Phân tích bài thơ " Hầu Trời " - Tản Đà - Pdf 19

Phân tích bài thơ " Hầu Trời " - Tản Đà Chân dung thi sĩ Tản Đà

I.Kiến thức cơ bản

1. Tác giả-tác phẩm:

- Tản Đà: (1889-1939), tên thật Nguyễn Khắc Hiếu
- Quê hương: Tỉnh Sơn Tây (Nay thuộc tỉnh Hà Tây)
- Con người:
+ Sinh ra va Lớn lên trong buổi giao thời.
+ Là“người của hai thế kỷ” (Hoài Thanh)
+ Học chữ hán từ nhỏ nhưng về sau chuyển sang sáng tác văn
chương bằng chữ quốc ngữ…
- Phong cách thơ:

+ lãng mạng, bay bổng, vừa phóng khoáng, ngông nghênh, vừa
cảm thương ưu ái.

+ Có thể xem thơ văn ông như một gạch nối giữa hai thời văn
học của dân tộc: trung đại và hiện đại.

* Các tác phẩm:

Thơ: Khối tình con người I, II (1916, 1918)

Truyện: Giấc mộng con người I, II (1916, 1932)

Tự truyện: Giấc mộng lớn (1928)

- Câu truyện kể về một giấc mơ được lên cõi tiên (câu 4).

- Nhân vật trữ tình là tác giả, đang mang tâm trạng “chẳng phải
hoảng hốt, không mơ màng”

- Biện pháp nghệ thuật:

nhấn mạnh tâm trạng cảm xúc của thi nhân.+ Điệp từ ‘thật”

Bộc lộ cảm xúc bàng hoàng.+ Câu cảm thán

dường như lật lại vấn đề: mơ và tỉnh, hư mà như thực.+ Câu
khẳng định

- Cách giới thiệu trên đã gợi cho người đọc về tứ thơ lãng mạng
nhưng cảm xúc là có thực. Tác giả muốn người đọc cảm nhận
được cái “hồn cốt” trong cõi mộng, mộng mà như tỉnh, hư mà như
thực.

=>Cảm nhận được “cái tôi” cá nhân đầy chất lãng mạng, bảy
bổng pha lẫn nét “ngông” trong thơ thi nhân. Với cách vào chuyện
độc đáo có duyên đã làm cho câu truyện mà tác giải sắp kể trở
nên hấp dẫn lôi cuốn.

2. Thi nhân đọc thơ cho trời và chư tiên nghe:

a) Thái độ của thi nhân khi đọc thơ và việc thi nhân nói về tác
phẩm của mình:

- Thi nhân đọc rất cao hứng, sảng khoái và có phần tự đắc:


a) Thi nhân kể về hoàn cảnh của mình:

- Thi nhân kể họ tên, quê quán:

“ Con tên Khắc Hiếu họ Nguyễn
Quê ở Á châu về địa cầu
Sông Đà núi Tản nước Việt Nam”

Trong văn chương việc thể hiện họ tên trong tác phẩm chính là
một cáh để khẳng định cái tôi cá nhân của mình.

- Thi nhân kể về cuộc sống: Đó là môt cuộc sống nghèo khó, túng
thiếu, thân phận nhà văn bị rẻ rúng, coi thường. Ở trần gian ông
không tìm được tri âm, nên phải lên tận cỏi trời để thoả nguyện
nỗi lòng.

+ “Bẩm trời hoàng cảnh con thực nghèo khó”

+ “Trần gian thước đất cũng không có”

+ “Văn chương hạ giới rẻ như bèo”

+ “Làm mãi quanh năm chẳng đủ tiêu’

Đó cũng chính là hiện thực cuộc sống của người nghệ sĩ trong xã
hội lúc bấy giờ, một cuộc sống cơ cực không tấc đất cắm dùi,
thân phận bĩ rẻ rúng, làm chẳng đủ ăn.

=>Qua đoạn thơ tác giả đã cho người đọc thấy một bức tranh


- Cách kể chuyện hóm hỉnh, có duyên, lôi cuốn người đọc.

- Ngôn ngữ thơ chọn lọc, tinh tế, gợi cảm, không cách điệu, ước
lệ.

- Tác giả vừa là người kể chuyện vừa là nhân vật chính.

- Cảm xúc bộc lộ thoaỉ mái, tự nhiên, phóng túng.

- Thể thơ thất ngôn trường thiên khá tự do…


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status