TRUYỆN KỂ DANH NHÂN LỊCH SỬ TRUNG QUỐC - Bá vương biệt Cơ pot - Pdf 20

TRUYỆN KỂ DANH NHÂN LỊCH SỬ
TRUNG QUỐC

Bá vương biệt Cơ

Lưu Bang đã nhân cơ hội Hạng Vũ đang chinh phạt Điền Vinh nước Tề, bèn xuất
binh từ Quan Trung đánh chiếm được Bành Thành- đô thành của Hạng Vũ, rồi
chia quân cho Hàn Tín và Trương Nhĩ chinh chiến với Yến, Triệu. Còn Bành Việt
dẫn quân đến Hoài Nam quấy nhiễu đường vận lương của quân Sở. Hạng Vũ được
tin vô cùng giận dữ, vội vàng dẫn 30 nghìn tinh binh về vây đánh Bành Thành.
Trải qua mấy trận kịch chiến, Lưu Bang bị thất bại thảm hại, mấy chục nghìn quân
bị thiệt hại quá nửa, cha và vợ đều bị quân Sở bắt làm tù binh.
Lưu Bang lui giữ ở vùng Dinh Dương, Thành Cao, lại bị Hạng Vũ Tấn công, nên
chẳng còn cách nào khác, đành phải cầu hòa với Hạng Vũ. Hạng Vũ đã toan đồng
ý thì bị mưu sĩ Phạm Tăng phản đối. Lưu Bang thấy cầu hòa không xong, liền áp
dụng kế phản gián của mưu sĩ Trần Bình, khiến Phạm Tăng bị giết chết, giảm
được sức ép cho quân Hán. Sau đó hai bên cầm cự nhau trong hơn hai năm trời.
Năm 203 trước công nguyên, Hạng Vũ dẫn quân đánh Bành Việt để bảo đảm
thông suốt đường vận lương, trước khi đi có dặn Tào Tư viên tướng ở lại giữ thành
Thành Cao là không được giao chiến với quân Hán, nhưng nào ngờ Hạng Vũ vừa
đi khỏi thì Lưu Bang dẫn quân kéo đến, ban đầu Tào Tư chỉ trấn giữ thành trì
không ra nghênh chiến, về sau thật không thể nào chịu nổi quân Hán ngày nào
cũng kéo đến chửi mắng, xỉ nhục, bèn quyết định vượt qua sông Phiếm Thủy, để
quyết một trận tử chiến với quân Hán. Nhưng quân Sở vừa qua sông được một nửa
thì bị quân Hán đánh cho một trận tơi bời, Tào Tư phải rút kiếm tự sát. Còn bên
kia, Hạng Vũ đang đánh trận nào thắng trận ấy, khi được tin Thành Cao đã thất
thủ, vội kéo quân trở về rồi hai bên đối trận nhau ở Quảng Võ, bấy giờ Hạng Vũ
cho áp giải cha của Lưu Bang ra trước trận, khuyên gọi Lưu Bang đầu hàng, bằng

đã 8 năm, từng đánh hơn 70 trận mà chẳng thua trận nào, nên mới được làm Tây
Sở Bá Vương, nay bị vây khốn ở đây, ta sẽ chém giết một trận nữa để mọi người
biết rằng, đây là trời muốn giết Hạng Vũ, chứ không phải là lỗi tại chiến trận". 28
tráng sĩ liền chia làm bốn đội phá vây, họ chém giết được hơn trăm quân Hán, khi
ra đến chân núi phía đông hợp quân thì còn lại 26 người.
Đoàn người chạy đến Ô Giang, Đình trưởng Ô Giang đã sắp sẵn cho họ một chiếc
thuyền con để họ qua sông. Sau đó, Hạng Vũ và 26 tráng sĩ lại mở một trận đánh
giáp lá cà, chém giết được hơn mấy trăm quân Hán, họ nối tiếp nhau ngã xuống,
Hạng Vũ cũng đã bị thương nặng, bấy giờ ông nhìn thấy trong đám quân Hán, có
một người trước kia từng là thủ hạ của mình, mới nói với anh ta rừng: "Tôi nghe
nói ai lấy được đầu tôi thì sẽ được phong ấp vạn hộ và hai nghìn lạng vàng, vậy tôi
xin dâng số của cải này cho anh". Hạng Vũ nói xong bèn rút kiếm tự sát. Tiêu Hà đêm trăng đuổi Hàn Tín

Hàn Tín người Hoài Âm, xuất thân nghèo khổ, thời niên thiếu vì thiếu ăn thiếu
mặc phải đi lừa ăn lừa uống, nên bị mọi người khinh thường. Một hôm, một người
thợ mổ lăng nhục Hàn Tín trước mặt mọi người rằng: "Anh to xác như vậy mà
cũng đi học đòi con chó đeo kiếm dài, nếu có giỏi thì hãy giết chết tôi, bằng không
thì hãy chui qua háng tôi mà đi". Hàn Tín nghe xong chẳng nói chẳng rằng, do dự
hồi lâu rồi chui qua háng người thợ mổ đi thẳng, mọi người nhìn thấy đều cười
riễu cợt Hàn Tín.
Bấy giờ, làn sóng phản Tần ngày một dâng cao, Hàn Tín đi theo Hạng Vũ, nhưng
vì không được trọng dụng bèn quyết định bỏ đi để tìm chủ khác.
Lưu Bang- một trong 18 đạo quân chư hầu là người khiến Hạng Vũ gờm kỵ nhất,
nên Hạng Vũ đã chia phong cho Lưu Bang vùng đất Nam Trịnh, một miền đất xa
xôi hẻo lánh ở khu vực Ba Thục và Hán Trung, xưng là Hán Vương, đồng thời còn
phong khu vực Quan Trung cho Chương Đan để kiềm chế Lưu Bang. Vì thế lực
yếu kém không thể so đọ với Hạng Vũ, nên Lưu Bang chỉ lặng lẽ dẫn quân bản bộ

bày trận bên bờ sông, quân Triệu thấy vậy đều chê cười Hàn Tín. Khi trời gần
sáng, Hàn Tín ra lệnh rút quân, quân Triệu quả nhiên đuổi theo, quân Hán vừa
đánh vừa lui ra bờ sông, cùng hợp với 10 nghìn quân đóng ở đó, nâng số quân lên
tới 200 nghìn người. Do phía sau là sông, lại không có cầu thuyền, nên quân Hán
chỉ có một lối thoát là xông pha chém giết mở một con đường máu, nên khí thế
tăng lên gấp bội. Trong lúc giao chiến, quân Triệu nhìn thấy doanh trại của mình
đều cắm toàn là cờ đỏ của quân Hán, cứ tưởng là vua Triệu đã bị bắt, đều vô cùng
hoang mang, nên bị quân của Hàn Tín đánh cho tan tác. Hàn Tín chỉ một trận san
bằng đất Yến, Triệu, ít lâu sau lại chiếm được Tam Tề, cho mãi tới khi giúp Lưu
Bang đánh bại được Hạng Vũ.
Sau khi lên làm vua, Lưu Bang không muốn duy trì chức vị cao của các công thần
dựng nước. Trước đó, Lưu Bang đã khuyên Hàn Tín giao lại binh quyền, đổi
phong làm Sở Vương. Ít lâu sau, Chung Ly Vị một viên đại tướng của Hạng Vũ do
bị triều đình nhà Hán truy nã, mới đến trốn trong nhà Hàn Tín, Lưu Bang biết
được, Hàn Tín chẳng còn cách nào khác đành phải nói lại với Chung Ly Vị,
Chung Ly Vị uất ức liền rút kiếm tự sát.
Hàn Tín xách thủ cấp của Chung Ly Vị đến gặp Lưu Bang, Lưu Bang thấy vậy tức
tối nói: "Ông chạy biệt tăm đi đâu mà bây giờ mới đến tự thú, muộn rồi", nói xong
bèn ra lệnh cho võ sĩ trói Hàn Tín lại để trị tội. Các đại thần khuyên mãi, Hàn Tín
mới khỏi chết và bị giáng làm Hoài Âm Hầu. Mấy năm sau, nhân khi Lưu Bang
xuất binh chinh chiến, vợ Lưu Bang là Lã Hậu đã cùng Tiêu Hà bày mưu lừa Hàn
Tín đến Tràng An, bắt giam trong buồng kín rồi sát hại. Thế mới thật là: "Thành
sự tại Tiêu Hà, bại sự cũng tại Tiêu Hà".


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status