Đề: Kể lại kỉ niệm sâu sắc về người bạn thân.
Bài tham khảo:
Tôi đạp xe loanh quanh trong phố lá, điều mà tôi cảm thấy thích thú là sau mỗi buổi tan
trường lại được thong dong ở nơi này, nơi cách xa với sự ồn ào, lắm bon chen của cuộc đời.
Đang vu vơ thả hồn vào những đợt lá bay xào xạc. Bỗng "Huỵch! Ối.....".Tôi ngã nhào đau ê
ẩm. Kẻ đụng phải tôi kêu lên: "Đi với chả đứng!"
Đứng phắt dậy, tôi cãi phăng với mọi hậm hực:
- Mày nói ai đấy hả, chính mày đâm phải tao còn gì?
Tên con trai kia kêu lên (tôi nhận ra nó là con trai qua cái đầu trọc lóc "gấu" kinh khủng của
nó):
- Đi cái kiểu gì mà cứ ngửa mặt lên trời. Bộ mày mộng du, chưa tỉnh ngủ hả nhóc?
- Mày bảo ai đó hả? Có mày mộng du, chưa tỉnh ngủ thì có! À, mà có thế thì mày phải tránh
tao chứ? Sao cứ đâm vào, hay là mắt mày có vấn đề hả? Để xem nào... số may đây...nói thử xem...Tôi
hoa tay trước mặt nó trêu tức.
- Mày….mày…
Nhìn cái bộ dạng ú ớ không nói được câu nào của nó làm tôi phì cười. Rồi, bỗng dưng nó đạp
xe vụt đi. Lần này là tôi chẳng nói được gì (thấy bực…con trai gì mà nhỏ nhen quá! Chả xin lỗi người
ta nửa câu). Vậy là tôi đành ôm cái chân đau về nhà.
Sáng hôm sau đến lớp tôi choáng suýt ngất khi cái tên đáng ghét hôm nọ nghiễm nhiên đi vào
lớp tôi và còn làm quen với rất nhiều bạn trong lớp. Tôi kéo Tuyết Trinh - cô bạn lớp trưởng:
- Tên nào đây? Lạ quá vậy!(thật ra là ghét quá vậy...)
Cô bạn ngân dài giọng:
- Đó là Sơn - bạn mới. Hôm qua cậu không đi học nên không biết. Chỉ có một ngày mà nó
thâu tóm cả lớp này và trở thành "sếp" của băng đảng bọn con trai lớp mình đấy.
- À...! (chả là hôm qua tôi bị cúm mà vẫn qua "Phố lá"...chơi)
Rồi tai họa ập xuống khi cô giáo xếp nó ngồi cạnh tôi với lý do "Em là lớp phó học tập, cô
muốn em kèm bạn Sơn học"(Ối! sao bây giờ tôi ghét cái chức lớp phó quá...)
Mặc cho tôi đã từ chối nào là " em đang kèm bạn Mai học" hay "Dạo này lịch học thêm của em kín
tuần, nên không có thời gian học nhóm" nhưng cô giáo vẫn giữ nguyên ý kiến của mình (sao hôm nay
cô khó quá vậy!)
Khi tôi ngồi xuống sau một hồi xin cô không được là lúc bọn bạn tôi đập bàn đập ghế (ông
vì…
Một ngày Sơn kể cho tôi nghe một câu chuyện - câu chuyện về chính cuộc đời của cậu ấy. Tôi
không ngờ sau bộ dạng công tử của Sơn là cả một tấn bi kịch mà Sơn chưa hề nói với ai ngoại trừ tôi.
Cậu ấy đã từng nói :" Sao con người ta cứ phải giả dối như vậy nhỉ?".Ôi, hóa ra những lúc cậu ấy
quậy phá trên lớp hay những lúc phóng xe bạt mạng trên đường là lúc Sơn giả dối, chỉ khi trở vè với
phố lá , tâm sự với tôi cậu ấy mới trở về với con người thật của mình.
Tôi nhớ có một lần Sơn nói với tôi: " Cuộc đời này thật tẻ nhạt!". Và tôi đã nói với cậu ấy
rằng:"Cuộc đời ko hề tẻ nhạt vì ở đó con người biết thương yêu, tôn trọng lẫn nhau, và cuộc đời cũng
thật kỳ lạ khi biến thù thành bạn như tớ và cậu đúng không?Sơn cười một nụ cười rất lạ.
Kể từ khi biết được con người thật của Sơn, tôi đã giúp Sơn học tốt hơn, mặc dù khi học
nhóm, tôi cấm mọi lý do nghỉ học đi chơi của Sơn. Nhưng tôi đã cho cậu ta một ân huệ là hộ tống tôi
dạo chơi trong phố lá, mỗi lúc như thế là hai đứa có biết bao là chuyện, toàn chuyện trên trời dưới
đất, mặc dù biết toàn chuyện bịa nhưng chúng tôi vẫn cười nắc nẻ khi kể. Và hình như cậu học trò
của tôi cũng tỏ ra rất hài lòng về mụ gia sư khó tính.
Nhiều khi Sơn trêu tôi:"Gia sư tốt ghê!". Còn tôi vẫn điệp khúc cũ:"Chuyên, cậu rất may khi
gặp phải một gia sư hiệu quả mà không mất tiền như tớ đấy!"
Tình bạn của chúng tôi thật đẹp, cho đến một ngày Sơn phải cùng mẹsang Hồng Kông sinh
sống. Ngày chia tay, bọn bạn tôi đứa nào cũng thút thít. Tuy buồn nhưng tôi không khóc vì tôi biết
Sơn luôn tự hào vì tôi là một cô gái mạnh mẽ - một người bạn thân nhất của Sơn. Trước khi lên máy
bay Sơn tặn tôi một món quà và dặn phải về phố lá mới đươc mở ra xem. Món quà mà Sơn tặng tôi là
chiếc lá hôm nào đã được ép plastic cẩn thận với dòng chữ phía dưới "Cuộc đời không hề tẻ nhạt"
kèm trong đó là một bức thư Sơn viết:" Tặng người bạn thân nhất của tôi, người luôn làm tôi cười,
luôn an ủi, động viên tôi, luôn ở bên tôi mỗi khi tôi buồn. Đây là kỷ vật đã gắn kết tình bạn của chúng
ta, bạn hãy trân trọng nó, hãy sống can đảm, đừng bao giờ phải khóc vì người luôn trêu tức bạn đã đi
rồi nè. Mình sẽ không quên bạn đâu - gia sư dễ thương à". Đột nhiên tôi cảm thấy mặt mình buốt
lạnh, mặt trời và tàn thông sau lưng tôi bỗng nhòe đi. Hóa ra tôi đang khóc, tôi không ngờ Sơn vẫn
còn giữ chiếc lá đó, chiếc lá mà tôi tưởng chừng như đã cuốn theo gót chân ngựa hoang của cậu ấy
giờ đang nằm trên tay tôi " . Xin lỗi Sơn vì đã khôngo giữ lời hứa với bạn, nhưng mình hứa sẽ sống
như những gì mà bạn đã tự hào".
Chiều nay tôi lại về phố lá, phố lá giờ tấp nập hơn trước, mặc dù đây không còn là khoảng