Rối loạn tăng động giảm chú
ý và biểu hiện Rối loạn tăng động giảm chú ý, hay còn được gọi là
Attention dificit hyperactivity disorder – ADHD đã
được khác bác sĩ khoa thần kinh chú ý nghiên cứu từ
thập niên đầu tiên của thế kỷ trước. Theo định nghĩa
Người mắc bệnh ADHD thường không thể chú ý lâu
trong một cuộc họp.
của tổ chức Y tế thế giới WHO, ADHD là một dạng rối
loạn hành vi, đặc trưng bởi việc thực hiện một hành vi
quá mức đến độ thiếu kiềm chế kết hợp với giảm sức
tập trung và bệnh nhân sẽ thiếu kiên trì khi thực hiện
mọi công việc.
Ở người trưởng thành trên 20 tuổi, cứ 100 người thì có
khoảng 2 – 7 người sẽ mắc chứng ADHD. Và tỷ lệ mắc
bệnh này giảm xuống một nữa đối với những người ở độ
tuổi trung niên.
Trước đây, các nhà nghiên cứu cho rằng không có sự liên
quan giữa sinh lý và các triệu chứng của chứng ADHD.
Nhưng gần đây, các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng có
một số sự thiếu sót trong quá trình chuyển tải protein trong
bộ não của bệnh nhân ADHD. Đó là do sự chuyển tải của
chất dopamine gây nên, não bộ của những người mắc
chứng ADHD thường tập trung ít chất dopamine hơn bộ
não của những người bình thường. Phát hiện này giúp cho
quá trình điều trị chứng ADHD có những bước tiến mới.
Thông thường, chứng rối loạn tăng động giảm chú ý bắt
của bệnh nhân ADHD. Ảnh: Inmagine
Tư duy nhanh nhưng diễn đạt kém
Chính vì não bộ thường suy nghĩ không tập trung và có
luồng tư duy bất chợt nên tốc độ nghĩ của những người
tăng động giảm chú ý thường nhanh hơn tốc độ nói. Khi
đến lúc cần phải nói đến những gì vừa mới lóe lên trong
đầu, thì họ thật sự đã quên đi một phần ý nghĩ đó và trình
bày không đầy đủ. Vì thế, bệnh nhân ADHD gặp khó khăn
khi cần diễn tả cho người khác hiểu được những gì mình
nghĩ về một chủ đề cố định. Nếu bạn liên tục bị người khác
than phiền về âm lượng của giọng nói của mình trong giao
tiếp thì hãy chú ý để tìm ra một biện pháp điều chỉnh hiệu
quả.
Tốc độ diễn đạt bằng lời nói có thể bình thường, nhưng âm
lượng của những người bị ADHD thường to hơn những
người bình thường vì những xung đột suy nghĩ từ phía bên
trong. Cũng chính vì suy nghĩ luôn đi trước cảm xúc nên
bệnh nhân ADHD thường vui buồn bất chợt.
Không tập trung trong giao tiếp
Một trong những điều phiền hà phổ biến nhất về những
người mắc hội chứng ADHD là họ không thể tập trung lắng
nghe – kể cả khi đang nói chuyện trực tiếp với ai đó. Vấn
đề không thể hiện ở sự giao tiếp đơn thuần của bạn và
người đối diện mà điều này xảy ra giữa các tế bào thần kinh
của bạn. Các bệnh nhân mắc ADHD thường không thể để ý
đến những gì mình đang nghe. Họ thường bị phân tâm bởi
một vài từ ngữ nghe được hoặc chỉ nghe thấy những gì họ
đang muốn được nghe.
Nếu bạn đang mắc hội chứng ADHD, có thể bạn sẽ không
mình đã thất hứa, đã không làm một việc gì đó nhưng bạn
không thể nhớ ra mình đã quên làm việc gì.
Những người mắc hội chứng ADHD thường nói rất nhiều
về dự định của mình nhưng lại không thực hiện nó. Điều
này khiến họ gần giống như những người hay hứa suông và
dối trá, nhưng thực chất đó không phải là chủ ý của những
bệnh nhân này. Đây chính là nhược điểm ảnh hưởng không
nhỏ đến các mối quan hệ của họ.
Mau quên và quên rất nhiều thứ
Bạn luôn bị phàn nàn hay thậm chí bị lên án vì sự đãng trí
của mình. Và đôi lúc chính bạn cũng bực mình bản thân khi
không thể nhớ ra mình đã nói gì, đã làm gì, đã cất đồ vật
của mình ở đâu…
Hội chứng rối loạn tập trung ở người trưởng thành thường
khiến họ dễ dàng quên đi những gì mình đã nói, và kết quả
là, các mối quan hệ xã hội của họ cũng bị ảnh hưởng đáng
kể. Dĩ nhiên, không ai hài lòng và cảm thông với một người
luôn luôn trễ hẹn và thất hứa. Nếu trong một vài năm gần
đây, những người xung quanh tỏ ra phàn nàn về tính mau
quên và lơ đễnh của bạn thì đừng bỏ ngoài tai. Hãy nhìn lại
bản thân mình xem có phải sự thật đúng là như vậy không
để có những trị liệu phù hợp.
Bốc đồng trong chi tiêu
Một trong những triệu chứng phổ biến nhất của người
trưởng thành bị ADHD là tính bốc đồng. Điều này thường
được thể hiện qua thói quen chi tiêu thiếu cân nhắc, hoặc
không có khả năng tiết kiệm tiền, cho dù đó là những
khoản nhỏ hoặc những kế hoạch lớn trong cuộc đời. Thỉnh
thoảng, họ sẵn sàng “vung tay quá trán” và sau đó, họ cảm
Trong giai đoạn trầm cảm, người bệnh thường có khó tập
trung chú ý, cảm thấy cuộc sống vô giá trị, mất mối quan
tâm thích thú trong công việc và các hoạt động giải trí, bị
ức chế, dễ khóc… Ngược lại, vào giai đoạn hưng cảm,
người bệnh hay có biểu hiện bỡn cợt, nói cười nhiều, dễ
cáu giận và dễ rơi vào tình trạng lạm dụng các chất kích
thích.
Trầm cảm
Trầm cảm dường như là căn bệnh tâm lý được nhắc đến
nhiều nhất trong cuộc sống ngày nay, nhất là đối với phụ
nữ. Trầm cảm được biểu hiện ở nhiều điểm khác nhau,
người bệnh có thể không còn chú ý tới diện mạo bên ngoài
của mình, vệ sinh thân thể kém, giọng nói trở nên trầm
buồn và không có ngữ âm. Bên cạnh đó, người bị trầm cảm
còn bị rối loạn cảm xúc trong ham muốn tình dục, sụt cân
hay tăng cân nhanh, chán ăn, đau tim, đau bao tử… và đôi
khí có ý nghĩ muốn tự tử hoặc tự tử.