4 Yếu tố cốt lõi
Giáo sư Stevenson đã nghiên cứu về ý
nghĩa và nguyên nhân dẫn đến sự thành
đạt của những người nổi tiếng, và tìm ra rằng thành công bền
vững được xây dựng trên 4 nền tảng: những thành tích đã đạt
được, hạnh phúc, vị trí của bạn trong mọi người và những gì để
lại cho đời. Dĩ nhiên, chúng ta cần khá nhiều thời gian và nỗ lực
mới có thể đạt được cả 4 yếu tố đó.
Chắc hẳn bạn phải biết Bill Gates, J.K. Rowling hay Madonna
chứ? Họ là những người tài năng, họ thông minh và lanh lợi. Vậy,
họ có phải là những người thành công chăng?
Hay như câu hỏi mà một vị giáo sư danh tiếng, Howard
H.Stevenson đã nêu lên, bạn có thật sự muốn trở nên nổi tiếng
và thành công như họ hay không? Quan trọng hơn nữa, bạn có
muốn tương lai của con cái bạn giống như họ hay không? Giáo
sư cũng kết luận: việc định ra một chuẩn mực cho cái được gọi là
"thành đạt" cho bản thân không hề dễ dàng chút nào.
Ông cũng phân tích: tất cả những sách vở viết về sự thành đạt
đều thúc giục người đọc phải "đặt ra một mục tiêu và luôn luôn
nhằm đến nó", nhưng lại chẳng bao giờ nhắc đến những khía
cạnh về một cuộc sống được coi là lý tưởng như gia đình, giải trí,
giao thiệp, hay thậm chí chỉ là khoảng thời gian bạn được dành
riêng cho bản thân mình và những sở thích cá nhân. Rõ ràng, lời
khuyên ấy quá đơn giản và ai cũng đã biết, cho nên để đạt được
cái gì đó thì áp lực sẽ là vô cùng lớn.
Giáo sư Stevenson đã nghiên cứu về ý nghĩa và nguyên nhân
dẫn đến sự thành đạt của những người nổi tiếng, và tìm ra rằng
thành công bền vững được xây dựng trên 4 nền tảng: những
thành tích đã đạt được, hạnh phúc, vị trí của bạn trong mọi người
thành đạt là một trạng thái, là sự kết hợp độc nhất của sự hài
lòng với những gì đã đạt được mà mỗi người tự đặt ra cho mình.
Trạng thái ấy rất bấp bênh và không bền lâu, nó không nằm trọn
trong một thời điểm nào cả. Trạng thái ấy hiện diện dựa trên cả
hai mặt lý trí và tình cảm.
Hai nhà nghiên cứu này đã phỏng vấn những người được bình
chọn là thực sự thành đạt và đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp, và
đã tìm ra ba nỗi sợ hãi lớn nhất của họ. Đó là:
"Tôi sẽ thất bại!"
"Tôi sẽ thành công, nhưng như thế vẫn là chưa đủ!"
"Tôi sẽ thành công, nhưng tôi sẽ phải bán cả lương tâm và linh
hồn!"
Nghiên cứu còn cho thấy động cơ đạt được thành công của con
người rất phức tạp và dựa trên tình cảm nhiều. Hầu hết họ đều
muốn có quyền lực và sự thoả mãn, và lý do phổ biến nhất theo
điều tra của Stevenson và Nash là muốn thay đổi thế giới! Những
người được ngưỡng mộ thường có tiêu chuẩn về đạo đức khá
cao, vì thế mà sự thành đạt cần thiết phải có yếu tố đạo đức. Hơn
thế nữa, những người thành đạt không hề ngủ quên trong chiến
thắng, mà họ luôn luôn tiến lên và tự hoàn thiện mình.
Từ những nghiên cứu ban đầu đó, Stevenson và Nash đã có thể
rút ra một vài kết luận về những đặc trưng của thành công bền
vững. Ông nói, những người thực sự thành đạt có thể chứng tỏ
giá trị và tính riêng biệt của cá nhân mình, họ không muốn ai coi
mình là mẫu mực, bởi họ sợ rằng đó không phải là con người
thực của họ. Họ nhận thức rõ nhược điểm của mình, và muốn tất
cả biết rằng họ cũng có lúc mắc sai lầm hay có những việc họ
vẫn chưa làm được, và rằng họ vẫn còn phải nỗ lực nhiều.
Những điểm chung nổi bật của những người thành đạt là:
công cũng góp phần tạo ra giá trị của thành tựu.
3 yếu tố còn lại cũng phức tạp không kém. Nếu lúc nào bạn cũng
cảm thấy hài lòng và thoả mãn với cuộc sống, thì bạn phấn đấu
để đạt được thành công để làm gì? Một trong những nguyên
nhân khiến bạn phải thành công là vì bạn không hài lòng và
không thấy hạnh phúc. Và người ta có nên đợi đến cuối đời mới
để lại cái gì đó cho đời không?
Vị trí của bạn trong mọi người xung quanh được xây nên từ
những gì bạn làm cho người khác, còn thành công thì liên quan
đến việc bạn cảm nhận và đánh giá bản thân như thế nào. Nếu
bạn nghĩ về hạnh phúc, đó là việc của hiện tại. Hạnh phúc chỉ là
của hiện tại, còn những gì bạn để lại là vĩnh viễn, và bạn phải trăn
trở để làm được điều đó!
Nhiều người nghĩ rằng con đường đi đến thành công phải trải
bằng toàn thành tích và chiến thắng, và rằng càng chiến thắng
nhiều thì họ sẽ càng hạnh phúc. Nếu họ đạt được thành công phù
hợp, họ sẽ được tôn trọng và đó cũng chính là điều họ để lại trên
đời. Nhưng thật khó có thể tìm được một lối đi hoàn hảo đến vậy,
hơn nữa, việc thực hiện theo quan niệm của bạn về thành công
chỉ bằng một vài hành động cụ thể là không thể.
Một số người mà Stevenson và Nash phỏng vấn đạt được đỉnh
cao của thành công khi họ cảm nhận hết những niềm vui và thoả
mãn với 4 yếu tố trên. Nhưng đây không phải là dấu hiệu tốt, bởi
những yếu tố đó tạo ra những sắc thái tình cảm đối lập mà khi
cảm nhận được yếu tố này thì người ta lại bị mất yếu tố kia.
Nếu như tất cả những gì bạn quan tâm là thành công trong
nghiệp kinh doanh của mình, thì bạn sẽ khó có thể để lại được
điều gì cho những người đi sau, bởi bạn không cho phép họ thất
bại hay mắc sai lầm, và chính bạn sẽ là người quyết định mọi
việc.
thời gian đó là 25 năm, thì bạn sẽ tiếp tục thành công đấy. Còn
nếu câu trả lời của bạn là, lúc nào tôi cũng hưởng trọn vẹn tất cả
những niềm vui đó, thì bạn sẽ chẳng bao giờ đạt được cái gì cả.