Có lẽ đây là lần đầu tiên em ngồi viết thư cho anh như thế
này, nhiều lần em cũng muốn viết thư cho anh, vì như thế sẽ
giúp anh hơn về em nhưng em biết anh không thích điều ấy.
Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em viết thư cho anh,
em biết chúng mình đã chia tay nhau và em không có tư cách gì
để gọi anh như thế nhưng hãy để em được gọi anh như thế lần
cuối được không?
Em không biết lý do khiến anh quyết định chia tay em là gì,
và em cũng không muốn biết vì dù sao anh cũng đã suy nghĩ rất
kỹ khi đưa ra quyết định này, và em tôn trọng anh. Cho dù em
có cố níu kéo cũng sẽ chẳng đi đến đâu cả và không thể thay đổi
được gì.
Em biết những điều em sắp nói ra chẳng có ý nghĩa gì với
anh cả, nhưng hãy để em được nói ra hết những suy nghĩ của em
được không anh?
Điều em cảm thấy nuối tiếc nhất khi yêu anh đó là em
không thể yêu anh như con tim em khi yêu anh. Em chỉ hối hận
là đã không thể nói với anh rằng anh là mối tình duy nhất chứ
không phải là mối tình thứ hai như em vẫn thường nói. Đó cũng
chính là lý do mà em khi em yêu anh em chưa bao giờ nghĩ tới
chuyện sẽ chia tay anh. Vì với em, em chỉ yêu một người khi em
thực sự phục người ấy, yêu một người là yêu trọn đời. Em đã thề
là sẽ không bao giờ bước vào mối tình thứ hai. Bởi vì tất cả chỉ
là sự thay thế mà thôi, em không muốn làm tổn thương người
khác.
Hôm nay, em sẽ kể cho anh nghe tất cả,…
Từ khi gia đình em bị phá sản, phải chuyển vào ở trong bến
bãi, cuộc sống ngày càng trở nên vất vả hơn, bố mẹ em đi làm
một tháng đủ 30 ngày nhưng chưa bao giờ gia đình có được một
bữa cơm no, thậm chí có những bữa chỉ có rau bí để ăn trừ bữa.
Bọn em vào học cuộc sống càng khó khăn hơn, khi đó em mới
vẫn là điểm đầu vào của em quá thấp, nguyên nhân chỉ vì em
không chủ ý ôn thi đại học năm đó, ngày lớp 12 em dự định ra
trường sẽ đi làm lấy tiền nuôi chị Nga học xong trung câp rồi em
sẽ tính tiếp, em từ bỏ ước mơ là một bác sỹ. và cuối cùng em
vẫn phải thi đại học theo ý gia đình. Ngày đầu tiên của năm học
thứ nhất em đã đặt quyết tâm 4 năm đại học không yêu ai, chỉ
dành thời gian để phấn đấu thôi, em không thích vì chuyện tình
cảm mà ảnh hưởng tới công việc học tập. nói chung ra trường
mọi người có thể xin cho em một công việc ổn định nhưng thứ
em muốn là sự tự lập, em không thích sống dưới cái bóng của
người khác.
Em vẫn tự nhủ ra trường làm ở đâu thì sẽ yêu người ở đó.
Thực sự trong tình yêu điều em sợ nhất vẫn là trở thành cái bóng
của người khác, nhìn anh long em và anh truyền em thấy người
con gái nào yêu anh ấy sẽ rất thiệt thòi vì cho dù có như thế nào
họ cũng không bao giờ thay thế được mối tình đầu của anh em.
Chính vì thế mà trong em chỉ duy nhất tồn tại một mối tình
dù em biết mối tình đầu khi nào cũng đẹp nhưng bên cạnh nó
khi nào cũng là một tấm gương dễ vỡ. em vẫn hi vọng vẫn chờ
đợi để được là mối tình đầu của ai đó, và em luôn tự nhủ sẽ cố
gắng gìn giữ chiếc gương ấy cả cuộc đời. Em không dám nhận
lời yêu ai, phần vì không tin vào tình yêu qua điện thoại và
internet, mặc dù có đôi lúc em cảm thấy chạnh lòng vì sự quan
tâm của mọi người dành cho mình những khi đó em lại tự nhủ
phải cứng rắn lên.
Thực ra chuyện em yêu Âu đơn phương 4 năm là không có
thật, em có thể thề điều đó, đó là chỉ là cái cớ mà em nghĩ là nó
có thể giúp em ngụy biện chuyện em từ chối tình cảm của người
khác dễ dàng thôi.
Còn chuyện âu lên thăm chị bông và gặp lại em là chuyện
thương và sự thông cảm. em luôn cảm thấy mình có lỗi trong
chuyện tai nạn đó.
Em hoang mang không biết có nên tiếp tục vun vén tình cảm
ấy thành tình yêu hay không hay chỉ là tình bạn thôi, và em
không thể bỏ âu trong lúc đó được, em không thể, nhưng em sẽ
phải nói với âu như thế nào khi cậu ấy khỏi bệnh, nói rằng tình
cảm em dành cho cậu ấy chỉ là lòng thương hại thôi sao? Âu sẽ
hẫng hụt lắm, đau khổ lắm, đó là sự tàn nhẫn nhất. và em đã
quyết định quên đi tất cả. và giữ tình cảm như ngày nào, hai
người bạn thân. Việc em giữ lại tất cả những tin nhắn của âu có
một ý nghĩa rất lớn với em, không phải như anh hay chị trang
vẫn nghĩ đâu, em để đó vì nó là bài học mà không bao giờ em có
thể quên được, nó luôn nhắc nhở em phải biết trân trọng tình
cảm của người khác, trân trọng những gì mình đang có để không
bao giờ phải hối hận, và không làm tổn thương người khác.
Nhưng nó đã vô tình làm tổn thương người em yêu. Em biết dù
không nói ra nhưng trong lòng anh rất buồn vì điều đó, nhất là
mỗi khi em nhắc tới âu và anh quang.
Chuyện em đột ngột quay lại với anh không phải là để lấp
chỗ trống như em vẫn thường nói với anh. Mà sự thật là…
Em cũng chỉ mới biết anh sau cái lần mà hai đứa nói chuyện
với nhau ở buổi thực hành lý và mấy ngày đi học tập trung môn
logic và tâm lý ở hội trường. chứ em có bao giờ để ý chuyện nào
khác ngoài việc học đâu. Lúc đó em thấy quý anh vì sự chân thật
toát ra từ con người anh.
Nhưng sau lần ạnh vào mời em đi uống nước ngoài nhà chị
linh thu em nghĩ khác hẳn về anh, em ghét những đứa con trai
nhà giàu tiêu tiền của bố mẹ kiểu ngồi quán xá, em không thích
kiểu nói chuyện tỏ vẻ ta đây hiểu biết nhiều và cho rằng người
khác kém cỏi kiểu như thế. Nên em đã từ chối những lời mời sau
thương mà anh dành cho em, và anh luôn muốn em hạnh phúc.
Em hoàn toàn không có sự lựa chọn gì khi yêu anh, bởi vì
trong chuyện tình cảm em sẽ tôn trọng sự mách bảo của trái tim.
Nên hôm nay anh hỏi em những câu đó làm em cảm thấy rất
buồn, phải, em có quá nhiều sự lựa chọn nhưng không phải như
thế đồng nghĩa với việc em sẽ yêu ai, người đó như thế nào? Tất
cả chỉ là phù phiếm thôi. Nếu hai người thực sự yêu thương
nhau thì chẳng có lý do gì không cùng nhau cố gắng để sau này
có một cuộc sống tốt đẹp cả. một người có thể sẽ rất vất vả
nhưng hai người lo sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, em đã nghĩ thế
khi yêu anh, và nhất là từ sau những gì mà hải tâm sự với em về
anh, thì em càng có quyết tâm đến với anh cho dù sau này nếu
có sự phản đối từ hai bên gia đình. Em đã muốn cùng anh đi đến
cuối con đường này để tìm lấy hạnh phúc, em đã nghĩ đến tương
lai của hai đứa, em đã muốn cùng anh chia sẻ những khó khăn
vất vả của cuộc sống, những giọt nước mắt của hạnh phúc,
những giọt mồ hôi mỗi khi anh đi làm về. em đã tự nhủ trọn
cuộc đời này sẽ là người vợ hiền của anh, chúng mình sẽ có một
gia đình hạnh phúc… nhiều lắm anh biết không?
Em đã nghĩ đến cuộc sống lúc ra trường đi xin việc khó
khăn như thế nào nhưng chúng mình sẽ cùng nhau vượt qua,
chúng mình sẽ đi làm, cố gắng để được gần nhau một chút,một
vài năm vất vả để góp nhặt kinh nghiệm và vốn liếng, rồi chúng
mình sẽ xin phép bố mẹ cho tổ chức đám cưới,chúng mình sẽ
cùng tự lập một sự nghiệp của hai đứa để là niềm tự hào của bố
mẹ và sau này có điều kiện chăm sóc cho con cái nữa.
Vậy mà, hôm nay anh lại nói với em những điều phũ phàng
ấy, thế nào mới thực sự là hạnh phúc anh biết không? Anh đã
bao giờ tự hỏi rằng em có thể hạnh phúc khi ở bên người khác
không? Anh chỉ nói thôi mà tại sao không để ý đến cảm nhận
nghĩa gì nữa thì người ta sẽ ném nó vào sọt rác.
Suốt cuộc đời này em sẽ mang theo tất cả những kỷ niệm về
hai đứa, về mối tình đầu tiên và cũng là mối tình cuối cùng trong
cuộc đời em. Em yêu anh và trọn cuộc đời này sẽ chỉ yêu anh
thôi, em sẽ cất giữ hình ảnh của anh và những kỷ niệm hai đứa
trong trái tim em.
Từ hôm nay em sẽ tập sống một cuộc sống mà không có
anh, nhưng em sẽ phải làm gì mỗi khi nhớ anh?
Em mong sao thời gian trôi đi thật nhanh để chúng mình ra
trường, anh sẽ thực hiện ước mơ của anh, em cũng vậy, em sẽ
vào 1 tu viện trong miền nam để chăm sóc cho bọn trẻ như
những gì em đã dự định khi còn học phổ thông. Em sẽ không
bước sang mối tình thứ hai nữa, chỉ một thôi là quá đủ rồi?
Thực sự, em không biết nên tin ai, tin vào cái gì ở cuộc sống
này nữa. anh có thể hứa với em điều này được không, đừng bao
giờ khuyên em yêu người khác, và sau này nếu có gặp nhau
đừng bao giờ hỏi chuyện em đã lập gd chưa, cs thế nào được
không? Mà hãy coi như chúng mình chưa từng quen biết được
không?
Tại sao mọi thứ không như những gì nó vốn có để trái tim
em không phải thổn thức và nhói đau vì một người như thế
chẳng phải tốt hơn sao???
Cũng gần sáng rồi, em phải đi ngủ đây, em không dám ngồi
viết thư tay cho anh đâu, chúng sẽ ướt hết mất.
Em yêu anh nhiều lắm, và không bao giờ muốn mất anh,
nhưng tình yêu phải chăng không đủ lớn để em có thể giữ anh
lại bên em? Em đã mất anh, mất anh thật rồi. hãy cho em được
gọi anh lần cuối : cưng ơi, em hối hận vì trước kia quá hiếu
thắng, ngồi bên anh mà chỉ biết cãi nhau mộng mẹo thôi. Em cứ
ngỡ tình yêu của chúng mình như ráp chết, không ngờ cũng đến