bai viet nhung ki niem sau sac ve giao vien chu nhiem - Pdf 23

BÀI THI VIẾT NHỮNG KỈ NIÊM SÂU SẮC VỀ GIÁO
VIÊN CHỦ NHIỆM
GIÁO VIÊN: LƯƠNG BÍCH THUẬN
ĐƠN VỊ: TRƯỜNG THCS XÃ NHẤT HOÀ
HỒI ỨC VỀ MỘT NGƯỜI THẦY

Trong quãng đời cắp sách ta đã học qua bao nhiêu thầy cô? Bây giờ ngồi điểm
lại, tôi vẫn còn nhớ như in tên các thầy cô giáo chủ nhiệm và bộ môn của từng lớp
từ mẫu giáo đến khi tốt nghiệp đại học. May mắn làm sao ký ức về những người
thầy trong tôi thường là những ký ức đẹp, có lẽ vì tôi đã được học một thế hệ thầy
cô tâm huyết với nghề và giàu tình yêu thương. Tôi sẽ kể về một người thầy, đó là
thầy giáo chủ nhiêm năm lớp 5 của tôi .Vừa là để nhớ lại một thuở cắp sách đến
trường, vừa để gửi chút tri ân tới thầy giáo cũ.
NGƯỜI THẦY CỦA HƠN 20 NĂM VỀ TRƯỚC
Có lẽ suốt cuộc đời này tôi không thể nào quên được hình ảnh một người thầy của
hơn 20 năm về trước: nghiêm khắc, tận tụy và yêu nghề. Ở lứa tuổi lên mười,
chúng tôi không chỉ được học thầy rất nhiều kiến thức (cả trong sách vở lẫn giữa
đời thường) mà còn được rèn luyện nhiều kĩ năng sống: cách cư xử với mọi người;
cách phản ứng trước những tình huống bất ngờ; cách lập kế hoạch học tập, sinh
hoạt và vui chơi; cảm nhận riêng của bản thân về thế giới xung quanh; tìm hiểu
những mẩu chuyện đông tây kim cổ và cả những kiến thức khoa học thường
thức… Mỗi lần nghĩ về tập thể lớp 5/1 ngày ấy, tôi lại thấy mình may mắn vì đã có
một năm học đầy kỷ niệm, một tuổi thơ sôi động và vui tươi.
"Chúng ta tạo dựng cuộc sống"
Thầy vẫn hay nói như vậy, nhấn mạnh tinh thần chủ động và tư duy độc lập. Cũng
vì lẽ đó mà thầy rất tích cực tổ chức các chuyến đi chơi để chúng tôi khám phá thế
giới xung quanh. Chuyến đi đầu tiên năm tôi học lớp 5 là tham quan Bảo tàng .
Bảo tàng cách trường học của tôi khoảng hơn 3 cây số, và cả lớp… đi bộ đến đó.
Đi khoảng gần một tiếng thì đến nơi, không hề thấy mệt tí nào mà lại rất vui. Vui
vì cả lớp vừa đi vừa kể chuyện, vui vì trên đường đi thầy còn chỉ cây lá ven đường
và nói quả này là quả mâm xôi, cây kia là cây dương xỉ… Đến nơi, cả lớp nghỉ

Cô bạn lúng túng, ngay lập tức sửa lại câu trả lời. Thực ra bài toán không khó, rất
nhiều người trả lời được nhưng sau câu nói của thầy thì đâm ra hoang mang. Lúc
bấy giờ thầy mới từ tốn nói: "Câu trả lời đầu tiên chính là câu trả lời đúng. Tại sao
lại bị lung lạc vì ý kiến chủ quan của người khác? Nếu chúng ta tin chắc rằng mình
đúng thì hãy khẳng định chính kiến của mình. Không kiêu căng, không tùy tiện,
nhưng phải biết tự tin vào bản thân."
Có lẽ trên đường đời cũng có lúc thấy lòng dao động, nhưng lời dặn của thầy năm
xưa khiến tôi luôn ghi nhớ trong lòng: "Phải tự tin vào bản thân".
Hơn 20 năm đã trôi qua với nhiều năm xa nhà, tôi vẫn không quên người thầy có
tấm lòng bao la. Ngày xưa, vào dịp 20/11 và lễ tết, tôi vẫn thấy những người học
trò đã lập gia đình, có con lớn gần bằng chúng tôi vẫn đến thăm thầy giáo cũ, chỉ là
để hỏi thăm sức khỏe, uống chén trà nóng và ôn kỷ niệm xưa. Tôi hiểu tấm lòng
người thầy đã mãi mãi khắc sâu trong tâm trí họ: giản dị mà đầy yêu thương. Bây
giờ thầy tôi đã có tuổi rồi. Bạn bè tôi thỉnh thoảng vẫn đến thăm thầy, những đứa ở
xa như tôi chỉ biết gửi gắm những lời tri ân và tự nhủ lòng: "thầy ơi, chúng con
đã thực sự lớn lên từ thuở ấy".


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status