Qua đoạn trích Mã Giám Sinh mua Kiều Bạn
hãy hóa thân vào nhân vật Thúy Kiều để lại Tôi - Vương Thúy kiều vẫn được mọi người coi là một cô gái tài hoa, khuê các.
Con gái đầu lòng trong một gia đình trung lưu, lương thiện.Sống trong cảnh "êm đềm
trướng rủ màn che" bên cạnh cha mẹ và hai em là Thúy Vân và Vương quan. Cuộc
sỗng như vậy khiến tôi nhầm tưởng rằng mình là người thật hạnh phúc và sung sướng.
Nhưng không, quãng thời gian đó thật ngắn ngủi. Chẳng lâu sau thì gia đình tôi bị vu
oan, của cải bị bọn đầu trâu mặt ngựa cướp sạch sành sanh, cha và em thì lâm vào
cảnh tội tù, bị tra tấn dã man. Đứng trước hoàn cảnh đó tôi tháy mình như' hạt mưa
nhỏ bé, hèn mọn" biết làm sao bây giờ?Suốt đem hôm đó tôi không hề chợp mắt,
dường như có cái gì đó đang thắt chặt lấy trái tim tôi khiến tôi không sao thở được.
Tôi sống trong bi kịch dữ dội giữa tình riêng với tình nhà, giữa "chữ tình" và "chữ
hiếu". tôi vô cùng đau khổ, bao nhiêu nước mắt cứ lã chã tuôn rơi, cả người tôi như
héo hon ủ rũ. Cuối cùng tôi cũng phải đi đén quyết định chua xót, đành phải gạt nước
mắt, gác mối tình đầu với chàng Kim Trọng để bán mình chuộc cha
Tôi dò hỏi và cuối cùng cũng đén được nhà mụ mối, nhờ bà ta giúp mình lấy
chồng càng nhanh càng tốt. sau khi thỏa thuận xong tiền lời của mình, mụ mối đồng ý
nhanh chóng dẫn người đàn ông đến hỏi cưới tôi. Và người mụ ta dẫn đến không ai
khác đó chính là Mã Giám sinh-một kẻ buôn người có tiếng trong vùng. Khi hỏi đén
tên và quê quán thì hắn trả lời trống khiông, cộc lốc , đủ thấy đó là con người thiếu
văn hóa.nhìn vẻ bề ngoài của hắn cũng biết ngay được đó là một kẻ giả dối, xấu xa>
Buồn cười thay khi đã ngoài 40 mà vẫn ăn diện trai lơ, không có gì là đĩnh đạc đường
hoàng. Theo sau hắn là một lũ đầy tớ vô học, láo nháo, không có phép tắc. cũng như
hắn đến nhà tôi mà như về nhà mình vậy, không thèm chào hỏi ai lại nhảy tót lên ghế
cao ngồi. Đúng là chủ nào tớ nấy! thật ra tôi cũng đã nhận thức rõ rệt vè cái vị thế
"nửa ông nửa thằng" của tên họ Mã. Nhưng tôi có còn sự lựa chọn nào khác đâu. hắn
nhờ thúy vân(em gái) trả giúp tôi món nợ tình cho chàng.
Cuộc đời tôi giá như phẳng lặng thì tốt biết mấy. Nhưng không, trong đời mỗi
con người đều phải vượt qua sóng gió, tai ương, chỉ có điều là sóng to hay sóng nhỏ.
Cho dù như vậy, nhưng ở trong mọi hoàn cảnh chúng ta cũng phải vững vàng, cố gắng
vượt qua bởi một lẽ "Sau cơn mưa trời lại rạng sáng"