CU
ỘC ĐỐI THOẠI CỦA BẢNG
MÀU SƠN MẠI
Sự kết hợp hài hoà trong tiếp biến
của văn hoá Đông - Tây luôn được tác giả xem là chủ đạo. Gam màu
vàng - son - đen - đỏ + với vỏ trứng trắng, vốn là thuộc tính của sơn
mài truyền thống Việt Nam.
ĐOÀN VĂN NGUYÊN-Thiếu
nữ-Sơn mài
Gần 30 tranh cỡ lớn và cỡ trung. Đề tài là con người, cảnh vật quê
hương đất nước. Từ Hà N
ội đến miền núi Việt Bắc, Tây Bắc, Trung du,
Đồng bằng Bắc bộ, đến Tây nguyên miền Trung Đó là cảnh đẹp Văn
Miếu Quốc Tử Giám; những đàn trâu đen no nê sau mỗi buổi chiều
vàng của miền Sơn Cước; những cô gái người Mông, người Dao đang
tắm gội bên bờ suối, hoặc đeo gùi đến chợ với trang phục rực rỡ như
những bông hoa rừng; những chàng trai Tây Nguyên mình trần - khố
bao có tua dài với cung tên lao giáo đang vào mùa săn; hoặc ngày l
ễ hội
đang say trong tiếng kèn, tiếng cồng chiêng ngân nga, rạo rực trư
màu, luôn đối thoại với người xem bởi nhiều tâm trạng khác nhau, để
người xem tự liên tưởng với mình.
Đoàn Văn Nguyên vừa là hoạ sĩ, vừa là nhà sư phạm nghệ thuật chuy
ên
khoa sơn mài hệ Đại học chính quy. Tranh của ông vừa mang tính
phóng khoáng của cảm hứng nghệ sĩ, lại vừa mang tính mực thước của
nhà sư phạm nghệ thuật. Nó giống như cô gái đẹp ít son phấn mà có
duyên thầm. Và chính từ những nét duyên dáng, mực thước ấy mà
Đoàn Văn Nguyên đã không làm cuộc “vượt biên”, biến sơn mài thành
sơn dầu Phương Tây như một số hoạ sĩ nôn nóng làm biến chất s
ơn mài
dân tộc.
Nghệ thuật là gì, nếu không phải là tình yêu và sự sáng tạo? Bằng nhiệt
tình và nỗ lực lao động đầy hào hứng, không mệt mỏi của người nghệ
sĩ - họa sĩ, niềm hy vọng bao giờ cũng luôn là cái đích dẫn đến thành
công của sự nghiệp. Đoàn Văn Nguyên đang trên đường hành hương
dẫn tới cái đích ấy.
Trần Thức