Đêm nay Bác không ngủ
Vào những năm 1950- 1951, thực dân Pháp bao vây biên giới nước ta, Chính phủ
quyết định mở rộng Chiến dịch Biên giới Thu – đông nhằm mở đường lưu thông hàng
hóa vận tải. Hòa chung với khí thế của cả dân tộc, tôi cùng bao chàng trai trẻ khác tham
gia chiến dịch. Và may mắn diễm phúc thay, hôm nay tôi được hành quân cùng Bác Hồ
– vị Cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Hoàng hôn buông dần, đoàn quân tạm
dừng chân bên rừng vắng.
Đêm mỗi lúc một khuya, ngoài trời mưa rả rích, từng đợt gió bấc lạnh giá thổi mạnh,
mái lều tranh xơ xác không thể che đủ cho đông người khiến anh em chúng tôi phải
nằm co ro lại một chỗ. Khó khăn, chật vật lắm bọn tôi mới nhóm được một đống lửa
hồng. Núi rừng yên ắng, tiếng lửa reo tí tách, tiếng suối chảy róc rách, lâu lâu lại vang
lên tiếng chim kêu vượn hú. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi lờ mờ thấy bóng Bác đang
dém chăn cho chúng tôi, từng người, từng người một . Có lẽ sợ các cháu giật mình, Bác
cố nhón chân thật nhẹ, không hề gây ra tiếng động, dù là nhỏ nhất. Tôi nao lòng thấy
Bác sao mà giống mẹ của tôi ở quê nhà đến thế. Tôi hé mắt ra nhìn xung quanh, các anh
em có lẽ vì đi đường mệt nên ai cũng ngủ say. “Ơ! Tại sao Bác vẫn ngồi bên ánh lửa?
Tại sao Bác vẫn chưa ngủ? ” – tôi áy náy mãi không nguôi. Lấy hết dũng khí, tôi tiến
lại thì thầm với Bác: “ Bác có mệt lắm không ? Bác ơi mời Bác ngủ!” Bác nhẹ nhàng
quay lại nói với tôi : “Chú cứ việc ngủ ngon . Ngày mai đi đánh giặc” .Vâng lời Bác, tôi
trở lại chỗ nằm.
Trong lúc mơ màng, tôi thấy Bác vẫn ngồi ở đó. “ Rừng lắm dốc lắm ụ, tối nay Bác
không ngủ thì ngày mai lấy sức đâu mà Bác đi.” – tôi lo lắng nghĩ suy. Miên man mãi,
tôi thiếp đi lúc nào không biết …
Lần thứ ba thức dậy, Bác vẫn ngồi đinh ninh, chòm râu lốm đốm bạc im phăng
phắc. Tôi vội vàng chạy lại nằng nặc:
- Mời Bác ngủ, Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi! Bác ơi, mời Bác ngủ!
- Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc. Bác thức thì mặc Bác.
Vừa âu yếm nhìn tôi, Bác vừa bộc bạch :
- Bác ngủ không an lòng. Bác thương đoàn dân công đêm nay phải ngủ ngoài rừng, rải
lá cây làm chiếu, manh áo mỏng phủ ở ngoài làm chăn. Ngoài trời thì đang mưa thế kia,
làm sao tránh khỏi ướt.
thiện đời sống cũng như làm đẹp cho đời:
+ Anh dắt em vào cõi Bác xưa – Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa – Có hồ nước lặng
soi tăm cá – Có bưởi cam thơm, mát bóng dừa.
+ Có rào râm bụt đỏ hoa quê – Như cổng nhà xưa Bác trở về - Có bốn mùa rau tươi tốt
lá – Như những ngày cháo bẹ rau măng …
b/ Tình yêu cây cối thể hiện trong những những lời dạy bảo quý báu:
- Bác phát động phong trào Tết trồng cây: Mùa xuân là Tết trồng cây – Làm cho đất
nước càng ngày càng xuân .
- Khi ghé thăm một đơn vị bộ đội, Bác đã căn dặn họ trồng cây phi lao quanh doanh trại
với lời dạy sâu sắc rằng những con đường phi lao càng dài thì con đường đến với chủ
nghĩa xã hội càng gần.
c/ Tình yêu cây cối trong thơ văn Bác :
- Cảnh khuya: Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
- Thư gửi thiếu nhi: Trẻ em như búp trên cành
- Nhật ký trong tù: Mặc dù bị trói chân tay – Chim ca rộn núi, hương bay ngát rừng
3- Kết bài: - Tình yêu cây cối là biểu hiện toát lên từ một tấm lòng say mê vẻ đẹp thiên
nhiên, quê hương, đất nước; một tinh thần cần cù lao động; một trái tim yêu thương con
người; một phong thái ung dung, lạc quan; một bản lĩnh cách mạng kiên cường … của
lãnh tụ Hồ Chí Minh: Và các em có hiểu vì sao – Lòng Bác mênh mông vẫn dạt dào –
Yêu nụ mầm non, yêu tuổi trẻ? Biển thường yêu vậy sóng xôn xao…
Và : Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta – Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa –
Chỉ biết quên mình, cho hết thảy – Như dòng sống chảy, nặng phù sa.
- Càng yêu kính Bác Hô, chúng ta càng phải phấn đấu xứng đáng với nguyện ước của
Bác: Bác mong con cháu mau khôn lớn – Nối gót ông cha bước kịp mình.
Phan Hoàng Lưu Ly – Học sinh lớp 7A5, trường THCS Ngô Mây