class="bi x0 y0 w1 h1"
MỤC TIÊU - Quá trình liên tục hoàn thiện
Nguyên tác: The Goal
Tác giả: Eliyahu M. Goldratt - Jeff Cox
Dịch giả: Ngô Văn Tuyển
Thể loại: Kinh tế - Quản trị
Nhà xuất bản: Văn Học
Ngày xuất bản: Tháng 06/2008
Số trang: 644
Kích thước: 13,5 x 20,5 cm
Trọng lượng: 600 g
Số quyển / 1 bộ: 1
Hình thức bìa: Bìa mềm
Giá bìa: 90.000 VNĐ
Nguồn:
Chuyển sang ebook (TVE): santseiya
Ngày hoàn thành: 16/03/2010
Nơi hoàn thành: Việt Trì - Phú Thọ
Giới thiệuCuốn “Mục Tiêu” muốn nói về khoa học và giáo dục. Hai từ
khoa học và giáo dục đã bị lạm dụng tới mức mà nghĩa gốc ban đầu
của chúng đã mờ nhạt trong màn sương sùng kính và bí ẩn. Đối với
rất nhiều nhà khoa học đáng kính, khoa học không phải là thuộc về
những bí mật của tự nhiên hoặc thậm chí về những chân lý. Khoa học
chỉ đơn giản là phương pháp chúng ta sử dụng để thử nghiệm và đưa
ra một số tối thiểu những giả thuyết có thể giải thích sự tồn tại của
nhiều hiện tượng trong tự nhiên, bằng một lối suy luận logic và rõ
Nếu các bạn làm được như vậy là về cơ bản các bạn đã mang được
khoa học ra khỏi cái tháp ngà học thuật của nó để đặt nó vào đúng vị
trí, một chỗ mà mọi người trong chúng ta có thể tiếp cận và làm cho
nó có thể ứng dụng đối với những gì đang xảy ra quanh ta.
Với cuốn sách này, điều mà tác giả muốn chứng minh là không
cần có một năng lực trí tuệ khác thường mới có thể xây dựng được
một khoa học mới, hoặc phát triển những gì đang có sẵn. Điều cốt yếu
chỉ là sự dũng cảm đối mặt với những mâu thuẫn và không né tránh
nó dù “từ trước đến nay vẫn luôn làm thế”. Cuốn sách này cũng nói
lên một câu chuyện bất hoà của cuộc sống gia đình, mà không xa lạ
lắm đối với một nhà quản lý quá gắn bó với công việc của mình. Cuốn
sách nhấn mạnh một thực tế là chúng ta có khuynh hướng làm cho
nhiều hiện tượng tự nhiên chẳng liên quan gì đến khoa học.
- “Bất cứ ai nếu coi mình là nhà quản lý hãy nhanh chân lên để
có được cuốn sách này và hãy đọc nó đừng chậm trễ. Nếu bạn chỉ đơn
giản ở cương vị phải đọc nó, thì sự tiến bước của bạn trên con đường
tới đỉnh cao có thể sẽ đột ngột lao nhanh về trước… đó là những điều
ở một trong những cuốn sách quản trị xuất sắc nhất mà tôi từng biết”
- Punch Magazine.
- “Hệ thống của Goldratt về cơ bản buộc những nhà quản lý sản
xuất và những công nhân phải phối hợp chặt chẽ trong công việc với
một nguyên tắc chủ đạo trong đầu là: các cổ chai… là những nguyên
nhân chính làm hạn chế điều kiện sản xuất” - Business Week.
- “Lý thuyết này đã cung cấp một giải pháp thuyết phục đối với
các nhà máy đang vật lộn với sản xuất trì trệ và sản lượng thấp”
- Harvard Business Review.
1Lúc đến cổng nhà máy, mới có 7 giờ 30 sáng, thế mà tôi đã nhìn
Cuối cùng, sau khi bảo mọi người bình tĩnh và kể lại cặn kẽ câu
chuyện đã xảy ra, tôi mới biết rằng Peach đã có mặt cả giờ trước đây
rồi. Anh ta vào trong nhà máy và yêu cầu chỉ cho xem đơn hàng số
41427. Thật xúi quẩy, không có ai biết cả. Thế là Peach làm mọi người
chạy náo loạn lên để tìm ra câu trả lời. Cuối cùng mới té ra đó là một
cái hợp đồng khá lớn và đã bị chậm so với thời gian cần giao hàng.
Nhưng có cái gì trong nhà máy này mà không bị chậm đâu. Chỉ quan
sát tôi có thể nói rằng có bốn loại ưu tiên tiến độ đối với các đơn hàng:
Gấp Rất-Gấp Khẩn-Cấp và Ngay-Lập-Tức! Chuyện vượt tiến độ
nghe thật xa lạ đối với chúng tôi.
Ngay khi phát hiện ra đơn hàng 41427 chưa thể giao được, Peach
bắt đầu đứng ra giải quyết. Anh ta la lối mọi người, quát tháo ra lệnh
cho Dempsey. Cuối cùng các linh kiện cần thiết cũng được lôi ra cả
đống, nhưng lại chẳng thể lắp ráp được với nhau. Có một chi tiết của
một cụm lắp nào đấy còn thiếu; nó còn phải qua một vài nguyên công
nữa. Nếu thiếu linh kiện thì không thể lắp ráp, mà chưa lắp ráp thì
đương nhiên chẳng thể giao hàng.
Mọi người phát hiện ra cái chi tiết còn thiếu ấy đang chờ đến
lượt gia công ở một máy NC
[1]
. Nhưng khi tìm đến nơi thì thấy những
thợ hiệu chỉnh đang điều chỉnh máy cho một công việc Ngay-Lập-Tức
nào đó của một sản phẩm khác, chứ không phải để gia công cái chi
tiết còn thiếu kia.
Peach chẳng cần đếm xỉa gì đến những việc khác. Điều quan tâm
của anh ta lúc này là phải hoàn thành 41427. Vì thế, anh ta đã bảo
Dempsey chỉ thị cho đốc công Ray yêu cầu người thợ cơ khí quên
những cái Khẩn-Cấp vớ vẩn ấy đi mà tập trung làm những linh kiện
thiếu của 41427. Người thợ cả lần lượt nhìn Ray, Dempsey, Peach, rồi
ném cái cờ lê xuống đất và lẩm bẩm bảo họ là lũ điên. Anh ta và
"Được, nhưng như thế thì phí công đã hiệu chỉnh máy," Ray nói.
"Thì đã sao," tôi nói. "Ray, tôi còn chưa biết tình hình thế nào.
Nhưng Bill có mặt ở đây, thì chắc phải có gì đó khẩn cấp lắm, phải
không?"
"Vâng, chắc như vậy," Ray nói. "Nhưng tôi muốn biết phải làm gì
bây giờ."
"Thôi được, tôi biết anh đang bị rơi vào tình huống khó xử," tôi
nói, cố gắng động viên anh ta. "Bây giờ phải nhanh chóng hiệu chỉnh
máy để làm ngay cái chi tiết đó đi."
"Được," anh ta nói.
Dempsey vừa từ văn phòng của tôi ra, đi ngang qua chỗ tôi để về
xưởng. Anh ta có vẻ như muốn vội vàng thoát ra khỏi chỗ đó. Hất đầu
về phía tôi, anh ta hơi nhếch miệng, "Chúc may mắn."
Cửa vào văn phòng đang mở. Tôi bước vào. Bill Peach đang ngồi
sau bàn của tôi. Anh ta người đậm, ngực tròn, tóc dày màu xám kim
loại với cặp mắt rất tương xứng. Khi tôi đặt cái cặp tài liệu xuống, cái
cặp mắt ấy như dán vào tôi với ý muốn nói Đây là việc của anh đấy,
Rogo.
"Ô, Bill, có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Có chuyện cần nói đây. Anh ngồi xuống."
"Tôi đang định ngồi, nhưng anh đang ngồi ghế của tôi."
Có lẽ tôi không nên nói ra câu đấy mới phải.
"Anh muốn biết tại sao tôi lại đến đây chứ gì? Để tránh cho anh
khỏi bị lột da đấy."
"Qua những gì tôi vừa thấy, thì việc anh đến đây chỉ làm hỏng
những quan hệ lao động của tôi thì có."
Anh ta nhìn thẳng vào tôi và nói, "Nếu anh không làm xong
được một số việc đang cần, anh chẳng còn công nhân để mà phải lo
đâu. Bởi vì anh sẽ không còn nhà máy nữa. Anh có thể sẽ chẳng còn
công việc để mà phải lo lắng, Rogo."
"Có một điều tôi biết," tôi nói, "là sau lần giãn thợ thứ hai mà anh
bắt chúng tôi phải thực hiện ba tháng trước đây, cùng với lệnh cắt
giảm hai mươi phần trăm, chúng tôi phải may mắn lắm mới có thể
giao hàng đúng hạn."
"Al," anh ta nói khẽ, "hãy làm cái sản phẩm đáng nguyền rủa ấy
đi. Anh nghe thấy tôi nói chứ?"
"Vậy thì hãy cho tôi nhân lực tôi cần!"
"Anh đã có đủ người rồi! Vì Chúa, hãy xem lại năng suất của các
anh! Anh còn có thể cải thiện được mà. Al, đừng có đến kêu với tôi
rằng anh không đủ người, chừng nào anh chưa sử dụng có hiệu quả
số người mà anh có."
Tôi định nói nữa thì Peach đưa tay che miệng tôi lại. Anh ta
đứng lên rồi đi ra phía cửa. Ôi, khỉ thật, tôi nghĩ.
Anh ta quay lại và bảo tôi, "Ngồi xuống."
Tôi đã đứng suốt từ lúc nãy. Tôi ngồi xuống một trong những
chiếc ghế phía trước bàn, nơi thường dành cho khách. Peach quay lại
phía sau bàn.
"Nào, Al, tranh luận chỉ phí thời gian. Cái báo cáo hoạt động gần
đây của anh đã nói lên tất cả."
"Đồng ý, anh đúng. Vấn đề là làm sao cho đơn hàng của ngài
Burnside hoàn thành chứ gì."
Peach như bật dậy. "Vớ vẩn, vấn đề không phải là cái đơn hàng
ấy! Nó chỉ là một hiện tượng của cái vấn đề đang có ở đây. Anh nghĩ
rằng tôi đến đây chỉ để giải quyết một đơn hàng chậm ư? Anh nghĩ tôi
không có việc để làm à? Tôi đến đây để châm ngọn lửa dưới mông
anh và những người khác trong cái nhà máy này. Không chỉ là vấn đề
đáp ứng khách hàng đâu, nhà máy của anh đang thua lỗ."
Anh ta ngừng lại một lát, như thể để cho thật thấm. Rồi - bùm -
anh ta đấm nắm tay xuống bàn và chỉ ngón tay vào tôi.
"Nếu anh không thể hoàn thành các đơn hàng, thì tôi sẽ chỉ cho
"Nhưng tôi cần thời gian, Bill."
"Xin lỗi, anh chỉ có ba tháng. Nhưng nếu mọi việc tồi tệ hơn, tôi
có thể chẳng cho anh đến chừng ấy đâu."
Bill liếc nhìn đồng hồ và đứng dậy, kết thúc cuộc nói chuyện,
"Nếu đi bây giờ, thì tôi chỉ nhỡ cuộc họp đầu tiên thôi."
Tôi đứng dậy. Anh ta đi ra cửa, xoay tay nắm, quay lại nói và nhe
răng ra cười, "Tôi đã giúp anh đá vào mấy con lừa ở xung quanh đây,
hôm nay anh sẽ giao hàng cho Bucky, không có vấn đề gì chứ?"
"Chúng tôi sẽ giao, Bill."
"Tốt," anh ta nháy mắt và mở cửa đi ra.
Một phút sau, tôi nhìn qua cửa sổ và thấy chiếc Mercedes chạy ra
ngoài cổng.
Ba tháng. Đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới.
Tôi không nhớ đã rời cửa sổ lúc nào. Không biết thời gian đã trôi
qua bao lâu. Tôi chợt nhận ra mình đang ngồi bên bàn và nhìn trừng
trừng vào khoảng không. Tôi tự nhủ, tốt hơn là tự mình đi xem đã xảy
ra chuyện gì trong nhà máy. Tôi lại cái giá treo, lấy cái mũ cứng và cặp
kính an toàn, rồi đi ra.
Tôi bảo cô thư kí, "Fran, tôi đi xuống xưởng một lát."
Fran ngước mắt khỏi lá thư đang đánh máy dở và mỉm cười.
"Vâng," cô ta nói. "Nhân tiện, xin hỏi có phải xe của ông Peach đỗ
ở chỗ của ông sáng nay không?"
"Phải, đúng đấy."
"Cái xe đẹp quá," cô ta cười. "Khi nhìn thấy, tôi cứ ngỡ là xe của
ông."
Tôi cười. Cô ta còn hỏi tiếp, "Không biết cái xe đó giá bao nhiêu
nhỉ?"
"Tôi không biết đích xác, nhưng chắc khoảng ba mươi ngàn đô
la," tôi bảo cô ta.
Fran nín thở. "Chắc ông nói đùa! Đắt đến thế ư? Tôi chẳng bao
với những con số ánh lên màu hồng ngọc. Ngoài ra, còn có những cái
tay máy thực hiện những công việc đã được lập trình sẵn.
Đây đó có những người công nhân ẩn hiện giữa những máy móc.
Họ nhìn lên khi thấy tôi đi qua. Một vài người vẫy tay chào, tôi cũng
chào lại. Một cái xe điện kêu rin rít đi ngang qua, điều khiển là một
tay to béo. Những người phụ nữ làm việc bên những chiếc bàn dài với
những cuộn dây điện đầy màu sắc. Một tay công nhân trong bộ quần
áo bảo hộ nhem nhuốc không rõ hình thù đang sửa lại cái mặt nạ để
hàn hồ quang. Đằng sau ô kính, một người phụ nữ tóc đỏ dáng đẫy
đà đang mổ vào bàn phím của cái máy tính có màn hình màu hổ
phách.
Hoà trong khung cảnh đó là những âm thanh ầm ĩ, tiếng quạt
kêu, tiếng động cơ, tiếng ù ù của các quạt thông gió - tất cả hoà quyện
lại như tiếng thở phì phò không dứt. Thỉnh thoảng lại có một tiếng
"bùm" không biết từ đâu đó đưa lại. Có tiếng chuông cảnh báo từ phía
sau của một cái cầu trục đang chạy rầm rầm trên đường ray phía trên
đầu. Tiếng rơ le lách cách. Tiếng còi tầm vang lên. Từ hệ thống loa
một cái giọng như từ hư không, như tiếng của Chúa, cứ ồ ộ, chẳng rõ
nói gì, trùm lên mọi âm thanh khác.
Ngay giữa mớ âm thanh hỗn độn ấy tôi vẫn nghe thấy một tiếng
huýt gió. Quay lại tôi bắt gặp cái dáng không lẫn vào đâu được của
Bob Donovan đang đi đến. Còn cách một đoạn mà trông anh ta cứ
sừng sững như một ngọn núi, cao gần hai mét. Anh ta nặng hơn trăm
kí, với cái bụng bia bự và chẳng thể là một gã bảnh trai nhất thế giới
được Tôi nghĩ, thợ cắt tóc của anh ta chắc được dạy nghề ở thuỷ
quân lục chiến. Anh ta chẳng nói về thị hiếu thực; nhưng tôi ngờ rằng
đó là điểm kiêu hãnh của anh ta. Nhưng dù có một vài góc cạnh xù xì
mà anh ta che chắn cẩn thận, thì Bob vẫn là một anh chàng tốt. Anh ta
làm quản lý sản xuất ở đây đã chín năm. Nếu cần làm cái gì đó, thì chỉ
cần nói với Bob và nếu việc đó có thể làm được thì chắc chắn nó sẽ
Tôi nhắm mắt lại. Một cảm giác ớn lạnh xương sống, cồn cào gan
ruột. Loại máy đó chỉ có một chiếc duy nhất. Tôi hỏi Bob xem nó hỏng
như thế nào. Anh ta nói, "Tôi không biết. Người ta đã tháo cái chi tiết
bị vỡ toác ra. Chúng tôi đang khẩn cấp liên lạc với nhà chế tạo."
Tôi đi như chạy. Tôi muốn nhìn tận mắt xem nó như thế nào. Lạy
Chúa, sao mà rắc rối vậy. Tôi liếc sang Bob đang rảo cẳng chạy theo.
"Anh có nghĩ đó là vụ phá hoại không?"
Bob tỏ vẻ ngạc nhiên. "Tôi chẳng thể nói chắc. Tôi nghĩ anh ta đã
quá bực bội nên đầu óc để đi đâu, vì thế đã sơ suất khi thao tác."
Tôi cảm thấy mặt đang nóng lên. Tôi quá bực bội với Bill Peach
đến nỗi cứ mường tượng ra việc gọi điện quát vào lỗ tai anh ta. Lỗi là
do chính anh ta! Trong đầu tôi hiện lên cái cảnh Bill đang ngồi trên
ghế của tôi và bảo tôi là anh ta sẽ chỉ cho tôi biết cách hoàn thành các
đơn hàng như thế nào. Đúng rồi, Bill. Bây giờ thì anh đang bảo tôi
phải làm như thế nào rồi.
2Có kì lạ không khi có cái cảm giác thấy thế giới riêng của anh
đang sụp xuống từng mảng, trong khi những người khác bên cạnh thì
cứ chắc như bàn thạch? Và anh không thể lí giải tạo sao họ không bị
ảnh hưởng như anh. Khoảng 6 giờ 30, tôi chuồn khỏi xưởng và đi về
nhà để có thể kiếm chút gì ăn tối. Khi tôi vừa vào tới cửa, Julie đang
xem ti vi ngước lên nhìn.
"Ôi anh, anh có thích tóc của em như thế này không?"
Cô ấy xoay đầu lại. Mái tóc nâu, dày, thẳng quen thuộc giờ đây là
một đống những lọn quăn tít. Nó cũng chẳng còn là một màu nữa, mà
có nhiều chỗ sáng hơn.
"Trông đẹp đấy," tôi đáp như cái máy.
"Tay thợ làm đầu nói là nó làm mắt em nổi hẳn lên," cô ấy đánh
việc sắp tới. Công việc của anh là ở đây - tại thị trấn này, ở nhà máy
này."
"Thế, nếu nhà máy đóng cửa, thì anh có nghĩ đến cái nơi mà anh
sẽ tới sống không? Còn em thì có nghĩ đấy."
"Anh ta chỉ mới nói thế thôi."
"Ôi!"
Tôi cảm thấy mình đang nhìn vợ chằm chằm. "Em thực tâm
muốn đi khỏi cái thị trấn này càng sớm càng tốt có phải không?"
"Đây không phải là nơi em sinh ra, Al. Em không có được cái
tình cảm như của anh đối với nó."
"Chúng ta mới chỉ ở đây có sáu tháng thôi mà."
"Thế chưa đủ sao? Mới chỉ có sáu tháng thôi ư? Al, em không có
bạn bè ở đây. Chẳng có ai ngoài anh để mà trò chuyện, còn anh thì
luôn vắng nhà. Gia đình anh rất tử tế, nhưng chỉ cần ở một giờ với mẹ
anh là em đã phát điên lên. Sáu tháng đối với em như hàng năm rồi."
"Thế em muốn anh phải làm gì? Anh không xin đến đây. Công ty
đã cử anh. Đó là số phận."
"Số phận."
"Julie, anh không có thời gian để lại tranh cãi với em nữa đâu."
Cô ấy bắt đầu khóc.
"Thôi! Anh cứ đi làm cái việc của anh đi! Tôi ở đây một mình
vậy," cô ấy mếu máo. "Cũng giống như mọi tối vậy thôi."
"Sao thế, Julie."
Cuối cùng tôi vòng tay ôm lấy vợ. Chúng tôi cứ đứng vậy một
vài phút và im lặng. Sau đó Julie nín, bước lùi lại và ngước nhìn tôi.
"Em xin lỗi. Nếu anh phải quay lại nhà máy, thì tốt nhất anh nên
đi đi."
"Tối mai mình sẽ ra ngoài ăn được không?" tôi gợi ý.
Cô ấy giơ hai tay lên. "Được lúc nào cũng được."
Tôi xoay người bước đi, rồi lại quay lại. "Em ổn rồi chứ?"
to lớn ở đây, tất cả có tới mười bốn tầng. Lực lượng cứu hoả đã lấy nó
làm lí do để mua sắm những máy bơm chữa cháy mới và một cái
thang đủ dài để có thể leo lên tới nóc nhà (kể từ đó họ thầm lặng chờ
đợi một đám cháy bùng lên trên mái nhà để mà sử dụng cái thang
mới). Những người ủng hộ ở địa phương ngay lập tức tuyên bố rằng
cái tháp văn phòng mới đó là một biểu tượng của sức sống
Bearington, một dấu hiệu hồi sinh ở một thị trấn công nghiệp già nua.
Sau đó, chừng hai năm trước đây, ban quản trị của toà nhà đã dựng
lên một tấm biển lớn trên nóc nhà với hàng chữ to đậm màu đỏ: "Hãy
mua tôi!", kèm theo là số điện thoại liên hệ. Từ phía đường cao tốc,
trông nó cứ như là rao bán cả cái thị trấn. Cũng chẳng phải là quá xa
so với sự thật.
Trên đường đi làm, tôi phải đi qua một nhà máy khác. Nó nằm
bên trong một hàng rào bằng dây xích đã hoen gỉ, có chăng dây thép
gai phía trên. Phía trước nhà máy là một khu đỗ xe rộng chừng năm
mẫu Anh được lát bê tông với những túm cỏ úa vàng chui lên từ
những khe nứt. Nhiều năm đã trôi qua kể từ khi còn những cái xe đỗ
ở đây. Những bức tường đã phai màu, trông cứ nhợt nhạt. Bên trên
bức tường dài phía trước vẫn còn có thể luận ra tên của công ty, bởi
cái dấu vết sơn còn đậm nơi có những chữ và logo trước đây.
Cái công ty sở hữu nhà máy này đã đi về miền nam. Họ xây
dựng một nhà máy mới ở đâu đó phía nam Carolina. Có người nói
rằng họ đã cố gắng chạy trốn khỏi cái tình cảnh bất lợi với công đoàn
của họ. Cũng có người nói công đoàn có thể sẽ lại túm gáy họ sau
chừng 5 năm nữa. Họ sẽ có 5 năm lương thấp hơn và có thể ít rắc rối
hơn với lực lượng lao động. Còn 5 năm dường như là quá dài đối với
kế hoạch quản lý hiện đại. Thế là Bearington có một xác con khủng
long công nghiệp ở ngoại ô và chừng 2.000 người ra đứng đường.
Sáu tháng trước đây, tôi có dịp đi vào trong nhà máy. Lúc đó
chúng tôi đang tìm kiếm một chỗ làm kho chứa rẻ tiền. Đó không phải
"Chúng ta sẽ làm xong được chứ?" tôi hỏi.
"Chúng tôi đang cố gắng."
"Nhưng có thể làm được không?"
"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Bob, liệu chúng ta có giao được trong đêm nay không?"
"Có thể."
Tôi quay đi và đứng nhìn cái máy NC, thiết bị đắt nhất của nhà
máy. Một thiết bị đồ sộ bắt mắt, sơn bóng loáng với màu hoa oải
hương đặc biệt
[2]
. Một cái bảng điều khiển ở phía sườn với những nút
bấm và các đèn tín hiệu xanh, đỏ, hổ phách, một bàn phím đen huyền,
các ổ băng từ và màn hình máy tính. Trông cái máy thật ấn tượng. Nó
đang gia công một chi tiết kim loại, được kẹp chặt trong mâm cặp.
Lớp kim loại được hớt ngọt sớt bởi các dụng cụ cắt. Một vòi nước tưới
nguội đang tưới xối xả, cuốn trôi các mảnh phoi kim loại. Rất may là
cái đồ quỷ này đã làm việc được trở lại.
Hôm nay, vẫn còn là may đối với chúng tôi. Cái sự cố hỏng hóc
không đến nỗi tồi tệ như chúng tôi nghĩ ban đầu. Nhưng cũng phải
đến tận 4 giờ 30, người thợ sửa chữa mới có thể thu xếp đống dụng cụ
đồ nghề. Mà lúc đó đã là thời gian của ca hai.
Chúng tôi đã yêu cầu mọi người ở lại lắp ráp thêm giờ, mặc dù
như thế là trái với chính sách hiện tại của chi nhánh. Tôi không biết
phải nhét cái chi phí đó vào đâu, nhưng không thể không giao hàng
trong đêm nay. Tôi đã có bốn cuộc điện thoại, tất cả đều từ Johnny
Jons, phụ trách thị trường của chi nhánh. Tai anh ta cũng đã bị nóng
ran lên bởi những quở trách của Peach, rồi nhân viên bán hàng và
khách hàng thi nhau réo. Nhất định chúng tôi phải giao được hàng
trong đêm nay.
Vì thế tôi hy vọng sẽ không còn gì sơ sẩy nữa. Cứ mỗi chi tiết
Donovan đảo mắt nhìn, "Anh có chắc đây là chỗ chúng ta muốn
đến không?"
"Phải, phải. Vào đi. Họ có món bánh nhân thịt ngon nhất đấy."
Chúng tôi chọn một chỗ ngồi ở phía sau. Cô Maxine, phục vụ ở
đây nhận ra tôi, vẻ hồ hởi và làm nhặng xị lên. Chúng tôi nói chuyện
một lát, sau đó Donovan và tôi gọi món bánh nhân thịt, chút thịt rán
và bia.
Donovan lại nhìn quanh và hỏi, "Làm sao mà anh biết được chỗ
này?"
"Lần đầu tiên tôi thử một chút bia là ở chỗ quầy bar kia. Mới đây,
tôi nghĩ tôi đã ngồi ở cái ghế thứ ba bên trái."
"Anh mới uống bia, hay lớn lên ở thị trấn này?"
"Nhà tôi trước kia ở cách đây hai dãy nhà. Bố tôi có một quầy tạp
phẩm. Bây giờ thì do anh tôi quản lý."
"Thế mà tôi không biết anh đã từng sống ở Bearington."
"Sau nhiều lần di chuyển, để rồi mười lăm năm sau tôi lại quay
về đây."
Những cốc bia được mang tới.
Maxine nói, "Hai li này là của Joe mời đấy."
Cô ta chỉ tay trỏ Joe Sednikk đang đứng sau quầy. Donovan và
tôi vẫy tay cám ơn anh ta.
Donovan nâng cốc và nói, "Mừng cho cái đơn hàng 41427 đã ra
khỏi cửa."
"Mừng cho nó," tôi nói và cụng li với anh ta.
Sau khi uống vài hơi, trông Donovan có vẻ thư giãn hơn. Nhưng
tôi vẫn còn nghĩ miên man về những sự việc đã xảy ra tối nay.
"Anh biết không, chúng ta đã trả một cái giá quá lớn cho chuyến
hàng này," tôi nói. "Chúng ta đã mất một tay thợ cơ khí giỏi. Rồi chi
phí để sửa cái máy NCX10. Cộng với tiền công thêm giờ nữa."
"Kể cả thời gian lãng phí của NCX10 khi nó bị hỏng," Donovan
"Có thể vẫn làm cái việc chết tiệt ấy," tôi bảo anh ta. Sau đó tôi
quay sang gọi tiếp bia, "Maxine, làm ơn cho chúng tôi hai li nữa.
Không, xem nào, chúng tôi sẽ không làm chị phải đi lại nhiều. Hãy
mang một bình ra đây."
*
Như thế, chúng tôi đã uống để quên cái chuyện khủng hoảng
ngày hôm nay. Chúng tôi đã thắng. Thế là đủ. Còn bây giờ Donovan
đã về, tôi không thấy còn lí do gì để chúc mừng nữa. Hôm nay, chúng
tôi đã xoay sở để giao được một đơn hàng đã bị chậm rất nhiều ngày.
Hoan hô.
Cái vấn đề chính là tôi đang điều hành cái nhà máy đang trong
tình trạng nguy ngập. Peach đã chỉ cho phép có ba tháng để vực dậy,
trước khi cắt cầu dao điện.
Điều đó có nghĩa là tôi sẽ có nhiều nhất là ba cái báo cáo tháng
nữa để có thể thay đổi ý định của anh ta. Sau đó, những cảnh tiếp
theo sẽ là anh ta đi đến ban quản trị của công ty và trình bày những
con số. Mọi người xung quanh bàn sẽ nhìn lên Granby. Granbysẽ hỏi
đôi câu, nhìn những con số lần nữa và gật đầu. Nó sẽ như thế. Một
khi các quyết định của ban lãnh đạo đã đưa ra, thì chẳng còn gì để nói
nữa.
Họ sẽ cho chúng tôi thời gian để hoàn thành nốt những việc còn
lại. Sau đó hơn 600 con người sẽ sung vào đội quân thất nghiệp - nơi
đã có những người bạn, những người đồng nghiệp trước đây của họ,
đó là 600 con người khác mà chúng tôi đã sa thải trước đây.