Những bài viết về Thầy Cô! - Pdf 23

Bài Tỏ Lòng tri ân và biết ơn đối với thầy cô
Trên thế giớ này, mỗi người đều có một tình cảm của
mình. Đối với tôi tình cảm thiêng liêng nhất là tình cảm
giửa thầy và trò. tình cảm ấy đã được coi là tình cảm của
những người thân trong gia đình với nhau.
Tôi nhớ thưở nào còn là một cô học trò nhỏ bé chỉ
biết chơi đùa và làm nũng. vậy mà bây giờ, tôi đã là một
cô học sinh lớp bảy. Qua bảy năm gắn bó với thầy cô,
bạn bè và mái trường tôi đã dần cảm thấy quen thuộc và
coi họ như người thân, một phần trong cuộc sống của
mình. Hình bóng của họ những người thân yêu sẽ chẳng
bao giờ phai mờ trong tôi.Tôi còn nhớ những hình ảnh lúc
chơi đùa với bạn bè và thầy cô những tiết giảng bài hấp
dẫn và vui vẻ như: tiết Lịch sử, cô đã dẫn bọn học sinh
chúng tôi tham quan về nhũng nơi xa xưa của đất nước.
Những chiến công oanh liệt của các anh hùng đã dũng
cảm đứng dậy chống quân thù. Còn cả môn Địa lí, cô đã
như một hướng dẫn viên thực thụ và chuyên nghiệp đưa
chúng tôi đi khắp thế giới. Nếu một mai phải xa họ, chắc
tôi sẽ buồn lắm, nhưng biết làm sao, rồi tôi và các bạn
cũng phải rời khỏi mái nhà thân yêu này. Nơi đã trao dồi
cho tôi những kiến thức bổ ích và cả những tình yêu do
người cha người mẹ thứ hai đã dành cho chúng tôi. Tình
yêu đó là một tình yêu thiêng liêng và cao cả nhất. Tình
yêu mà chỉ có thầy và trò mới hiểu hết được.
Trong trái tim mỗi người đều có những kí ức đẹp đẽ,
gắn bó với mái trường, bạn bè, thầy cô. Kí ức đó có thể
là vui cũng có thể là buồn. Dù vậy nhưng có 1 điều không
thay đổi được đó là tình cảm mà chúng tôi dành cho nhau
sẽ còn mãi mãi dưới mái trường này. Nhất là thầy cô,
những người lái đò cực nhọc, khổ sở đã phải vượt qua

m nhiề u đứa con có ích cho xã hội. Cảm ơn người cha người mẹ
của tôi.
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
MÓN QUÀ VÔ HÌNH
Dòng thời gian mang lại bao nhiêu nỗ niềm hứa hẹn.
Lòng tri ân của Thầy cô vẫn còn đọng lại bao nhiêu kỉ
niệm đẹp ở ghế nhà trường, cho dù màu thời gian có trôi
qua bao nhiêu.
Mới thấm thoắt tôi đã là cơ sinh viên năm cuồi của trường
đại học Y.Tôi nhờ vài ngày trước,tôi đã viết một lá thư tay
đến thầy giáo của tôi. Người tôi rất là quí trọng. Tôi muốn
mời thầy đến dự lễ tốt nghiệp của mình. Sau khi rồi
trường trung học phổ thông của thầy dạy. Tôi phải vừa đi
làm vừa đi học. Nên thỉnh thoảng có đến thăm thầy rồi về
sau không về nữa.Vì công việc và việc học rất nhiều nên
không còn thồi gian đến thăm thầy cũ.
Và sau nhiều năm nổ lực phấn đấu, tôi đã chu toàn mọi
công việc. Tôi muốn báo tin vui tốt nghiệp đến cho thầy.
Gặp nhau tôi mới kể : “Trong những lần sinh hoạt lớp hay
khi thầy trò hàn huyên trên ghế đá sân trường, em nhớ
mãi lời thầy nói với em và các bạn. Dẫu có khó khăn cách
mấy cũng phải ráng kiếm thêm thật nhiều chữ nghĩa, kiến
thức làm hành trang vào đời. Kiến thức chữ nghĩa luôn
cần, đừng bao giờ cho là muộn trong việc học tập cả. Vậy
nên, em đã cố công học và có được thành quả như hôm
nay.”
Thầy nắm chặt lấy tay tôi và nghẹn nhào nước mắt nói :
- Thật tình thầy không ngờ những lời thầy nói lại được em ghi

Submit
Ngày Nhà Giáo ………Giấc Mơ Xa Vời
Tôi đã đứng trên bục giảng gần 15 năm, trong đó hơn một nữa
thời gian dạy học nơi những vùng núi xa xôi, hẻo lánh.
Trường chính nằm ở thị xã, nhưng các điểm dạy học thì nằm ở
những vùng núi cao hẻo lánh, mà nếu đi từ thị xã thì cũng phải
mất nữa ngày đường.
Nơi vùng quê nghèo này, khi cuộc sống còn quá khó khăn thì
phụ huynh và học sinh không hề có khái niệm về Ngày Nhà
Giáo 20/11.
Các thầy cô không hề có quà, hoa hay những lời chúc mừng
từ học sinh. Có những năm các thầy cô bày bánh kẹo mừng lễ
nhưng không có học sinh nào đến. Có những cô giáo trẻ đã
bật khóc vì tủi thân. Các thầy thì ra suối bắt cá, rồi quây quần
liên hoan, để cầu mong chút hơi ấm áp của ngày này.
Chỉ có sự đam mề, tình thương với các học trò nghèo và niềm
đam mê khát khao truyền con chữ cho các thế hệ tương lai
mới giữ chân được các thầy cô về đây công tác nơi vùng núi
nghèo, chia sẽ với các học trò nghèo
Cầu mong các Thầy cô được ấm lòng, luôn giữ được lửa nhiệt
huyết
Thay mặt các học trò nghèo gởi đến các thầy cô lời chúc chân
tình trong ngày Nhà Giáo Việt Nam
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
Thầy cô - Những người đưa đò thầm lặng

nắng, 12 mùa buồn vui còn thầy chỉ là cả đời đưa đò thầm lặng Em biết khóc,
biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã biết nhặt lấy cây gai trên
đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau. Em biết thế nào là hy sinh, thế nào
là cuộc sống biết yêu gia đình và yêu quê hương Thầy dạy em biết quý thời gian,
trọ
Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.
Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa Cuộc đời em
là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui còn thầy chỉ là cả đời
đưa đò thầm lặng
Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã biết nhặt
lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau.
Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống biết yêu gia đình và yêu quê
hương
Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch để ngẩn
cao đầu với bạn bè
Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức
Dòng sông vẫn cứ êm trôi tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững
tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao
nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực ? Có mấy ai sang
bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi
Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại
chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất.
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
class="bi x0 yb7 w3 h11"
Thầy cô - Những người đưa đò thầm lặng
Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về. Từ giảng đường thênh thang bâng
khuâng nhìn lại mái trường xưa Cuộc đời em là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa
nắng, 12 mùa buồn vui còn thầy chỉ là cả đời đưa đò thầm lặng Em biết khóc,

là cuộc sống biết yêu gia đình và yêu quê hương Thầy dạy em biết quý thời gian,
trọ
Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.
Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa Cuộc đời em
là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui còn thầy chỉ là cả đời
đưa đò thầm lặng
Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã biết nhặt
lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau.
Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống biết yêu gia đình và yêu quê
hương
Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch để ngẩn
cao đầu với bạn bè
Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức
Dòng sông vẫn cứ êm trôi tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững
tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao
nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực ? Có mấy ai sang
bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi
Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại
chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất.
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
Thầy cô - Những người đưa đò thầm lặng
Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về. Từ giảng đường thênh thang bâng
khuâng nhìn lại mái trường xưa Cuộc đời em là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa
nắng, 12 mùa buồn vui còn thầy chỉ là cả đời đưa đò thầm lặng Em biết khóc,
biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã biết nhặt lấy cây gai trên
đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau. Em biết thế nào là hy sinh, thế nào
là cuộc sống biết yêu gia đình và yêu quê hương Thầy dạy em biết quý thời gian,
trọ

là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui còn thầy chỉ là cả đời
đưa đò thầm lặng
Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã biết nhặt
lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau.
Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống biết yêu gia đình và yêu quê
hương
Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch để ngẩn
cao đầu với bạn bè
Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức
Dòng sông vẫn cứ êm trôi tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững
tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao
nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực ? Có mấy ai sang
bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi
Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại
chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất.
class="bi x0 yb7 w1 h11"
class="bi x0 yb7 w3 h11"
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
class="bi x0 yb7 w3 h11"
Nhiều người nói với tôi rằng khi vào đại học sẽ không còn tồn
tại thứ tình cảm gọi là tình thầy trò nữa.
Nhiều người nói với tôi rằng khi vào đại học sẽ không còn tồn tại thứ tình cảm gọi là tình
thầy trò nữa.
Tại sao họ lại có ý nghĩ như vậy? Đầu tiên, thầy cô sẽ được gọi bằng một cái tên khác là “
giảng viên”. Khi tôi tiếp xúc với khái niệm mới này, thật khó để tránh một cảm giác xa cách
với những người đứng trên bục giảng. .Và chúng tôi lại được hào phóng tăng thêm chục
tuổi khi được các thầy cô gọi bằng “anh” bằng “chị”, thầy cô nào thương thì giảm xuống
“các bạn”. Những ngày đầu đại học tôi và các bạn thật bỡ ngỡ và luyến tiếc tiếng “thầy

phát ngôn của thầy. Một hôm, lúc thầy đang ghi đề mục cho bài mới, thầy tự nhiên quay
về phía chúng tôi , và nói: “Những từ tôi viết tắt, nghiễm nhiên được công nhận. Anh chị đi
thi cứ thế mà viết! ai viết đầy đủ thì bị trừ điểm”. Khuôn mặt thầy nghiêm nghị, không chút
biểu cảm nhưng không ai trong lớp chúng tôi nhịn được cười. Đến bây giờ, tôi vẫn muốn
được quay trở lại và được nghe thầy giảng bài 1 lần nữa…
Thầy Hùng dạy Vĩ mô lại mang đến cho tôi một cảm xúc khác. Có lẽ thầy đã lưu giữ cho
chúng tôi “vết tích” của những năm trung học khi thầy duy trì chế độ “ đọc bài, dò bài”.
Những tưởng những cái đó đã thuộc về dĩ vãng nhưng nó một lần nữa được thầy “lôi ra
lại”. Ấn tưởng đầu tiên khi tôi gặp thầy là “ Sao thầy nhìn quen quen thế nhi, giống như
diễn viên điện ảnh mô í!” và ấn tượng trong suốt thời gian học với thầy là câu nói “Sản
lượng cân bằng, đọc!”, “CPI, đọc!”…. Tới giờ thầy lại rộn ràng tiếng học bài, ai dù thuộc
hay không thuộc cũng giật mình thon thót khi thầy goi tên vì thây yêu cầu phải đọc “ lưu
loát, nhanh, chấm phẩy rõ ràng”…Thầy nghiêm là vậy nhưng chúng tôi cảm nhận được
sự quan tâm của thầy tới những lớp học trò .Thầy đã nhắc nhở chúng tôi rằng học gì thì
học nhưng những khái niệm căn bản, nền tảng vì lúc nào cũng phải thuộc nằm lòng và
phải hiểu đến tận chân tơ kẽ tóc. Thầy ơi, chúng em hiểu những gì thầy muốn gửi gắm
mà, nên thầy đừng lo nhé!
Ngoài những thầy cô có tuổi, tôi còn được tiếp xúc với những người cùng thế hệ, những
người cũng vừa trải qua thời sv như chúng tôi và hiểu rõ hơn ai hết “nhất quỷ, nhì ma, thứ
3 học trò”. Các thầy cô hầu hết đều được đào tạo ở nước ngoài nên đã thổi vào lớp học
một không khí mới mẻ và trẻ trung hơn rất nhiều. Các giảng viên không những là thầy mà
còn là những người anh, người chị, truyền đạt lại kinh nghiệm cho lớp đàn em đi sau. Các
thầy cô cũng đòi hỏi chúng tôi học tập tự chủ hơn, “dựa vào sức mình là chinh”, cũng là
một phần muốn giúp chúng tôi làm quen với phương pháp làm việc khoa học và hiện đại.
Cô Tư tưởng Hồ Chí Minh (các bạn thấy đấy, vào đại học rồi thì tên thầy cô cũng sẽ được
thay thế bằng tên môn học) là một điển hình. Môn Tư tưởng vốn là một môn khô khan
nhưng chính cách cô”xào, nấu” đã làm chúng trở nên” mềm mại” hơn rất nhiều và ai trong
chúng tôi cũng muốn được “ăn”. Cô tổ chức cho chúng tôi thảo luận câu hỏi theo nhóm, tổ
chức cho chúng tôi đi tham quan viện bảo tàng, được chính mắt nhìn thấy những gì bấy
lâu nay chỉ được nghe qua sách vở.Và điều đặc biệt nhất là cuộc thi “Rung chuông vàng”

đó là điều mà tôi đã trăn trở suốt một thời gian dài. Tôi mong các thầy cô sẽ luôn được
hạnh phúc với nghề mà mình đã chọn. Và đối với tôi, nghề nhà giáo là nghề cao quý nhất!
Tham gia cuộc thi này, không chỉ là một cơ hội cho tôi để bày tỏ cảm xúc của mình mà
còn là cơ hội để tôi lưu giữ những kỉ niệm với thầy cô. Một mai khi ra trường, có lẽ những
cảm xúc cũng sẽ phai mờ, nhưng những trang viết hôm nay vẫn sẽ còn mãi với tôi, với
những người đọc nó. Tôi mong các bạn sao khi đọc xong bài viết này, các bạn sẽ nghĩ “
Tình thầy trò sẽ luôn luôn tồn tại, chỉ cần chúng ta có một tấm lòng”.
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
class="bi x0 y5 w1 h16"
class="bi x0 yb7 w3 h11"
Em cám ơn Thầy …
Khi nghĩ về mái trường thân yêu và thầy cô, không ai lại không nhớ lại những kỉ niệm thân
thương tuổi học trò, với những trò đùa tinh nghịch, những lúc không thuộc bài, những lần
bị thầy cô la mắng và có khi còn “được” kiểm điểm trước lớp… Chính những điều đó đã
để lại trong tôi những kí ức riêng biệt của thời học sinh, như ông bà ta thường nói “Nhất
quỷ, nhì ma thứ ba học trò”. Và chắc có lẽ người mà tôi cũng như các bạn nhớ nhất đó
chính là hình ảnh người thầy cô, những người đã ươm mầm cho những ước mơ lớn lên
và bay cao mãi mãi …
Với tôi, người thầy đầu tiên mà tôi phải tri ân không phải ai khác đó là cha mẹ, cha mẹ
dạy cho tôi biết đi những bước đi chập chững, biết nói những âm đầu tiên của Tiếng Việt.
Còn nhớ rất rõ hồi nhỏ tôi viết chữ rất xấu và lại còn cẩu thả nữa, và đương nhiên khi đi
học về thì không thể tránh khỏi những trận đòn của bố, mà hơn thế nữa mỗi ngày bố bắt
tôi phải viết hai trang giấy với chỉ một câu duy nhất “Không được viết chữ cẩu thả !”. Dù
tôi vẫn viết theo yêu cầu của bố nhưng trong lòng vẫn còn giận bố rất nhiều. Và trong gần
một tháng như vậy, tôi nhận thấy rằng nét chữ của mình đã thay đổi rất nhiều, và điều
quan trọng là làm vui lòng bố mẹ. Vì thế chính cha mẹ là người đã trang bị cho tôi những
kiến thức đầu tiên làm hành trang bước vào đời.
“Bố mẹ ơi! Con cám ơn bố mẹ rất nhiều …!”

những người cách này hay cách khác đã chia sẻ kiến thức cho chúng ta trên mọi nẻo
đường và mọi biến cố của cuộc sống. Cuối cùng, tôi xin mượn ca khúc “Người thầy” của
tác giả Nguyễn Nhất Huy để kết thúc những dòng tâm tình của mình trong sự kính trọng
và tri ân đến quý thầy cô (những người đã và đang âm thầm lái đò đưa khách sang sông)
nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11.
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
17/11/2011
phuongdrc
danh bai ma viet ve rthay co cai gi ha.suy nghi lai di
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
class="bi x0 yb7 w3 h11"
20/11 - Ngày Hiến chương các nhà giáo. Bất cứ ai cũng đã từng qua thời học trò ngay
thơ, trong sáng; cũng có đầy ắp những kỷ niệm, tình cảm buồn vui nhưng đọng lại trong
lòng mỗi người chúng ta vẫn là hình ảnh những thầy cô giáo nhiệt tình, cần cù, tận tụy,
luôn gắng sức giúp cho những cô, cậu học trò chúng ta có những hành trang kiến thức
đầu tiên khi bước vào cuộc sống đầy dẫy khó khăn, vất vả
Chính vì vậy, vào những ngày này - 20/11 - Chúng ta hãy dành những bông hoa tươi
thắm nhất, bằng tình cảm sâu sắc nhất gửi tới thầy cô giáo những lời chúc tốt đẹp nhất,
chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc.
Báo Tin Xấu
0 Comment
Submit
class="bi x0 yb7 w3 h11"
cảm ơn gameken.us cho tôi nhớ lại trách nhiệm của 1 người học sinh đã xa quê hương
hơn 2 năm rồi, ngày mai đi làm phải điện thoại về việt nam cho cô giáo mới được.
gởi cô Mười trường trung học phổ thông PHAN BỘI CHÂU, Tam kỳ quãng nam.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status