Kể lại một kỉ niệm về ngày khai giảng
Mùa hè đã kết thúc rồi, mùa thu đưa những làn gió mát mẻ đến làm lay động
mỗi tâm hồn học sinh. Cứ như thế cũng báo hiệu một năm học mới sắp bắt đầu.
Chúng tôi lại háo hức được đón ngày tựu trường. Thấm thoát năm năm học đã dần trôi
qua, cánh cổng trường trung học cơ sở lại rộng mở, đón những mầm non xanh tươi
như chúng tôi. Hai từ "ngày khai trường" đối với tôi mà nói dường như nó đã quá đỗi
quen thuộc. Nhớ lại những ngày đầu mới bước chân vào lớp một còn rụt rè, e sợ, bỡ
ngỡ vậy mà nay đã từ giã ngôi trường này để bước vào ngôi trường lớn hơn. Kỉ niệm
năm nào về ngày đầu tiên tới lớp, tới trường lại ập về.
Hồi ấy, vì là học sinh mới bước vào trường như những con chim bé nhỏ, chưa
hề biết ngôi trường xung quanh như thế nào nên trước nhiều ngày khai trường, bố mẹ
đã chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ. Nào là chiếc áo mới tinh với chiếc quần bò mới
cứng và cả đôi dép quai hậu đỏ mà mẹ đã mua từ phiên chợ trước. Không chỉ về mặt
bề ngoài đâu nhé mà mẹ còn chuẩn bị cho tôi cả về mặt kiến thức nữa, thứ mà người
ta thường gọi là con chữ. Tối trước hôm khai giảng, tôi không sao ngủ được, chằn trọc
mãi cứ nghĩ đến ngày mai sẽ ra sao? Thế rồi, những ý nghĩ vẩn vơ lại giúp tôi thiếp đi
lúc nào không hay. Sáng khai giảng hôm ấy, như có một thứ sức mạnh thần kì nào đó
đã giúp tôi dậy sớm hơn mọi ngày. Tôi vục dậy thật nhanh, đánh răng, rửa mặt, chạy
ra sân khởi đông chân tay. Lúc này, trong nhà, mẹ tôi cũng đã dậy từ bao giờ, Chuẩn
bị sẵn sàng đồ ăn sáng cho gia đình. Thể dục song, tôi chạy vào nhà ăn sáng. Sau bữa
sáng, tôi chạy vào phòng, mặc bộ quần áo mà mẹ đã chuẩn bị sẵn, một lần nữa kiểm
tra lại sách vở và cùng với chiếc ba-lô xuống nhà, giục mẹ lai tới trường. Đúng 6:30
phút, bằng chiếc xe đạp, mẹ đưa tối tới trường. Cả thôn xóm lúc này còn mờ mờ ảo ảo
trong làn sương dầy đặc.
Một lúc sau, đằng đông, ông mặt trời ửng hồng như thoa phấn. Ông mặt trời
bẽn lẽn thức dậy, nấp sau lũy tre làng, có lẽ ông xấu hổ vì dậy muộn, bắt đầu ban phát
những tia nắng vàng tươi xuống vạn vật. Làn sương mỏng tanh vội vã chốn biệt chỉ để
chắc đó là cô giáo chủ nhiệm của lớp này. Trông cô còn rất trẻ và đẹp. Cô mặc bộ áo
dài mầu hồng phấn. Cô cười rất tươi, ra chào hỏi mẹ con tôi, tôi cũng không e sợ,
cũng khoanh tay chào lại cô thật lễ phép. Bỗng , một hồi trống : "Tùng! Tùng!
Tùng! " vang lên. Cô giáo cầm danh sách học sinh lớp đọc tên lần lượt các bạn đến
lượt ai thì vào lớp. Có bạn thì khóc dòi về, có bạ thì phải ẩn, nhưng khi cô giáo đọc
đến tên tôi, tộc tự giác đi vào lớp mà không cần sự tác động của ai. Tạm biệt mẹ, tôi
như tạm biệt tuổi thơ ấu của mình. Giờ học hôm đó, tôi ngồi ngay ngắn khoanh tay
nghe cô giáo giảng bài. Sau một giờ học lí thú, tiếng trông trường lại ngân lên báo
hiệu giờ chơi đã đến. Tôi ùa ra sân cùng hòa nhập vào những trò chơi tinh nghịch, lí
thú với các bạn mới quen - trò chơi chốn tìm. Chúng tôi đi núp còn cái Hoa đi tìm.
Cúng tôi đua nhau chạy ùa ra cùng một lúc do vậy Lan đã dẵn vào chân tôi làm rách
một bên quai dép và xước da chân tôi. Tôi òa khóc, thấy vậy Lan chạy nhanh tới, xin
lỗi tôi và dìu tôi vào lớp. Vì lúc đó tôi hơi tức giận nên đã không nhận lời xin lỗi của
bạn. Về nhà, tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho bố mẹ nghe, thấy vậy bố mẹ giảng
giảng cho tôi hiểu đó chỉ là bạn vô tình dẵm vào chân tôi chứ đâu có cố ý, và cũng đã
xin lỗi tôi, dìu tôi vào lớp. Thấy bố mẹ nói cũng đúng, nhưng tôi lại hỏi mẹ thế còn về
đôi dép thì sao? Mẹ nói mẹ sẽ đem ra chợ sửa lại cho tôi. Khi dép được sửa, nó lại như
mới. Hôm sau, lên lớp, thấy Lan có vẻ buồn giầu, tôi đến bên bạn và nói: "Tớ đồng ý
lời xin lỗi của bạn, từ nay chúng ta sẽ là bạn thân của nhau nhé! ". Thấy tôi nói vậy,
Lan vui mừng đáp lại: "Ừ, từ nay chúng mình sẽ mãi mãi là bạn thân nhé!" Thế là từ
đó, tôi có thêm một người bạn mới, tình cảm giữa tôi và Lan cũng thân thiết hơn. Đi
đâu, làm gì, khi nào có tôi là có Lan và ngược lại. Hai chúng tôi đã giúp đỡ nhau rất
nhiều trong học tập. Có thể nói tình bạn giữa tôi và Lan gắn bó như "keo sơn". Cho
đến tận bây giờ, tuy học cùng trường và khác lớp nhưng tình bạn ấy vẫn không phai
nhạt chút nào.
Kỉ niệm về ngày khai trường của tôi là như vậy đấy, thật đẹp phải không các
bạn. Tôi mong tình bạn này sẽ mãi đẹp cho đến hết cuộc đời học sinh của chúng tôi.