Lớp 8: Cảm nghĩ về mẹ
“Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”
Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay
của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược
chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và
trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống
mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Với tôi cũng
vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu
thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ
tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt
tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy
gò, rám nắng, vấng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40,của bao
âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn
những phụ nư khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông
minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của 1 người lãnh đạo,
ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. có những lúc tôi
cũng nghĩ vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc
tôi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tôi có cả giác lâng lâng, xao xuyến
khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương
đến thế. Dường như 1 dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ
truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ
cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. tình yêu ấy chỉ khi
người ta gần bên mẹ lâu rồi mói cảm thấy đuợc thôi. Từ nhỏ đến lớn,
tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như 1 ân huệ, 1 điều đương
nhiên. Trong con mắt 1 đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa
bao giờ tôi tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện
vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá
đáng, thật… ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức,
cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến 1 lần… Tôi đi học về,
chạy đến ôm chặt tôi. Mẹ khóc, nói: “ Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên
xem bí mật củacon. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc
động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “ Mẹ ơi
lỗi tại con, tại con hư, tất cả tại con mà thôi. ” . Nhưng sao những lời
ấy khó nói đến thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái
tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ
bù đầu với công việc mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, khi
còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao
nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì
đâu. Chỉ là bữa cơm bình dân thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu
tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những chú chim non đón nhận
từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không có mẹ,
bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Mẹ còn giặt giũ, quét tước
nhà cửa… việc nào cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi
chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng
chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm đẻ nói với
mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, bây giờ con lớn rồi,
con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe
lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không còn
giận dỗi nữa, con chỉ cúi đàu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm
phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về
chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là mẹ
của con mà là bạn, là chị… là tất cả của con. Con lớn lên rồi mới thấy
mình thật hạnh phúc khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ
giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho gia đình. Mẹ ơi, mẹ hy
sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ
là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này
có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi
mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm đẻ nói lên ba tiếng: “ Con
yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà
dụm bấy lây nay mới chắt chiu được dăm ba đồng mà thoắt cái đã
tiêu tan hết cả. Lão Hạc cũng chẳng khá hơn, căn nhà lụp xụp không
đủ hai người tan hoang, đồng ruộng, hoa màu tiêu tán, đã thế lão
còn lăn ra bệnh. Nhưng đến lúc này tôi cũng chẳng thương tiếc gì lão,
nhà tôi không lo được thì biết lo cho nhà ai nữa!
Lão nằm liệt giường những tận hai tháng, chồng tôi thỉnh thoảng
vẫn qua thăm, lão nhờ chồng tôi mua thuốc men chữa chạy, tôi đếm
chừng chắc lão cũng đã vơ vét hết tài sản vào trận ốm đó rồi. Cũng
may là lão kịp khoẻ, nhưng trong nhà lão chẳng tìm được thứ gì đáng
giá cả. Chắc cùng đường quá nên lão quyết định bán cậu Vàng. Trước
khi bán, lão còn qua nhà tâm sự với chồng tôi.
Ngồi rửa bát ngoài giếng, tôi cũng nghe lỏm được vài câu. Coi bộ
lão Hạc đắn đo lắm mới đem bán cậu Vàng, còn chồng tôi thì tỏ vẻ
quan tâm, nhưng tôi biết ông chẳng thông cảm gì, cái dân trí thức
nghèo thì chỉ biết lo cho mấy cuốn sách của mình mà thôi. Còn về
phần tôi, tôi cũng chẳng bất ngờ với quyết định này, sớm muộn gì thì
cậu Vàng cũng có cái kết như vậy, giữ lại làm quái gì cho khổ thân.
Tôi nghĩ thầm và khi lão về tôi cũng chẳng thèm liếc lão một cái. Với
tôi, lão Hạc là người dở hơi, đã nghèo mà còn sĩ diện, bày đặt giữ lại
con chó Vàng giống như nhà giàu, đúng là không biết thân biết phận.
Vài ngày sau, khi đang đi giặt đồ ngoài sông về ngang qua nhà
lão Hạc, tôi chợt thấy hai thằng lính nhà ông trưởng làng nấp dưới
khóm lau trước sân, tay chúng còn cầm cả dây thừng và một cái bao.
Tôi chủ động tránh xa chúng vì bọn này chẳng tử tế gì. Thế mà vừa
về đến nhà, tôi đã thấy lão Hạc chạy ngay đằng sau, trông lão vừa
đáng thương vừa đáng cười: tóc tai rũ rượi, quần thì ống thấp ống
cao, lão chạy đi mà như người sắp ngã đến nơi, vừa thở hổn hển lão
vừa gọi:
- Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ!
Đến bấy giờ tôi mới biết hai thằng lính đứng đấy làm gì. Nhưng
mắt nhưng mắt vẫn đỏ, lão xua tay:
- Bà giáo cứ mặc tôi. Bây giờ tôi xin phép có đôi lời với ông giáo
một lúc.
Tôi bỗng giận lão Hạc vì xem thường lời mời của tôi, tôi không
nói gì rồi lẳng lặng đi cho đàn gà ăn. Thật ra tôi cũng chẳng thương
hại gì cho con chó của lão, toi chỉ tủi cho lão đã già mà khổ, thế thôi,
vậy mà lão vẫn cứ sĩ diện.
Tôi ngồi ngoài vườn nhưng cố tập trung vào chuyện giữa hai
người kia. Đại loại lão Hạc nhờ chồng tôi giữ hộ 30 đồng để làm tang
khi lão chết và giữ luôn mảnh vườn cho đến khi con trai lão về. Tôi
chỉ biết được có thế vì có vẻ lão Hạc đã lặng lẽ ra về từ lúc nào, trông
chồng tôi suy tư lắm.
Qua câu chuyện trên, tôi thấy lão Hạc thật khó hiểu, có lúc lão
tốt, còn lúc thì thật giả tạo. Tôi thấy thế thật vì lão chẳng bao giờ tiếp
nhận giúp đỡ của ai, ngay cả tôi đôi khi cũng khong ưa gì lão, nhưng
cũng phải công nhận rằng lão thật đáng thương, khốn khó.
Lớp 8: Thuyết minh về 1 trò chơi dân gian thả diều
Trò chơi dân gian là vốn quí của dân tộc , đã từng gắn liền với
đời sống của nhân dân lao động và các cuộc hội hè , đình đám của
người dân Việt Nam xa xưa
Trò chơi dân gian vừa thể hiện sức sáng tạo. lạc quan của người
lao động , vừa là phương tiện giải trí thoải mái sau những giờ phút
mệt nhọc , hoặc bày tỏ niềm vui được mùa , chiến thắng thiên nhiên ,
chiến thắng kẻ thù
Trò chơi dân gian vừa đa dạng , vừa cuốn hút người chơi bởi sự
bình dị , khéo léo và tính khôi hài của nó. Các em có thể vui chơi cùng
bạn bè lối xóm , có thể tham gia trong các buổi đi cắm trại tập thể
của trường , lớp.
mắt, chân tay, luyện thính giác, khướu giác
Lớp 8: Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu
nhất
In Trang
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để
chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn
nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu
trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn
bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn
lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong
suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng,
vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã
phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn
đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước
đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay
vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người
gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao
cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy,
bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là
một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ
thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm
đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt
lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia
đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.
chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người.
Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi
nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại
được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống,
cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng
mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi
tiếng…
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một
bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi
tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết
ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó
là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của
tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương
sáng để noi theo.
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là
một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách
sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố
còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để
cho nó bao giờ cũng xanh tươi.
Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi
buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một
cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa
hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp
chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi
động vật.
Lớp 8: Thuyết minh về cây bút bi
In Trang
Suốt quãng đời cắp sách đến trường, người học sinh luôn bầu
bạn với sách, vở, bút, thước… và coi đó là những vật dụng không thể
thiếu được. Trong số những dụng cụ học tập ấy thì tôi yêu quý nhất
là cây bút bi, một vật đã gắn bó với tôi nhiều năm và chắc trong
tương lai sẽ còn hữu ích với tôi lắm!
Hồi còn ở cấp một, tôi dùng bút máy viết mực và chữ tôi khá
đẹp, nhưng khi vào cấp hai thì nó lại gây cho tôi khá nhiều phiền toái.
Tôi phải vừa viết vừa nghe Thầy, cô giảng bài với tốc độ khá nhanh
nên bút máy không thể đáp ứng được yêu cầu này. Chữ viết lộn xộn
và lem luốc rất khó coi! Lúc ấy thì Ba mua tặng tôi một chiếc bút bi
với lời khuyên: “con hãy thử xài loại bút này xem sao, hy vọng nó có
ích với con”. Kể từ đó tôi luôn sử dụng loại bút này để rồi hôm nay có
dịp nhìn lại, tìm hiểu đôi điều về nó.
Chiếc bút bi đầu tiên, được một nhà báo Hungary làm việc tại
Anh tên Laszlo Biro giới thiệu vào năm 1938. điều khiến Ông nghĩ ra
việc sáng chế ra loại bút này là vì những cây bút máy luôn gây cho
Ông thất vọng, chúng thường xuyên làm rách, bẩn giấy tờ, phải bơm
mực và hay hư hỏng… Vào ngày 15 tháng 6 năm 1938 ông Biro được
nhận bằng sáng chế Anh quốc. Từ khi bút bi được ra đời nó đã được
cải tiến nhiều để phù hợp với người dùng và đã trở nên thông dụng
khắp thế giới. Tuy có khác nhau về kiểu dáng như chúng đều có cấu
tạo chung giống nhau. Bút bi có ruột là một ống mực đặc, đầu ống
được gắn với một viên bi nhỏ có đường kính khoảng từ 0,7 đến 1
milimet, được coi như là ngòi bút. Khi ta viết mực được in lên giấy là
nhờ chuyển động lăn của viên bi này và loại mực dùng cho bút khô
rất nhanh.
Con người thường ít nghĩ đến những gì quen thuộc, thân hữu
bên mình. Họ cố công tính toán xem trung bình một đời người đi
những trang viết đẹp. Để trở thành người chủ “tài hoa” của những
cây bút, người học sinh cần rèn luyện cho mình thói quen vở sạch,
chữ đẹp và luôn trau dồi kiến thức học tập… hãy biến chúng thành
một người bạn thân thiết, một cánh tay đắc lực trong việc học tập
bạn nhé!
Cùng với sách, vở… bút bi là dụng cụ học tập quan trọng của
người học sinh, vì vậy chúng ta cần phải bảo quản bút cho tốt. dùng
xong phải đậy nắp ngay để tránh bút rơi làm hư đầu bi, bộ phận quan
trọng nhất của bút. Đặc biệt là luôn để bút ở tư thế nằm ngang giúp
mực luôn lưu thông đều, không bị tắc. Một số loại bút bi có thể thay
ruột khi hết mực và mình xin mách các bạn một mẹo nhỏ là nếu để
bút bi lâu ngày không xài bị khô mực thì đừng vội vứt bỏ mà chỉ cần
lấy ruột bút ngâm trong nước nóng độ 15 phút… cây bút của bạn có
thể được phục hồi đấy!
Có thể nói rằng bút bi là một trong những phát minh quan trọng
của con người. Ngày nay cứ 1 giây lại có 57 cây bút bi được bán ra
trên thế giới, chứng tỏ tầm ảnh hưởng quan trọng của nó. Khoa học
tiến bộ, nhiều công cụ ghi chép tinh vi hơn, chính xác hơn lần lượt
xuất hiện nhưng bút bi vẫn được nhiều người sử dụng bởi nó rẽ và
tiện lợi. Cầm cây bút bi trên tay, nắn nót từng chữ viết cho người thân
yêu, chúng ta mới gửi gắm được trong đó bao nhỉ.
Lớp 8: Đã có lần em mắc lỗi em hãy kể lại lỗi lầm đó
In Trang
Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không
có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử hỏi
trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần
không?
Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm
đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng
khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói
cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm,
tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang
chảy "róc rách" trên kẽ lá.
Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ
ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc,
mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra
đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu
chuyện "lỗi lầm" chăng ! "
Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi
vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái
túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường
không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi
lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi
xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ
vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ.
Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng
tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và chuẩn bị ăn bữa sáng
ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ"
đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc
nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin
lỗi của tôi.
Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên
trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ
để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết
xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là