Kính tha ban giám khảo, tha các thầy giáo, cô giáo, các quý vị đại biểu
Tha các bạn! tha toàn thể hội thi.
Trong thời kì hội nhập, hợp tác quốc tế, phát triển kinh tế đất nớc, đòi hỏi thế hệ trẻ
chúng ta phải nỗ lực học tập để trở thành những con ngời toàn diện.
Học tập phải có phơng pháp học đungd đắn;học tập phải đồng đều và tích cực ở tất cả
các môn học. Đó chính là thông điệp mà khối lớp 6 xin gửi tới hội thi qua tiểu phẩm:
Học lệch.
Với các vai diễn:
Bạn vai ông Tuệ
Bạn bà Tuệ
Bạn bạn Tĩnh
Bạn Cô giáo chủ nhiệm.
Kịch bản và đạo diễn: Nhóm thầy cô phụ trách khối 6
Sau đây , tiểu phẩm học lệch xin đợc phép bắt đầu.
(Quang cảnh nhà bạn Tĩnh: ở phòng khách có bàn ghế, ấm chén.Ông Tuệ đi đâu về, ngồi
vào bàn, rót nớc, cầm phích không có nớc.
Ông Tuệ: Quái! sao rắn ráo cả thế này! Mẹ thằng Tĩnh đâu nhỉ?Lại đi đâu rồi không biết!
Cái bà này, chúa là hay buôn da lê.
Bà Tuệ: (từ ngoài bớc vào, tay khệ nệ ôm một chồng sách) : -
-Ông Tuệ! đỡ hộ tôi với.
Ông Tuệ đỡ lấy: - Nặng quá.
Bà Tuệ: - Mỏi hết cả tay(bóp tay, lau mồ hôi trán).
Ô Tuệ: _ Bà mua làm gì mà lắm sách thế này?, đầu năm bà đẫ chẳng mua đầy đủ sách vở
cho nó rồi còn gì.
B Tuệ:(ấn ô Tuệ ngồi xuống)- Ông ngồi xuống đây tôi bảo. Ông nhìn đây, ông có biết
đây là cái gì không? đây là bảo bối, là bí quyết thành công cho con đấy ông ợ.
Ô Tuệ ( ớ ra không hiểu ) - Bà nói gì thế tôi không hiểu ,đầu năm đã mua một đống sách
lớp 6 rồi, nà là sgk, vở bài tập các môn, sách tham khảo, giờ lại khuân một lô nữa về.
Chật nhà, tốn tiền. Nà bà tởng thằng Tĩnh con bà nó chăm học lắm đấy hả?
Bà Tuệ: (Vẫn mềm mỏng ngọt nhạt)
-Ông cứ bình tĩnh nghe tôi nói đã, những sách mua đầu năm là sách học các môn, còn
mai đây con thi lên cấp 3, thi đỗ đại học, mang vinh quang về cho bố mẹ chứ! Con trai
(xoa đầu con).
Tĩnh: - nhng bố ơi! con con sợ
Ông Tuệ:- Sợ gì! Ngại gì con! Con cứ học đi tốn kém bao nhiêu bố mẹ cũng sẽ quyết tâm
đầu t cho con học gỏi môn Toán bố mẹ sẽ thởng cho con, thế nhé!
-Thôi, cất sách đi rồi xuống nhà ăn cơm. cơm mẹ nấu xong rồi đấy
(Hai bố con đi ra)
Cảnh 2
Sau một thời gian học tập, một hôm, cô giáo đến nhà ông bà Tuệ.
Cô giáo: - Nhà đi đâu vắng cả thế này! bà Tuệ ơi, bà Tuệ.
Ông bà Tuệ đi lên, ông Tuệ nhìn cô giáo ngỡ ngàng:- cô là là
Bà Tuệ: Chào cô! mời cô vào nhà. Mời cô ngồi ạ.
(Quay sang nói với ông Tuệ) - Xin giới thiệu với ông, đây là cô Thanh, cô giáo chủ
nhiệm và cũng là cô giáo dạy Toán lớp thằng Tĩnh nhà mình.
Ông Tuệ: - Vâng ! chào cô!(Đa cho cô giáo chén nớc) Mời cô xơi nức ạ,
Cô giáo: - Tha 2 bác! Hôm nay tôi đến thăm 2 bác là để báo cáo với 2 bác tình hình học
tập của em Tĩnh.
Bà Tuệ: - (tơi cời) - Vâng ạ! Quý hoá quá , tôi thấy chấu Tuệ khoe ,dạo này cháu tiến bộ
về môn toán lắm, tôi vừa mua thêm sách để cháu luyện thêm đấy ạ.
Cô giáo ( vẻ mặt không vui): - Hai bác ạ, em Tĩnh quả thật bớc đầu cũng có tố chất về
môn toán, em học toán nhanh, có một số cách giải thông minh. Nhng gần đây em chỉ tập
trung vào học toán, còn các môn khác thì rất lơ là, chểnh mảng. Điểm kiểm tra này đều
dới trung bình, chúng tôi rất lo ngại, vì vậy, hôm nay tôi dến gặp 2 bác để các bác nhắc
nhở em thêm, nếu để kéo dài tình trạng này thì kết quả tổng kết của em Tĩnh sẽ rất thấp.
Ông Tuệ( giật mình đứng dậy). - Đấy! Tôi nói có sai đâu, tất cả là do bà hết! Ch chi bà
đã ép nó học mỗi môn toán! Giờ thì bà đã sáng mắt ra cha?
Bà Tuệ:- Thật thế hả cô? tôi cứ tởng chỉ có môn toán là khó chứ, còn các môn kia cháu
nó chỉ học một loáng là xong, ai ngờ! Kết quả lại đáng buồn thế này.
Cô giáo: - Hai bác ạ! Lứa tuổi các em rất cần phải đợc giáo dục và đào tạo về thể chất, trí
tuệ , tâm hồn.Nhà trờng có trách nhiệm đào tạo các em thành những con ngời toàn diện.