Hội chứng trẻ cô đơn giữa
gia đình (phần 4)
Trong khi hiện nay, nhiều
ông bố bà mẹ vì mải làm
ăn nên không có thời gian
quan tâm đến con thì một
nữ cán bộ công an Quận
Đống Đa (Hà Nội) lại làm
một việc “ngược” lại là
xin “nghỉ hưu non” khi
cậu con trai của chị bước vào tuổi dậy thì . Thiết nghĩ
đây là một câu chuyện đáng để cho tất cả các bậc phụ
huynh hôm nay phải suy ngẫm.
Lo nhất là “con dại cái mang”
Chị tên là Nguyễn Thục An - từng là thiếu tá công an làm
việc tại Công an quận Đống Đa (Hà Nội). Tôi gặp chị tình
cờ. Được biết chị từng làm trong ngành công an và xin về
hưu non. Tôi đã lân la hỏi: Sao đang là cán bộ ngành công
an, nhiều người mơ ước chẳng được thì lại xin nghỉ? Và đó
là một lý do rất đơn giản: Vì con trai bước vào tuổi dậy thì.
Vợ chồng chị đều là cán bộ ngành công an nên có nhiều
đêm họ thường xuyên “thay ca” không có mặt ở nhà. Năm
1993, chồng chị được biệt phái lên Cao Bằng công tác 3
năm. Đúng năm đó cháu Tuấn Anh (con đầu của chị An)
bước vào tuổi 13, học lớp 7 trường phổ thông trung học Bế
Văn Đàn. Chị tâm sự: Cháu là một học sinh giỏi, ngoan
Khi hỏi có lúc nào chị thấy khó khăn trong chuyện tìm hiểu
tâm lý, suy nghĩ của con không? Chị cho biết, rất may là
chị đã tạo được nền nếp thường xuyên trao đổi và gợi
chuyện ở con. Lúc chở con đi học về, lúc ăn cơm, đi ngủ
Cả hai đứa con của chị, Tuấn Anh và Quỳnh Trang đều rất
hay tâm sự với mẹ chuyện bạn bè, trường lớp, thầy cô và
những điều các cháu thấy trong ngày.
Tuổi dậy thì thường có những biểu hiện bướng bỉnh và
thích làm theo ý mình, con chị cũng không phải ngoại lệ.
Tuy nhiên, do nắm bắt được tâm lý của con và có cách gợi
chuyện nên các con chị lớn lên và trưởng thành mà không
gặp điều gì trở ngại. Duy nhất có một lần thấy Tuấn Anh đi
học về cứ lầm lầm lì lì, chẳng nói chẳng rằng và ra vẻ rất
bực tức. Chị hỏi nhưng nhất quyết cậu không trả lời. Chờ
con ăn cơm xong, lên phòng học bài, chị liền gọi điện cho
cô giáo chủ nhiệm thì được biết, hôm đó cháu bị cô giáo
phạt ngồi một mình một bàn cuối lớp vì tội nói dối.
Hôm đó, Nam (*) - cậu bạn cùng lớp bỏ một tiết học. Khi
cô giáo chủ nhiệm hỏi Tuấn Anh là Nam có bỏ học không
thì Tuấn Anh trả lời là cậu ấy không bỏ học. Vì thế nên cô
giáo đã phạt Tuấn Anh. Sau khi biết được đầu đuôi câu
chuyện rồi, chị mới vào phòng khuyên bảo con: “Mẹ biết là
con bênh vực Nam. Bênh vực bạn là tốt nhưng con che dấu
khuyết điểm của bạn sẽ không làm Nam khá lên. Nếu Nam
thường xuyên bỏ học, học hành kém đi là con có tội với
bạn ấy. Mẹ không cấm con chơi với Nam nhưng đã chơi
với bạn thì con phải làm cho bạn tốt lên chứ không phải