câu hỏi đó bằng cách “hiểu”.
Khi tìm hiểu về espresso, tôi nghĩ sự khác biệt giữa cà phê Việt và espresso
chỉ nằm ở cách pha. Với cách pha phin của chúng ta, cà phê bột tiếp xúc với
4.Thế nào là một ly cà phê Việt hoàn hảo?
Để vượt qua thành kiến của mình, vốn có xu hướng quy nạp từ những trường
hợp cụ thể, tôi đã uống cà phê Việt thật nhiều. Ngẫm nghĩ thật nhiều. Thậm
chí, phải dùng cả biện pháp tự kỷ nữa.
Khi lưỡi nếm phải vị chua của caramen, tôi tự thuyết phục mình rằng, vị
chua này dễ chịu hơn vị chua của Arabica. Khi nếm vị đắng giả tạo, tôi cố
gắng bào chữa rằng “không đắng không phải là cà phê”.
Nhưng tự kỷ không phải bao giờ cũng có hiệu quả. Và tôi sẽ mãi giữ thành
kiến của mình, nếu không có một cảm giác “rung động cà phê” lần thứ hai.
Ly cà phê đó là ở một quán ở Ban Mê Thuột. Tên quán là Uyên Phương.
Vẫn là hương, vẫn là vị mà tôi hiểu rằng nó không hoàn toàn xuất phát từ
những hạt cà phê, nhưng được nêm nếm một cách cân bằng. Vì giữa hai thái
cực là Đạo, nên giữ được cân bằng khi tạo dựng mùi hương và vị cho cà phê
cũng là Đạo.
Tôi đã bỏ thời gian cho việc tầm sư học Đạo. Với lòng thành đi tìm bản thể
cho một loại cà phê mà tôi nghĩ rằng mùi hương của nó có thân thể, có tay
chân, có linh hồn, có vẻ đẹp mong manh bốc lên từ ly mới pha, và tồn tại chỉ
trong khoảnh khắc trước khi nó trôi qua lưỡi của người uống, để lại một hậu
vị dễ chịu.
Đó sẽ là một ly cà phê hoàn hảo.
5. Trở lại với thực tế
Tôi không chờ đợi một thực tế hoàn hảo.
Vì rằng tôi đã từng là một người uống cà phê bình thường, chỉ phân biệt cà
phê qua chuyện “uống được” hay “khó uống”, mà nó cũng chỉ là lý do cuối
cùng trong công thức 4 lý do lựa chọn quán cà phê của mình.
Tôi cần hiểu các chủ quán nghĩ gì về cà phê. Thứ mà họ vẫn bán cho những
người uống cà phê bình thường.
Tôi đã rất ngạc nhiên khi biết với đa số chủ quán, cà phê là quan tâm đầu
tiên của họ. Vì họ cho rằng, khi quán đã hoạt động, thì họ không thể thay đổi
vị trí. Họ cũng khó thay đổi loại nhạc hay bài trí quán để tăng sức cạnh
nỗi tệ”.
Và tôi sẽ vui hơn nữa nếu bằng một cách nào đó, tôi được biết rằng trong
một phút giây nào đó, những sản phẩm của tôi đem đến cho bạn một phút
giây rung động.
Vì tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời này sẽ buồn tẻ rất nhiều nếu thiếu đi vài phút
giây quý giá ấy. Bạn đồng ý với suy nghĩ này chứ?