HOA LAN DẠ ĐIỆP HAI LÁ
Lanhít trở dậy, mặc quần áo và thận trọng men theo con đường sống trâu đi
về khu rừng tùng đen. Rừng tùng rậm rạp, tối sẫm. Những cây thông đỏ chót, ngạo
nghễ có tuổi hàng thế kỷ đang dạo những bản nhạc buồn bã của mình.
Chính Lanhít cũng không hiểu sức mạnh nào đã lôi cuốn anh đi vào rừng. Đi
về nơi còn lưu truyền nhiều truyền thuyết kỳ lạ. Trước đây, Lanhít vốn rất sợ
những câu chuyện hoang đường về rừng tùng đen, nhưng từ khi Danê người vợ
chưa cưới của chàng biến mất thì đôi chân của chàng đã cưỡng lại ý nghĩ của
chàng và đưa chàng đến đây.
Nỗi lo lắng trong ngày lễ thánh luôn luôn dày vò Lanhít. Chàng làm sao hiểu
được đó là tiếng rừng ồn áo, tiếng chim hót hay hương thơm kỳ ảo của các loài
hoa, tất cả đang lôi cuốn bước chân chàng vào rừng. Có thể tất cả đó chính là loài
hoa rừng mà ba mươi năm nay chàng đã đem lòng yêu.
Gần tới ngày lễ thánh, khi hoa Lan Dạ Điệp hai lá bắt đầu toả hương thơm, Lanhít
lại bị một mối lo âu khó hiểu hành hạ. Đêm nào chàng cũng bị mất ngủ. Chàng đi
lang thang trong rừng và khi tìm thấy một khu rừng thưa có một bông hoa Lan Dạ
Điệp hai lá chàng liền nằm xuống bên cạnh và bị thứ hương quyến rũ của nó hút
hết tâm sức. Nhưng chàng chẳng nỡ hái hoa, dù chỉ là một bông Lan Dạ Điệp.
Những cánh nhỏ trong suốt của nó trông thật dịu dàng và mảnh dẻ, những bông
hoa trắng thật tuyệt vời, hương của nó ngọt ngào đến nỗi Lanhít cảm thấy mình sẽ
có tội nếu dám chạm bàn tay thô ráp, xấu xí vào chúng.
Lanhít yêu hoa đến độ cuồng nhiệt có thể vì Danê của chàng cũng yêu hoa.
Chàng lấy làm sung sướng vuốt ve từng bông hoa. Những bông hoa gợi cho chàng
nhớ tới những sớm, những chiều Danê đã đưa vào phòng chàng những bó hoa
thơm ngào ngạt.
Chính bởi vậy mà đêm nay Lanhít đi sâu mãi vào trong rừng, nơi có một
bông Lan Dạ Điệp hai lá. Chàng phát hiện ra một khoảng rừng thưa với cơ man
những hoa là hoa.
Lanhít nằm xuống đất và suy nghĩ về Danê của mình. Đã ba mươi năm trôi
qua kể từ khi nàng biến mất, nhưng cho đến tận bây giờ, những ý nghĩ về nàng cứ
đeo đẳng chàng suốt cả ngày lẫn đêm.
thấy ở đây bao trùm một bầu không khí yên lặng, và ở một phía khác vang lên
tiếng cười của một cô gái.
- Danê, đừng làm khổ ta nữa – Lanhít hét lên nhưng vẫn không thấy Danê xuất
hiện.
Sáng ra, Lanhít trở về nhà trong tâm trạng mỏi mệt và giận dữ. Đêm sau rồi
đêm sau nữa Danê vẫn không quay lại.
Lanhít cùng đám gia nhân lên đường đi tìm kiếm. Họ lục soát khắp rừng,
song vẫn không gặp nàng ở đâu, Lanhít đành ở lại rừng một mình. Chàng lại tiếp
tục tìm kiếm Danê, cuối cùng thì chàng lạc vào một khu rừng rậm. Bỗng dưng có
một bông hoa lạ toả ra một mùi hương đầy quyến rũ khiến chàng phải chú ý.
- Đúng rồi, đây chính là loài hoa đã toả ra thứ hương thơm có sức quyến rũ mãnh
liệt hơn tất cả những cái hôn của ta, và chính nó đã vẫy gọi nàng vào rừng! - Lanhít
thốt kêu lên và tức giận lao vào chực ngắt bông hoa, song chàng vấp ngay phải một
khúc gỗ và ngã sóng soài, chân tay sây sát tứa đầy máu.
Lanhít đi tìm nơi có nước để rửa sạch vết thương. "Thật là kỳ cục - chàng
nghĩ - sao lại giận dỗi một bông hoa khi nó toả hương?
Một năm, hai năm rồi mười năm trôi qua, vẫn không thấy Danê trở lại.
Lanhít thương nhớ nàng như thương nhớ người vợ hiền, song chàng không thể bắt
đầu lại cuộc sống đã tan nát của mình được. Có những giây phút chàng muốn chết
đi cho lòng thanh thản, nhưng chàng đã thắng được những ý nghĩ đen tối của mình.
"Cuộc sống mà thiếu Danê khác nào địa ngục - chàng tự nhủ - Song ta nỡ nào tước
bỏ cuộc sống khi nó không còn thuộc về riêng ta nữa. Vì có sống thì ta mới được
trông thấy Danê, dù chỉ là trong mơ..."
Hương hoa Lan Dạ Điệp quả thật kỳ diệu. Lanhít có cảm giác hương của
loài hoa này đang dần cô đặc lại, biến thành làn khói nhẹ thấp thoáng một bóng
hình. Bóng hình ấy mỗi lúc một rõ hơn và bỗng dưng Lanhít nhìn thấy Danê, vợ
chưa cưới của mình. Nàng đang tiến lại gần, quỳ xuống và khẽ chạm hai làn môi
mát lạnh vào đôi mắt chàng.
- Danê ! Danê của ta! - Lanhít kêu lên - cuối cùng ta cũng đã tìm được nàng. Nàng
biến đi đâu mà lâu vậy? Tóc ta đã bạc hết rồi, và ta dường như đã thành một ông
đây rất đông các cô gái ấy, nhưng tất cả họ đều một lòng chung thuỷ với người
chồng chưa cưới của mình. Quỷ rừng thì đã già lại xấu xí như một khúc gỗ khô
cong queo.
Hỡi người bạn tình chung thuỷ của em, vì sao chàng không hái hoa ngay sau
đêm lễ thánh ấy?...
Hương hoa thơm làm say lòng Lanhít, và hình ảnh người con gái chợt lóe lên trước
mắt chàng rồi biến mất!
- Danê, đừng bỏ anh! - Lanhít gào lên, như muốn cố níu người vợ bị hóa kiếp của
mình lại để được ôm ấp nàng. Nhưng trong tay Lanhít chỉ còn là một bông hoa
trắng muốt, đầy vẻ dịu dàng đang toả ngát hương thơm kỳ ảo như bao bọc lấy
chàng.
..............................................................