Mô hình khảm lỏng
của Singer - Nicolson
Năm 1972, S.J. Singer ở trường
Đại học tổng hợp California và G.
L. Nicolson ở viện Salk đã đưa ra
mô hình khảm lỏng (fluid mosaic
model).
Mô hình khảm lỏng đã chấp
nhận quan điểm của Davson -
Danielli về lớp kép phospholipid
định hướng: đuôi kỵ nước vào
trong và đầu ưa nước hướng ra môi
trường ngoài chứa nước. Nhưng sự
sắp xếp của protein hoàn toàn khác
mô hình của Davson - Danielli.
Thay vì bao bọc lấy phía ngoài
màng thì hàng loạt protein đặc hiệu
thâm nhập sâu vào trong màng để
làm cầu nối cho hàng loạt các chức
năng cơ bản của màng.
- Các protein nằm ở mặt ngoài
(protein ngoại biên) thì khác với
protein nằm ở mặt trong, một số
màng hoàn toàn không có protein
ngoại biên.
không chứa cholesterol. Khi có
cholesterol, nó sẽ gắn với
phospholipid bên cạnh và liên kết
chúng lại với nhau làm giảm tính
linh hoạt của chúng.
Các protein cũng có thể chuyển
động, nhưng chậm hơn nhiều so
với phospholipid.
Có một số loại protein của màng bị
gắn chặt vào một chỗ, do đó sẽ làm
hạn chế tính linh hoạt của màng
Trong mô hình khảm lỏng, các
lỗ trên màng được thể hiện như
các đường ống xuyên qua một
hoặc một nhóm phân tử protein.
Khả năng của các protein không bị
cố định mà trôi trong lớp kép của
phospholipid đã giải thích tính linh
hoạt của nhiều lỗ trên màng. Tính
chất đặc biệt của một số nhóm R
của acid amin đã tạo cho các lỗ
màng có tính chọn lọc cao, nghĩa là
không phải tất cả các ion hoặc các
phân tử nhỏ đều có thể dễ dàng đi
qua, mà một số khác không qua
được.
Mô hình khảm lỏng về cấu trúc
màng sinh chất (theo Philips)
1. Protein sợi; 2. Mặt ngoài của