Truyền thuyết hoa Lan điệp hai lá - Pdf 21

TRUYỀN THUYẾT HOA LAN DẠ ĐIỆP HAI LÁ
Anhít trở dậy, mặc quần áo và thận trọng men theo con đường sống trâu đi về khu rừng
tùng đen. Rừng tùng rậm rạp, tối sẫm. Những cây thông đỏ chót, ngạo nghễ có tuổi hàng
thế kỷ đang dạo những bản nhạc buồn bã của mình.
Chính Lanhít cũng không hiểu sức mạnh nào đã lôi cuốn anh đi vào rừng. Đi về nơi còn
lưu truyền nhiều truyền thuyết kỳlạ. Trước đây, Lanhít vốn rất sợ những câu chuyện
hoang đường về rừng tùng đen, nhưng từ khi Danê người vợ chưa cưới của chàng biến
mất thì đôi chân của chàng đã cưỡng lại ý nghĩ của chàng và đưa chàng đến đây.
Nỗi lo lắng trong ngày lễ thánh luôn luôn dày vò Lanhít. Chàng làm sao hiểu được đó là
tiếng rừng ồn áo, tiếng chim hót hay hương thơm kỳ ảo của các loài hoa, tất cả đang lôi
cuốn bước chân chàng vào rừng. Có thể tất cả đó c hính là loài hoa rừng mà ba mươi năm
nay chàng đã đem lòng yêu.
Gần tới ngày lễ thánh, khi hoa Lan Dạ Điệp hai lá bắt đầu toả hương thơm, Lanhít lại bị
một mối lo ấu khó hiểu hành hạ. Đêm nào chàng cũng bị mất ngủ. Chàng đi lang thang
trong rừng và khi tìm thấy một khu rừng thưa có một bông hoa Lan Dạ Điệp hai lá chàng
liền nằm xuống bên cạnh và bị thứ hương quyến rũ của nó hút hết tâm sức. Nhưng chàng
chẳng nỡ hái hoa, dù chỉ là một bông Lan Dạ Điệp. Những cánh nhỏ trong suốt của nó
trông thật dịu dàng và mảnh dẻ, những bông hoa trắng thật tuyệt vời, hương của nó ngọt
ngào đến nỗi Lanhít cảm thấy mình sẽ có tội nếu dám chạm bàn tay thô ráp, xấu xí vào
chúng.
Lanhít yêu hoa đến độ cuồng nhiệt có thể vì Danê của chàng cũng yêu hoa. Chàng lấy
làm sung sướng vuốt ve từng bông hoa. Những bông hoa gợi cho chàng nhớ tới những
sớm, những chiều Danê đã đưa vào phòng chàng những bó hoa thơm ngào ngạt.
Chính bởi vậy mà đêm nay Lanhít đi sâu mãi, vào trong rừng, nơi có một bông Lan Dạ
Điệp hai lá. Chàng phát hiện ra một khoảng rừng thưa với cơ man những hoa là hoa.
Lanhít nằm xuống đất và suy nghĩ về Danê của mình. Đã ba mươi năm trôi qua kể từ khi
nàng biến mất, nhưng cho đến tận bây giờ, những ý nghĩ về nàng cứ đeo đẳng chàng suốt
cả ngày lẫn đêm.
- Danê, Danê ơi, cuộc sống đang reo vui quanh ta, bây giờ em đang ở bên ta - Lanhít thì
thào và ghé sát cặp môi vào một bông hoa Lan Dạ Điệp.
Và Lanhít lại nhớ tới cái thời cách đây đã hai mươi tư năm. Dạo ấy, bà mẹ Vaiđune và cô

gặp nàng ở đâu, Lanhít đành ở lại rừng một mình. Chàng lại tiếp tục tìm kiếm Danê, cuối
cùng thì chàng lạc vào một khu rừng rậm. Bỗng dưng có một bông hoa lạ toả ra một mùi
hương đầy quyến rũ khiến chàng phải chú ý.
- Đúng rồi, đây chính là loài hoa đã toả ra thứ hương thơm có sức quyến rũ mãnh liệt hơn
tất cả những cái hôn của ta, và chính nó đã vẫy gọi nàng vào rừng! - Lanhít thốt kêu lên
và tức giận lao vào chực ngắt bông hoa, song chàng vấp ngay phải một khúc gỗ và ngã
sóng soài, chân tay sây sát tứa đầy máu.
Lanhít đi tìm nơi có nước để rửa sạch vết thương. "Thật là kỳ cục - chàng nghĩ - sao lại
giận dỗi một bông hoa khi nó toả hương?
Một năm, hai năm rồi mười năm trôi qua, vẫn không thấy Danê trở lại. Lanhít thương
nhớ nàng như thương nhớ người vợ hiền, song nàng không thể bắt đầu lại cuộc sống đã
tan nát của mình được. Có những giây phút chàng muốn chết đi cho lòng thanh thản,
nhưng chàng đã thắng được những ý nghĩ đen tối của mình. "Cuộc sống mà thiếu Danê
khác nào địa ngục - chàng tự nhủ - Song ta nỡ nào tước bỏ cuộc sống khi nó không còn
thuộc về riêng ta nữa. Vì có sống thì ta mới được trông thấy Danê, dù chỉ là trong mơ "
Hương hoa Lan Dạ Điệp quả thật kỳ diệu. Lanhít có cảm giác hương của loài hoa này
đang dần cô đặc lại, biến thành làn khói nhẹ thấp thoáng một bóng hình. Bóng hình ấy
mỗi lúc một rõ hơn và bỗng dưng Lanhít nhìn thấy Danê, vợ chưa cưới của mình. Nàng
đang tiến lại gần, quỳ xuống và khẽ chạm hai làn môi mát lạnh vào đôi mắt chàng.
- Danê! Danê của ta! - kêu lên - cuối cùng ta cũng đã tìm được nàng. Nàng biến đi đâu
mà lâu vậy? Tóc ta đã bạc hết rồi, và ta dường như đã thành một ông già.
Hương hoa thơm cứ quấn quýt bên chàng.
- Hỡi người tình chung thuỷ của em! Vì sao chàng không ngắt được hoa khi chàng ngã
xuống, chàng còn nhớ không? Tóc chàng bạc trắng vì mội nỗi buồn khôn dứt, giá như em
đày đọa ở đây vĩnh viễn dưới cái lốt bông hoa Lan Dạ Điệp hai lá.
Lanhít không sao hiểu được những lời nói lạ lùng của nàng, vì thế Danê bèn cắt nghĩa
cho nàng hiểu tất cả:
- Chàng ơi, vào cái đêm xa xôi ấy, con Quỷ rừng đã đến quyến rũ em. Từ trước đó, nó đã
dụ dỗ em rổi, nhưng em đi theo tiếng gọi với một tâm trạng sợ hãi, vì em không hiểu ai
đã gọi em. Lúc đó nói nghĩ ra một quỷkế: trồng một bông hoa có hương thơm quyến rũ


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status