1
Đại học quốc gia hà nội
tr-ờng đại học khoa học xã hội và nhân văn
H ON THY M CHU
NH GI TI NGUYấN DU LCH
NHM PHT TRIN DU LCH BN VNG TNH
TIN GIANG
Túm tt lun vn thc s du lch
H Ni, 2013
MỤC LỤC
MỤC LỤC 1
BẢNG BIỂU 4
MỞ ĐẦU 6
1. Lý do chọn đề tài 6
2. Mục đích, nhiệm vụ nghiên cứu 7
3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu 7
4. Lược sử nghiên cứu đề tài 7
5. Các phương pháp nghiên cứu 11
6. Cấu trúc luận văn 12
Chương 1. CƠ SỞ LÍ LUẬN VỀ ĐÁNH GIÁ TÀI NGUYÊN DU LỊCH 13
1.1. Khái niệm 13
1.1.1. Tài nguyên du lịch 13
1.1.2. Tài nguyên du lịch tự nhiên 14
1.1.3. Tài nguyên du lịch nhân văn 14
1.1.4. Du lịch bền vững 15
1.1.5. Nguyên tắc phát triển du lịch 15
1.1.6. Đánh giá 15
1.1.75. Đánh giá tài nguyên du lịch 17
1.2. Các phương pháp đánh giá tài nguyên du lịch 17
1.3. Quy trình đánh giá tài nguyên du lịch 21
1.3.1. Xác định hệ số đánh giá tài nguyên du lịch 21
1.3.1.1. Hệ số tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch nhân văn 21
1.3.1.2. Hệ số các thành phần tài nguyên du lịch tự nhiên 22
1.3.1.3. Hệ số các thành phần tài nguyên du lịch nhân văn 27 4
1.3.1.4. Đánh giá tổng hợp tài nguyên du lịch 31
3.7. Cần có chiến lược và kế hoạch thu hút vốn đầu tư cho ngành du lịch 103
3.8. Tăng cường xúc tiến, quảng bá du lịch 105
3.9. Tăng cường công tác đảm bảo an ninh và an toàn trong du lịch 106
3.10. Kế hoạch kết hợp liên ngành, liên vùng 107
3.11. Kiến nghị 108
Tiểu kết 109
KẾT LUẬN 111
TÀI LIỆU THAM KHẢO 113
PHỤ LỤC
6
Giang 69
Bảng 2.15. Diễn biến diện tích rừng của tỉnh Tiền Giang đến năm 2009 73
Bảng 2.16. Bảng tổng hợp đánh giá của các chuyên gia về sinh vật của tỉnh Tiền
Giang 79
Bảng 2.17. Đánh giá tổng hợp tài nguyên tự nhiên Tiền Giang 78
Bảng 2.18. Bảng tổng hợp di tích lịch sử văn hóa phân bố trong tỉnh Tiền Giang 80
Bảng 2.19. Tổng hợp sự phân bố các di tích được xếp hạng của tỉnh Tiền Giang 84
Bảng 2.20. Bảng tổng hợp đánh giá của các chuyên gia về di tích lịch sử - văn hóa
của tỉnh Tiền Giang 84
Bảng 2.21. Tổng hợp các lễ hội điển hình ở Tiền Giang 88
Bảng 2.22. Bảng tổng hợp đánh giá của các chuyên gia về lễ hội của tỉnh Tiền Giang 89
Bảng 2.23. Bảng tổng hợp làng nghề truyền thống các huyện của Tỉnh Tiền Giang
đã được công nhận theo chuẩn quốc gia kể từ năm 2002 94
Bảng 2.24. Bảng tổng hợp kế hoạch công nhận thêm các làng nghề mới của tỉnh
Tiền Giang giai đoạn 2011 – 2015 95
Bảng 2.25. Bảng tổng hợp đánh giá của các chuyên gia về làng nghề thủ công
truyên thống của tỉnh Tiền Giang 94
Bảng 2.26. Đánh giá điểm về tài nguyên nhân văn vô thể tại của tỉnh Tiền Giang 98
Bảng 2.27. Đánh giá tổng hợp tài nguyên du lịch nhân văn tỉnh Tiền Giang 100
Bảng 2.28. Bảng hệ số đánh giá của các chuyên gia về tài nguyên du lịch tự nhiên và tài
nguyên du lịch nhân văn của tỉnh Tiền Giang 101
Bảng 2.29. Bảng hệ số đánh giá của chuyên gia về các yếu tố tài nguyên du lịch tự
nhiên của tỉnh Tiền Giang 101
Bảng 2.30. Bảng hệ số đánh giá của chuyên gia về các yếu tố tài nguyên du lịch
nhân văn của tỉnh Tiền Giang 102
Bảng 2.31. Bảng đánh giá tổng hợp của các chuyên gia về tài nguyên du lịch của
tỉnh Tiền Giang. 103
du lịch một cách hữu hiệu. Để có căn cứ khoa học cho việc bổ sung, điều chỉnh quy 9
hoạch du lịch của tỉnh trong giai đoạn mới, bên cạnh các yếu tố bên ngoài, việc đáp
ứng các yếu tố nội tại trong đó có đánh giá tài nguyên du lịch là một việc làm cấp
thiết.
2. Mục đích, nhiệm vụ nghiên cứu
Mục đích nghiên cứu
Đề tài nhằm góp phần phát triển du lịch Tiền Giang một cách bền vững, cụ thể
là xác định một trong những căn cứ khoa học cho việc xây dựng quy hoạch phát
triển du lịch Tiền Giang trong giai đoạn mới.
Nhiệm vụ nghiên cứu
- Tổng hợp cơ sở lý luận và thực tiễn về đánh giá tài nguyên du lịch theo
hướng phát triển bền vững.
- Thu thập tài liệu, điều tra, khảo sát thông tin về du lịch Tiền Giang.
- Áp dụng phương pháp đánh giá tài nguyên du lịch để đánh giá tài nguyên du
lịch tỉnh Tiền Giang.
- Phân tích, đánh giá tiềm năng, hiện trạng của tài nguyên du lịch.
- Đưa ra những giải pháp tổ chức khai thác hợp lý tài nguyên du lịch của tỉnh
theo hướng bền vững.
3. Đối tƣợng và phạm vi nghiên cứu
- Đối tượng nghiên cứu của đề tài là tài nguyên du lịch tỉnh Tiền Giang bao
gồm: tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch nhân văn và các phương
pháp đánh giá tài nguyên du lịch.
- Phạm vi nghiên cứu của đề tài là tài nguyên du lịch tỉnh Tiền Giang và
phương pháp đánh giá tài nguyên du lịch. Luận văn không nghiên cứu hết các nội
dung liên quan đến phát triển du lịch bền vững, cũng như không đi sâu vào các lĩnh
vực chuyên ngành như kiến trúc, sinh học, dân tộc học, môi trường, văn hóa,
các điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên cũng như nhân văn cho mục đích
kinh tế, song mỗi học giả tiếp cận theo một hướng khác nhau. V.Xtauxkat vào năm
1969 nghiên cứu các chỉ tiêu đánh giá cảnh quan, phục vụ mục đích qui hoạch du
lịch. Ông đã đề cập đến cả những yếu tố tự nhiên cũng như kinh tế (rừng, sông, địa
hình, đường sá,…) khi đánh giá cho mục đích du lịch nghỉ dưỡng. Đặc biệt công
trình của L.I.Mukhina, công bố năm 1973 về lĩnh vực này có vai trò quan trọng.
Ông đã xây dựng phương pháp luận đánh giá tổng thể tự nhiên cho một loại hình
nghỉ ngơi giải trí cụ thể, đó là nghỉ ngơi tĩnh tại cho những người cao tuổi. Hay 11
E.A.Kotliarop vào năm 1978 tiến hành đánh giá lãnh thổ phục vụ hình thành và phát
triển các tổng thể lãnh thổ du lịch. Pirojnik vào năm 1985 tiến hành nghiên cứu
phân vùng du lịch toàn bộ lãnh thổ du lịch như tài nguyên du lịch, cấu trúc của các
luồng khách và cơ sở vật chất phục vụ du lịch theo các vùng, các đới du lịch nghỉ
dưỡng.
Các nhà địa lí thuộc các quốc gia khác cũng có những công trình nghiên cứu
khá đa dạng về lĩnh vực này, như M.Klaus người Đức đã đánh giá các điều kiện tự
nhiên (địa hình, khí hậu, thực vật) cho việc qui hoạch các trung tâm nghỉ dưỡng.
- Ở Việt Nam: ngành Du lịch ở Việt Nam chỉ thực sự phát triển trong khoảng 20
năm trở lại đây. Chính vì vậy việc nghiên cứu về các vấn đề du lịch Việt Nam nói
chung và du lịch Tiền Giang nói riêng vẫn còn hạn chế, đặc biệt là vấn đề đánh giá tài
nguyên du lịch theo hướng bền vững.
Các hội thảo và các công trình nghiên cứu đều hướng đến sự phát triển bền
vững cho ngành du lịch Việt Nam, bằng nhiều cách khác nhau. Đó là dấu hiệu tốt
cho định hướng chiến lược phát triển du lịch của nước ta trong thời gian tới. Tuy
nhiên, có thể thấy rằng ngành du lịch Việt Nam đang còn non trẻ và những đóng
góp của các nhà khoa học về du lịch bền vững vẫn đang là bước khởi đầu và du
lịch bền vững chưa thực sự đi vào thực tiễn ở nhiều địa phương.
Các công trình nghiên cứu về đánh giá tài nguyên du lịch ở các địa phương
bằng cách cập nhật lý thuyết và thực hành về khoa học sáng tạo cho cán bộ công
chức và người dân. Từ đó tạo ra các sản phẩm du lịch mới, ưu thế, giúp tỉnh nhà
phát triển du lịch, tạo thêm việc làm, góp phần xóa đói giảm nghèo, chuyển dịch cơ
cấu kinh tế, hội nhập khu vực và thế giới; “Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch
tỉnh Tiền Giang thời kì 2001- 2010” của Sở Thương Mại Du lịch Tiền Giang nghiên
cứu năm 2001. Báo cáo phân tích và nhận xét về vị trí du lịch của tỉnh Tiền Giang
trong chiến lược phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh và vùng Tây Nam bộ, nghiên
cứu thực trạng, tiềm năng du lịch của tỉnh, nêu bật thế mạnh và những hạn chế đối
với phát triển du lịch. Báo cáo cũng dự báo và định hướng chiến lược phát triển du
lịch theo ngành lãnh thổ nhằm khai thác một cách hợp lý các nguồn tài nguyên du
lịch mang lại hiệu quả kinh tế - xã hội. Đề xuất các bước đi từng giai đoạn phù hợp
với điều kiện thực tế của tỉnh, đồng thời đề xuất các dự án ưu tiên đầu tư để làm cơ 13
sở cho các bước qui hoạch chi tiết, xây dựng các dự án khả thi cho việc gọi vốn đầu
tư trong giai đoạn 2001 - 2010; “Đề án phát triển du lịch Tiền Giang giai đoạn
2010 – 2020” của Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch Tiền Giang công bố năm 2010.
Đề án phân tích và đánh giá thực trạng hoạt động kinh doanh du lịch và dịch vụ du
lịch của các doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Tiền Giang trong thời gian qua, nhằm
đánh giá năng lực hiện tại của doanh nghiệp địa phương và khai thác tiềm năng phát
triển cho giai đoạn tới. Từ đó đề xuất những giải pháp để phát triển ngành du lịch
Tiền Giang. Các đề tài chưa đề cập về phương pháp đánh giá tài nguyên du lịch
cũng như kết quả đánh giá và những định hướng, giải pháp hoàn thiện hoạt động du
lịch bền vững phù hợp với điều kiện vùng sông nước miệt vườn, trên cơ sở khai
thác tối đa các tiềm năng tài nguyên du lịch của vùng, nhằm thỏa mãn nhu cầu đa
dạng của du khách, mang lại hiệu quả kinh tế cao, nâng cao mức sống cộng đồng
địa phương, bảo vệ môi trường và đảm bảo sự phát triển theo hướng bền vững.
Việc đánh giá tài nguyên du lịch được Tỉnh uỷ, Ủy ban Nhân dân và Sở Văn
hóa Thể thao Du lịch Tiền Giang rất quan tâm, song cho đến nay chưa có nghiên
Chương 1. Cơ sở lý luận về đánh giá tài nguyên du lịch
Chương 2. Đánh giá tài nguyên du lịch tỉnh Tiền Giang
Chương 3. Các giải pháp khai thác bền vững tài nguyên du lịch tỉnh Tiền
Giang 15
16
Chƣơng 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ ĐÁNH GIÁ TÀI NGUYÊN
DU LỊCH
1.1. Khái niệm
1.1.1. Tài nguyên du lịch
Tài nguyên du lịch là một dạng trong toàn bộ tài nguyên được con người sử
dụng. Theo Luật du lịch Việt Nam, Tài nguyên du lịch được hiểu là “Cảnh quan
thiên nhiên, di tích lịch sử, di tích cách mạng, giá trị nhân văn, công trình lao động
các tài nguyên đó.
1.1.2. Tài nguyên du lịch tự nhiên
Thiên nhiên là môi trường sống của con người và mọi sinh vật trên Trái Đất.
Tuy nhiên, chỉ có các thành phần và các tổng thể tổng hợp tự nhiên trực tiếp hoặc
gián tiếp được khai thác, sử dụng để tạo ra các sản phẩm du lịch, phục vụ cho mục
đích phát triển du lịch mới được xem là tài nguyên du lịch tự nhiên. Các thành phần
tự nhiên tạo nên tài nguyên du lịch tự nhiên thường là địa hình, khí hậu, thủy văn và
sinh vật. Trong thực tế, các dạng tài nguyên luôn gắn bó với nhau và tác động tương
hỗ với nhau, tạo nên các thể tổng hợp tự nhiên và được khai thác để tạo nên các sản
phẩm du lịch hoàn chỉnh.
Theo luật du lịch Việt Nam (2005), « Tài nguyên du lịch tự nhiên gồm các yếu
tố địa chất, địa hình, địa mạo, khí hậu, thủy văn, hệ sinh thái, cảnh quan thiên nhiên
có thể được sử dụng phục vụ mục đích du lịch ».
1.1.3. Tài nguyên du lịch nhân văn
Tài nguyên du lịch nhân văn là nhóm tài nguyên du lịch có nguồn gốc không
tự nhiên. Hiện nay, toàn bộ những sản phẩm có giá trị về vật chất cũng như tinh
thần do con người tạo ra đều được xem là sản phẩm văn hóa. Tuy nhiên, chỉ có
những sản phẩm văn hóa nào có giá trị phục vụ du lịch mới được coi là tài nguyên
du lịch nhân văn. Các dạng tài nguyên du lịch nhân văn bao gồm: di tích lịch sử văn
hóa, lễ hội, nghề và làng nghề thủ công truyền thống, các đối tượng văn hóa thể
thao hay những hoạt động có tính sự kiện.
Theo luật du lịch Việt Nam (2005), « Tài nguyên du lịch nhân văn gồm truyền
thống văn hóa, các yếu tố văn hóa, văn nghệ dân gian, di tích lịch sử, cách mạng,
khảo cổ, kiến trúc, các công trình lao động sáng tạo của con người và các di sản văn
hóa vật thể, phi vật thể khác có thể được sử dụng phục vụ mục đích du lịch » 18
1.1.4. Du lịch bền vững
Theo luật du lịch Việt Nam 2005, du lịch bền vững được hiểu “là sự phát triển
Đánh giá các loại tài nguyên du lịch là một việc làm khó khăn và phức tạp vì
có liên quan tới yêu cầu, sở thích, đặc điểm tâm lý, sinh lý rất khác nhau của con
người, tới đặc điểm của tài nguyên và các điều kiện kỹ thuật.Vì vậy các nội dung và
phương pháp đánh giá phải không ngừng hoàn thiện. Theo các nhà nghiên cứu có 4
kiển đánh giá tài nguyên du lịch:
Kiểu tâm lí thẩm mỹ: kiểu đánh giá này thường dựa vào cảm nhận, sở thích
của du khách, dân cư đối với các loại tài nguyên, môi trường du lịch thông qua việc
điều tra thống kê và điều tra xã hội.
Kiểu sinh khí hậu: nhằm đánh giá các dạng tài nguyên khí hậu, thời gian thích
hợp nhất với sức khỏe con người, hoặc một kiểu hoạt động nào đó khi đi du lịch.
Kiểu đánh giá này chủ yếu dựa trên các chỉ số khí hậu để định giá trị của các loại tài
nguyên du lịch đối với một số loại hình du lịch nào đó, hoặc làm cơ sở để xác định
các điểm du lịch, các khu du lịch, các trung tâm du lịch.
Kiểu đánh giá kỹ thuật: là kiểu sử dụng các tiêu chí và các phương tiện kỹ
thuật vào việc đánh giá số lượng và chất lượng của tài nguyên du lịch nhằm xác
định giá trị của tài nguyên du lịch đối với các loại hình phát triển du lịch hoặc trong
quá trình lập và thực hiện các dự án quy hoạch phát triển du lịch tại các hệ thống
lãnh thổ du lịch nhất định.
Kiểu đánh giá kinh tế: là kiểu vận dụng các phương pháp và các tiêu chí nhằm
xác định hiệu quả kinh tế - xã hội hiện tại và trong tương lai của các khu vực có
nguồn tài nguyênn có thể khai thác, bảo vệ cho phát triển du lịch.
Phương pháp đánh giá tài nguyên được tiến hành với từng loại và tổng thể các
loại tài nguyên bao gồm cả số lượng, chất lượng, thực trạng khai thác, bảo vệ và
phát triển, khả năng phát triển các loại hình du lịch hiện tại và trong tương lai.
Đánh giá các điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên cho mục đích phát
triển kinh tế là lĩnh vực chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong việc nghiên cứu
những mối tác động tương hỗ giữa tự nhiên và xã hội. Bất kỳ một hoạt động kinh tế
nào của con người cũng đều phải dựa trên cơ sở đánh giá các tổng thể tự nhiên và
tài nguyên thiên nhiên.
nằm trong khu vực có điều kiện khí hậu lạnh giá thì cũng không thể khai thác cho
hoạt động tắm hay bơi lội được. Do đó, muốn xác định mức độ thuận lợi của tài 21
nguyên cho việc khai thác du lịch, phục vụ các loại hình du lịch cụ thể, cần đánh giá
tổng hợp toàn bộ các điều kiện tự nhiên và tài nguyên thiên nhiên trên lãnh thổ đó.
Tất nhiên, việc đánh giá tổng hợp là vô cùng khó khăn và phức tạp. Trong trường
hợp này, không thể có những tiêu chuẩn hay định mức có sẵn mà cần phải nghiên
cứu trong từng khu vực cụ thể, đối với từng loại hoạt động du lịch cụ thể.
Việc đánh giá tổng hợp tài nguyên du lịch tại một điểm du lịch, khu du lịch
hay một vùng du lịch không chỉ đơn thuần là đánh giá tài nguyên mà còn là đánh
giá cả các điều kiện để khai thác các tài nguyên đó nữa, do đó đòi hỏi phải kết hợp
nhiều yếu tố, nhiều lĩnh vực khác nhau.
Khi đánh giá tổng hợp tài nguyên du lịch thường có rất nhiều yếu tố cần quan
tâm như: độ hấp dẫn, sức chứa du lịch, thời gian khai thác, vị trí và khả năng tiếp
cận, độ bền vững, cơ sở hạ tầng và cơ cở vật chất kỹ thuật du lịch, hiệu quả kinh tế.
Tuy nhiên, tùy theo mục đích đánh giá mà có thể lựa chọn những yếu tố khác nữa.
Tổng quan các công trình về đánh giá kỹ thuật nói chung, có thể thấy đánh giá
tài nguyên du lịch là một hướng mới trong lĩnh vực đánh giá kỹ thuật nhằm đáp ứng
ngày càng tăng nhu cầu nghỉ ngơi, giải trí của con người.
Đánh giá tài nguyên du lịch là phân loại các tài nguyên du lịch theo mức độ
thuận lợi của chúng cho các hoạt động du lịch nghỉ dưỡng của con người, liên quan
tới tất cả các loại hình du lịch, đồng thời cũng có thể chỉ cho một loại hình du lịch
cụ thể. Các công trình thuộc loại này đã được tiến hành ở nhiều nước trên thế giới
cũng như Việt Nam, phục vụ các quá trình quy hoạch du lịch ở các cấp khác nhau.
Tuy nhiên, để các công trình có giá trị và được áp dụng trong thực tế cần hoàn
thiện, bổ sung phương pháp luận đánh giá cho các loại hình du lịch cụ thể, đi vào
định lượng hóa các chỉ tiêu và kỹ thuật phân tích mối quan hệ giữa các yếu tố đánh
giá.
dù rất cần thiết vì ngày càng có nhiều tổng thể tự nhiên được đưa vào khai thác và
khai thác ngày càng mãnh liệt hơn. Do đó ngày càng phải đối mặt với những hậu
quả không mong muốn do không tính hết được mức độ bền vững của chúng khi
chịu ảnh hưởng của các dạng khai thác khác nhau. 23
Thông tin về mức độ bền vững của một tổng thể tự nhiên cho phép dự báo kịp
thời hành vi và sự thay đổi do tính chất sử dụng, đồng thời lựa chọn những biện
pháp bảo vệ trạng thái ban đầu (hoặc có thể cải thiện trạng thái đó).
Có thể đề xuất một số biện pháp cải thiện hay bảo vệ tính chất của các tổng thể
tự nhiên, trong đó có tính bền vững. Đó là các phương pháp sau:
- Lựa chọn các kiểu công trình phù hợp nhất với tổng thể tự nhiên đã cho và
sắp xếp một cách có lợi nhất cho những yếu tố kém thuận lợi và những thành phần
kém bền vững.
- Nâng cao độ bền vững của các hợp phần thuộc các tổng thể tự nhiên.
- Giảm nhẹ điều kiện và chế độ khai thác các tổng thể tự nhiên, tức là giảm tải
trọng lên các tổng thể tự nhiên, đặc biệt là lên các thành phần kém bền vững nhất.
- Tạo ra những điều kiện để sử dụng các tổng thể tự nhiên, mà tại điều kiện đó,
trong trường hợp nếu có một hoặc một phần tổng thể bị hỏng thì có thể sử dụng
tổng thể khác hoặc bộ phận khác. Tất nhiên, phương pháp này không thể áp dụng
trong mọi loại hình hoạt động, nhưng có thể chấp nhận được trong nông nghiệp.
- Khi có biểu một thành phần mà dẫn tới trạng thái không phục hồi được hoặc
khi tổng thể không còn thực hiện được chức năng của mình cho những hoạt động
bình thường thì cần có dự báo cho ngừng hoạt động.
Dự báo các thay đổi không thể cứu vãn được của các tổng tự nhiên còn có ý
nghĩa lớn hơn so với dự báo ngừng hoạt động của các tổng thể kỹ thuật. Trong các
tồng thể kỹ thuật, các yếu tố bị hỏng có thể thay đổi được thì trong một tổng thể tự
nhiên điều này không thể xảy ra, hoặc là rất phức tạp. Vì vậy cần phải dự báo ngay
từ những giai đoạn đầu để có thể kịp thời áp dụng các biện pháp bảo vệ.
chuyên gia thứ n về tài nguyên du lịch du lịch Tiền Giang. Ta có bảng hệ số sau:
Bảng 1.1. Hệ số tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch nhân văn
Tài nguyên du lịch tự nhiên
Ai
Tài nguyên du lịch nhân văn
Bi
Trong đó:
A: là hệ số của tài nguyên du lịch tự nhiên của Tiền Giang
B: là hệ số của tài nguyên du lịch nhân văn của Tiền Giang.
Ai: hệ số tài nguyên du lịch tự nhiên Tiền Giang do chuyên gia thứ i đánh giá.
Bi: hệ số tài nguyên du lịch nhân văn Tiền Giang do chuyên gia thứ i đánh giá. 25
i=1
i=1
Bảng 1.2. Bảng đánh giá của chuyên gia về tài nguyên du lịch tự nhiên và tài
nguyên du lịch nhân văn của Tiền Giang.
STT
A
B
1
A1
B1
2
A2
B2
3
A3
B3
4
Chuyên gia 1
K
11
K
12
K
13
K
14
Chuyên gia 2
K
21
K
22
K
23
K
24
……….