tìm hiểu vấn đề gìn giữ và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống ở thừa thiên huế - Pdf 24

Website: http://www.docs.vn Email : [email protected] Tel : 0918.775.368
Lời cảm ơn
Chuyến đi thực tế vào Quảng Trị, Thừa thiên Huế cho lớp Triết
K47 đã thành công tốt đẹp. Để có chuyến đi ý nghĩa này, chúng em
cảm ơn Ban lãnh đạo khoa đã tạo điều kiện thuận lợi cho chúng em.
Chúng em gửi lời cảm ơn tới Ban Chủ nhiệm Khoa, thầy giáo hớng
dẫn đã tận tình chỉ bảo chúng em trong suốt chuyến đi. Bản thân em
cũng đã luôn nỗ lực hết mình, làm việc một cách nghiêm túc nhất
trong báo cáo thực tập.
Em xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của thầy trong bài viết của
mình. Em chúc Khoa Triết ngày thêm phát triển làm đợc nhiều việc có
ý nghĩa cho Sinh viên, học viên thân yêu của mình.
Phần mở đầu
1. Lý do chọn đề tài
Gần đây, hàng loạt các lý thuyết phát triển ra đời, các nhà xã hội
học, văn hoá học, tơng lai học, kinh tế học đều đa ra những nhận định
chung: dù phát triển quốc gia ở trình độ nào, mục tiêu cuối cùng vẫn
là vì hạnh phúc ấy cho con ngời, văn hoá là nhân tố ngày càng khẳng
định vị trí quan trọng của nó. P.Seers - nhà tơng lai học đã khẳng
định: Cùng với phát triển kinh tế thì yếu tố văn hoá phải đợc phát
triển song hành. Vì văn hoá là chất keo kết dính các mối quan hệ
chính trị, xã hội, con ngời tạo nên hình hài và bản sắc dân tộc. Để
chất keo đó khẳng định đợc đặc trng dân tộc mình, nó không thể bỏ
qua yếu tố truyền thống dân tộc - các giá trị truyền thống mà dân tộc
đã tạo dựng, giữ gìn, truyền nối trong suốt tiến trình lịch sử dân tộc.
Bởi chính các giá trị truyền thống đợc ví nh những hòn đảo cứu nạn
trong những cuộc viễn du. Vì vậy, việc khai thác đúng đắn các giá trị
truyền thống văn hoá mang một ý nghĩa lớn lao, nó sẽ là động lực
thúc đẩy đất nớc phát triển theo định hớng chuyên chính. Truyền
thống văn hoá của mỗi quốc gia không phải là cái gì đó trừu tợng mà
có nhiều nét đặc trng riêng, là sự kết tinh từ những giá trị truyền

Báo cáo thực tập gồm 3 phần: phần mở đầu, phần nội dung
chính, phần kết luận. Ngoài ra, còn các tiểu mục, bảng danh mục tài
liệu tham khảo.
Nội dung
Chơng 1. Khái niệm công cụ
1. Văn hoá.
Ngay từ thuở lọt trong vòng tay của mẹ chúng ta đã đợc tiếp xúc
với văn hoá: từ lời ru của mẹ, của cha, những bài ca của chị; rồi đến
cái vật chất nh ăn, ở, mặc cũng là văn hoá. Chính cái văn hoá mà th-
ờng là rất cụ thể nh thế đã nuôi ta lớn, dạy ta khôn.
Ngời ta thờng nói tới những dạng thứ cụ thể của năn hóa: văn
hoá ẩm thực, văn hoá ứng xử, văn hoá kinh doanh, văn hoá chính trị,
văn hoá trang phục, văn hoá Đông Sơn, văn hoá Hoà Bình Tóm lại,
văn hoá có rất nhiều nghĩa, có những nội hàm hết sức phong phú. Nh-
ng dù hiểu thế nào nó cũng đợc quy thành hai nghĩa là nghĩa rộng và
nghĩa hẹp.
Theo nghĩa rộng, văn hoá thờng đợc xem là bao gồm tất cả
những gì do con ngời sáng tạo ra. Hồ Chí Minh đã viết trong Nhật ký
trong tù: Vì lẽ sinh tồn cũng nh mục đích của cuộc sống, loài ngời
mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp luật,
khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ cho sinh hoạt
hàng ngày về ăn, ở, mặc và các phơng thức sử dụng. Toàn bộ những
phát minh đó tức là văn hoá [ 6; 431].
Theo nghĩa hẹp, có thể nêu ra ở đây những định nghĩa, chẳng
hạn định nghĩa của E. Mayo, tổng giám đốc UNESO có viết trong tạp
chí Ngời đa tin UNESCO, số 11 năm 1989: Đối với một số ngời,
văn hoá chỉ bao gồm những kiệt tác tuyệt vời trong các lĩnh vực t duy
và sáng tạo; đối với những ngời khác, văn hoá bao gồm tất cả những
gì làm cho dân tộc này khác với dân tộc khác, từ những sản phẩm tinh
vi hiện đại nhất cho đến tín ngỡng, phong tục, tập quán, lối sống và

triển của cộng đồng đó trong lịch sử, cho nên tính bền vững, đợc thử
thách bởi lịch sử là đặc điểm không thể thiếu của cái đợc gọi là truyền
thống. Sự kết nối giữa quá khứ với hiện tại tạo thành dòng chảy liên
tục của lịch sử mỗi dân tộc, cộng đồng là vai trò đặc biệt của truyền
thống. Tuy nhiên, không phải mọi yếu tố truyền thống đều tốt đẹp,
đều có giá trị. Có những yếu tố đã trở thành lạc hậu không phù hợp
với hiện tại. Vì thế, con ngời - chủ thể của mối quan hệ giữa cái hiện
tại và cái xa cũ nếu không có cái nhìn biện chứng, không ý thức đợc
sự cần thiết phải lọc bỏ cái cũ không phù hợp để tiếp nhận cuộc sống
hiện tại thì sẽ luôn là ngời lạc lõng trớc xã hội luôn biến đổi. Nhng ta
cũng không phủ định truyền thống có nhiều yếu tố rất có giá trị mà
con ngời đã phải nêu khẩu hiệu: Giữ gìn cho muôn đời sau, đó là
cốt lõi, là yếu tố tích cực cần phải khai thác, phát triển nó lên ở một
trình độ mới.
3. Giá trị
Giá trị là thuật ngữ đợc sử dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực:
kinh tế học, ngôn ngữ học, nghệ thuật học, xã hội học khi nói đến
giá trị xã hội trong đó có giá trị văn hoá, rất nhiều ngời ta muốn nói
tới giá trị tiêu dùng, giá trị của một thứ hàng hoá với thuật ngữ triết
học.
Từ khoảng giữa thế kỷ 19 trở lại, thuật ngữ giá trị thờng đợc
hiểu là một cái gì đó chân, thiện, mỹ trong kiểu đánh giá của cá nhân
nhng vẫn ít nhiều phù hợp với đánh giá chung của xã hội.
Ngày nay, thuật ngữ giá trị thờng đợc xác định là những tiêu
chuẩn về cái có thể mà con ngời trong cộng đồng ớc muốn, các giá trị
có vai trò xác định các mục đích chung của hành động.
Về cấu trúc của giá trị có thể hiện diện trong những quan hệ
sau:
- Giá trị với t cách là nhu cầu, là cái ớc muốn.
- Giá trị với t cách là cái thoả mãn nhu cầu, là mục tiêu của

ng Việt Nam.
Ngày 16/7/1998 Nghị quyết Trung ơng 5 khoá VIII của Đảng về
văn hoá khẳng định: Xây dựng và phát triển nền văn hoá Việt Nam
tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Đó không phải là một lời kêu gọi
mà là một t tởng chiến lợc về văn hoá. T tởng này chính là động lực
thúc đẩy sự phát triển văn hoá Việt Nam trong thời đại mới. Để thực
hiện t tởng này của Đảng một trong những nhiệm vụ của hoạt động
văn hoá hiện nay là phải chú ý đúng mức, khôi phục và phát huy
những giá trị văn hoá truyền thống. Từ đó tạo nên bớc chuyển quan
trọng, mạnh mẽ trong đời sống xã hội góp phần thực hiện thắng lợi
mục tiêu dân giàu nớc mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh,
đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hóa đất nớc.
Qua 5 năm thực hiện Nghị quyết TW5 khoá VIII, hoạt động văn
hoá, văn nghệ thông tin, báo chí, xuất bản ở Thừa Thiên Huế đã có
những bớc phát triển, nhiều hoạt động văn hoá có quy mô khu vực,
quốc gia và quốc tế đã đợc tổ chức tại Huế. Đặc biệt sự thành công
của Festival Huế năm 2000, 2002, 2004 đã từng bớc khẳng định vị thế
của văn hoá Huế. Việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn háo dân
tộc đợc đẩy mạnh, nhiều hạng mục công trình tu bổ, tôn tạo di tích đ-
ợc thực hiện, nhiều loại hình nghệ thuật truyền thống đợc quan tâm
bảo tồn, khắc phục và phát huy giá trị.
Về đến Huế, đợc tận mắt nhìn thấy cảnh đẹp xứ Huế, đợc tiếp
xúc với con ngời xứ Huế cho chúng tôi những cảm giác rất mới lạ.
Trong bài phát biểu của mình nói về văn hoá Huế, nhà Huế học Phan
Thuận An cho rằng Huế là một thành phố bảo tàng nơi cuố cùng còn
giữ đợc khá nguyên vẹn chân dung của một cố đô Việt Nam, cũng là
nơi cuối cùng còn giữ đợc tiếng nói tình tự của dân tộc. Nói nh vậy
thật không quá bởi đến Huế, chúng ta không chỉ thấy đợc những giá
trị văn háo vật thể là những khu đình thự, lăng tẩm, chùa chiền và đặc
biệt là Đại Nội - nơi làm việc của triều đình phát triển thời Nguyễn. ở

huy, giữ gìn các di sản ấy.
2.2. Những hoạt động bảo tồn và quảng bá các di sản văn hoá ở
Thừa Thiên Huế.
Chúng ta đã đợc nghe bàn rất nhiều về vai trò của văn hoá, sự
cần thiết, cấp thiết phải giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc để hoà nhập
mà không hoà tan trong thời đại mở cửa. Con ngời vừa là chủ thể sáng
tạo văn hoá, nhng đồng thời lại là sản phẩm của văn hoá, không có
văn hoá tồn tại ngoài con ngơi, ngoài xã hội ngời. Các giá trị văn hoá
vật chất có thể mất đi nhng nếu con ngời - vật mang văn hoá còn thì
văn hoá vẫn tồn tại và tiếp tục phát triển. Con ngời luôn hành động cụ
thể để bảo vệ chính văn hoá mà mình tạo ra, cha ông ta để lại cho
chúng ta thành phố Huế - nơi hội tụ những tinh hoa của một thời vàng
son chói lọi. Nếu để những giá trị đó mai một nghĩa là chúng ta tự
đánh mất mình.
Vì thế, với việc nhận thức rõ quy luật phát triển nền văn hoá
Việt Nam trong tiến trình hội nhập với thế giới. Với việc xem văn hoá
một trong những động lực của sự phát triển xã hội. Ngày 16/7/1998
Nghị quyết TW5 khoá VIII của Đảng về Xây dựng và phát triển nền
văn hoá Việt Nam tiên tiến, đạm đà bản sắc dân tộc là một bớc ngặt
quan trọng, là động lực lớn thúc đẩy văn hoá Việt Nam phát triển.
Ngành văn hoá thông tin Huế đã tiếp thu nhanh nhạy và thực hiện
quán triệt Nghị quyết TW 5 của Đảng và bắt tay tổ chức thực hiện
công tác bảo tồn tu bổ di tích cố đô cả về di sản văn hoá vật thể và phi
vật thể để Huế - di sản văn hoá thế giới luôn xứng đáng với tầm vóc
của nó mà UNESCO đã công nhận.
Ngành văn hoá thông tin Thừa Thiên Huế phối hợp với các đơn
vị liên quan xây dựng đề án phát triển sự nghiệp văn hoá theo định h-
ớng của tỉnh uỷ và chơng trình hành động thực hiện Nghị quyết TW5
của Đảng về văn hoá. Ngoài 7 đề án vốn có tính khả thi UBND tỉnh đã
tập trung xây dựng một số chơng trình cụ thể, trong đó đáng chú ý là

lịch sử, cách mạng, di tích văn hoá cảnh quan ngoài quần thể di tích
cố đô Huế với hơn 900 di tích và địa điểm di tích đã đợc tổng kiểm kê
và lên phơng án bảo vệ. Một số công trình trọng điểm đã đợc tu bổ,
nâng cấp nh di tích lu niệm Đại tớng Nguyễn Chí Thanh, Phan Bội
Châu, Nguyễn Tri Phơng, di tích chùa Thánh Duyên, Di Luân Đờng,
lăng mộ Nguyễn C Trinh
Công tác khai quật khảo cổ học, nghiên cứu, su tầm đã phát hiện
những di tích hiện vật cổ có giá trị nh Tháp Mỹ Khánh, khu Mộ Chum
thuộc văn hoá Sa Huỳnh Cồn Ràng hình thành hệ thống trng bày về
khảo cổ học về giai cấp tiền sơ sử của vùng đất Thừa Thiên Huế, về
thời kỳ chống Mỹ, về giai đoạn đấu tranh 30 - 45 nhằm tích cực chuẩn
bị hình thành bảo tàng lịch sử cách mạng Thừa Thiên Huế.
Công tác bảo tồn các di sản văn hoá vật thể ở Thừa Thiên Huế
có rất nhiều ý nghĩa thiết thực: thứ nhất đó là đảm bảo việc khắc phục
các công trình đã dó để thấy đợc sự hoành tráng của một thời, thứ nữa
là để du khách tham quan, nghiên cứu. Nhng quan trọng nhất là để
giáo dục truyền thống cho các thế hệ hôm nay và mai sau lòng tự hào,
tình yêu nớc, dân tộc. Đó cũng là lẽ tại sao TW Đảng đã chỉ đạo xây
dựng Huế thành thành phố Festival điển hình của Việt Nam, thành
điểm thu hút nhiều khách du lịch tới tham quan. ở đó chúng ta thu đ-
ợc không chỉ kinh tế, mà cái lớn nhất là ấn tợng tốt đẹp về Huế, về
Việt Nam - đất nớc văn hiến, con ngời cần cù yêu chuộng hoà bình.
Đến Huế, chúngta còn đợc nghe nhạc cung đình Huế vốn chỉ đ-
ợc chơi trong cung thất để Vua và hoàng tộc thởng thức. Ngày nay,
thứ nhạc thanh cao này đợc dành cho tất cả mọi ngời, tôn nghiêm, cao
quý trong mỗi ca từ. Có một câu hỏi đặt ra: Nếu để mất đi những giá
trị phi vật thể ấy thì liệu Huế còn có là Huế - là nơi tụ hội những tinh
hoa đã đợc ca ngợi? Chúng ta không có quyền để mất những gì cha
ông ta đã sáng tạo.
ở Huế, các loại hình nghệ thuật múa hát cung đình, lễ nhạc

Lu Ly (màu vàng) và Thanh Lu Ly (màu xanh) để tu bổ các mái
lớp trên điện Thái Hoà, Cần Chánh bên cạnh đó nghề gốm, nghề sơn
son thếp vàng cũng đợc khắc phục để tìm lại sự tráng lệ trong cung
điện triều Nguyễn một thời đã xa. Ông cho rằng, việc khôi phục là hết
sức cần thiết nhng cho đến bây giờ vẫn cha có kết quả khả thi cho dù
chúng tôi đã làm hết sức mình.
Rõ ràng, đây là một bài toán khó giải, nó cần phải đợc sự đồng
lòng, đồng sức của các nghệ nhân, các nhà khoa học trong cả nớc với
một quyết tâm cao.
Tất cả các công tác khắc phục quần thể di tích Huế cũng cho ta
thấy sự quyết tâm khắc phục một Huế văn hoá nhằm tái tạo diện mạo
của một quần thể kiến trúc kinh đô thời quân chủ, bao gồm thành luỹ,
cung điện, lăng tẩm nó đã đợc triều Nguyễn (1802 - 1945) cho quy
hoạch và xây dựng có hệ thống, đầy tính triết lý và giàu chất nghệ
thuật. Ngày 11/12/1993 UNESCO đã công nhận quần thể di tích Huế
là di sản văn hoá thế giới với những lời khẳng định sau:
Quần thể di tích Huế là một thí dụ điển hình về thiết kế đô thị
và xây dựng một thành phố kinh đô có phòng thủ, biểu hiện quyền lực
của vơng quốc phong kiến ngày xa ở Việt Nam vào thời tột đỉnh của
nó đầu thế kỷ XIX.
Huế biết gạn đục, khơi trong, biết giữ gìn thuần phong mỹ tục,
các thành tựu văn hoá của dân tộc. Huế biết tiếp thu những tinh hoa
của nền văn hoá từ bốn phơng nhng lại có sức đề kháng với những gì
ngoại nhập có thể làm mình bị tha hoá. Nguyên Tổng giám đốc
UNESCO Amadou - Mahtar - M. Bowkhi đến thăm Huế năm 1981 đã
nói Huế đã một thời là: Một cao điểm về tinh thần và một trung tâm
văn hoá sôi động và Huế đang tổng hợp đợc cổ xa và hiện đại, qua
đó cố đô cổ kính chung sống hài hoà với thành phố trẻ mới ngày nay
(dẫn theo Phan Thuận An - kiến trúc cố đô Huế, 1998).
Với phong cách riêng, kiến trúc tinh tế ở đây đã hoà điệu với

Thực hiện tốt công tác bảo vệ, tu bổ, tôn tạo hệ thống di sản, di tích
lịch sử và nâng nó lên ở một vị trí cao hơn, hoành tráng hơn trong
lòng nhân dân và bạn bè quốc tế. Tôi cũng mong rằng tới Huế vào
những năm gần đây Huế sẽ lộng lẫy hơn, đẹp hơn và thấy đợc những
dự kiến của ngành Văn hoá - Thông tin Thừa Thiên Huế về công tác tu
bổ di tích cách mạng, di tích lu niệm hoàn cảnh, di tích Quang Trung -
Nguyễn Huệ
Việc giữ gìn, phát huy và phát triển tốt các giá trị văn hoá phi
vật thể và vật thể ở Huế có ý nghĩa vô cùng to lớn trong chủ trơng
chính sách của Đảng Trong lễ tổng kết 5 năm thực hiện Nghị quyết
TW5 ông Nguyễn Xuân Hoa - Giám đốc Sở Văn hoá- Thông tin Thừa
Thiên Huế phát biểu: Xây dựng và phát triển văn hoá Việt Nam tiên
tiến, đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc là một chiến lợc quan trọng về
văn hoá của Đảng. Đối với Thừa Thiên Huế - một trung tâm văn hoá
càng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Trong thời gian tới, toàn ngành
Văn hoá- Thông tin tỉnh, dới sự lãnh đạo của tỉnh uỷ, sự chỉ đạo của
UBND tỉnh và bộ Văn hoá- Thông tin, cần tập trung công tác, trí tuệ
cùng Đảng bộ, và nhân dân Huế quyết tâm thực hiện thắng lợi Nghị
quyết TW 5 góp phần xây dựng Thừa Thiên Huế đẹp về văn hoá, giàu
về kinh tế, vững về chính trị, mạnh về quốc phòng an ninh, cùng với
cả nớc hớng tới mục tiêu dân giàu, nớc mạnh, xã hội công bằng, dân
chủ, văn minh.
Lời phát biểu trong lễ tổng kết 5 năm thực hiện Nghị quyết TW5
của Đảng mà ông Nguyễn Xuân Hoa đã hói, cho ta thấy Huế có một
quyết tâm rất cao cùng Đảng, cùng thành phố xây dựng, khôi phục và
phát huy những di sản văn hoá của mình, bảo tồn di sản văn hoá Huế
đã trở thành hiện thực, và sự quảng bá về Huế đã gây đợc tiếng vang
xa.
Phần Kết luận
Huế đang cùng đất nớc bớc vào thế kỷ XXI với bao thay đổi mới

7. Ngô Minh: Ăn chơi xứHuế, Nxb Thuận Hoá, 2003.
8. Vũ Khiêu: Phơng pháp luận và vai trò văn hoá trong phát triển,
Nxb Khoa học xã hội, 1993
9. Hồ Sĩ quý: Cácgiá trị Đông á (Tài liệu lẻ), 2001.
10. Trần Ngọc Thêm: Cơ sở Văn hoá Việt Nam, Trờng ĐHTH thành
phố Hồ Chí Minh, 1995.
11. Nguyễn Hữu Thông: Các ngành nghề truyền thống Huế, Nxb
Thuận Hoá, 1998.
12. Nguyễn Văn Xô (CB): Từ điển tiếng Việt, Nxb Trẻ, 2001.
13. Lê Văn Hảo, Trịnh Cao Tởng: Huế, Nxb Văn, 1985
14. Báo cáo tổng kết 5 năm thực hiện NQTƯ 5 Khoá VIII) ở tỉnh
Thừa Thiên Huế
MụC LụC
Nội dung 3


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status