Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi Đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính,chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xây dựn - Pdf 26

Bài Tiểu Luận:
TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
Đề tài: Phân tích luận điểm của Hồ Chí Minh:
*Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi Đảng viên và cán bộ phải
thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính,chí
công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xây dựng Đảng ta
xứng đáng là một người lãnh đạo, là một người đầy tớ trung thành của
nhân dân. Liên hệ thực tiễn Việt Nam hiện nay.
1
BÀI LÀM
Đã hơn 80 năm hình thành và phát triển, Đảng cộng sản Việt Nam luôn
có trách nhiệm rất nặng nề và vai trò to lớn đối với Tổ quốc , với dân tộc. Sứ
mệnh lịch sử vẻ vang đó đòi hỏi Đảng ta phải tiếp tục xây dựng, chỉnh đốn
Đảng và đẩy mạnh Cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ
Chí Minh, bảo đảm cho Đảng ta thực sự vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng
và tổ chức. Là người sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện Đảng ta, Chủ tịch Hồ
Chí Minh đã nêu lên một cách toàn diện những vấn đề về Đảng. Tư tưởng Hồ
Chí Minh về Đảng cộng sản Việt Nam đã trở thành nền tảng tư tưởng và kim
chỉ nam cho mọi hoạt động của Đảng ta qua lời di chúc:
*Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi Đảng viên và cán bộ phải thật sự
thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính,chí công vô tư.
Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xây dựng Đảng ta xứng đáng là một
người lãnh đạo, là một người đầy tớ trung thành của nhân dân*
Trước hết trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Đảng ta là một
đảng cầm quyền”. Đó là một lời khẳng định, sự nhắc nhở mà toàn Đảng,
toàn quân, toàn dân ta phải ghi nhớ và thực hiện. Đảng Cộng sản
Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân ta liên tiếp thực hiện và giành thắng lợi nhiều
cuộc cách mạng, giành độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc cho dân tộc. Đó là sứ
mệnh lịch sử mà cũng là công lao của Đảng, không thể phủ nhận.
Từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời (3-2-1930), với đường lối cách
mạng đúng đắn, mục tiêu cách mạng rõ ràng, phương thức đấu tranh phù hợp,

cho nhân dân, cho dân tộc. Để giữ cho được là đảng cầm quyền, Đảng ta đã
pháp quy hóa mong muốn đó của Bác Hồ, bằng Điều 4 của Hiến pháp nước
Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
3
Điều 4 Hiến pháp năm 1992 ghi rõ: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên
phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của
giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác
- Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.
Tuy nhiên, cũng cần hiểu đầy đủ lời của Hồ Chí Minh: “Đảng ta là một
đảng cầm quyền”. Vì là “một đảng cầm quyền” nên có thể phát sinh những
vấn đề do chỉ có một đảng nắm quyền, nhất là khi nắm quyền liên tục trong
một thời gian dài. Là đảng duy nhất cầm quyền, ở đỉnh cao quyền lực, rất có
thể nội bộ Đảng nảy sinh những trì trệ, thậm chí sai lầm, nếu Đảng giáo điều,
không phát huy và mở rộng dân chủ, không lắng nghe phản ánh từ nhân dân,
không tiếp thu các ý kiến phản biện…
Rất có thể, khi cầm quyền trong thời gian dài, Đảng tự xây cho mình một
“tháp ngà” và tự cách biệt mình với quần chúng nhân dân. Nghiêm trọng hơn,
chính điều đó nảy sinh quan liêu, xa dân, tham nhũng, thậm chí độc đoán, dần
đánh mất lòng tin của nhân dân. Điều này đã từng xảy ra với một số đảng, dẫn
đến kết cục đảng không cầm quyền được nữa, gây những hệ lụy nguy hiểm
cho quốc gia, cho dân tộc.
Vì vậy, Đảng phải luôn đổi mới để tồn tại để có thể lãnh đạo được nhân
dân và lãnh đạo nhân dân có hiệu quả. Sự trì trệ, bảo thủ hoặc sự đổi mới
không kịp thời đều có thể dẫn đến nguy cơ mất vai trò cầm quyền.
Là “một đảng cầm quyền”, Đảng ta phải có những thích ứng kịp
thời. Bác đã căn dặn: “Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo
đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn
Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ
thật trung thành của nhân dân”. Những chữ “thực sự”, “thật sự”, “thật” là sự
nhấn mạnh của Bác đối với các yêu cầu của Đảng, của mỗi đảng viên trong

thắng lợi này đến thắng lợi khác.
5
Sở dĩ Đảng có vinh dự giữ trọng trách to lớn đó là bởi mục đích của
Đảng không có gì khác là “ lãnh đạo quần chúng lao khổ làm giai cấp tranh
đấu để tiêu trừ tư bản đế quốc chủ nghĩa, làm cho thực hiện xã hội cộng sản” (
Sđd tập 3, tr5). Vì vậy, “ Đảng không phải là một tổ chức để làm quan phát
tài. Nó phải làm tròn nhiệm vụ giải phóng dân tộc, làm cho tổ quốc giàu
mạnh, đồng bào sung sướng” ( Sđd, tập 5, tr 249) và “ Đảng ta chỉ có một
điều là phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân, phục vụ xã hội chủ nghĩa và cộng
sản chủ nghĩa. Ngoài ra, không còn có lợi ích nào khác”. Do đó Đảng được
“dân tin, dân phục, dân yêu”.
Để hoàn thành được sứ mệnh cao cả đó, Đảng phải có được sức mạnh
tương ứng. Như chúng ta biết, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời ở một nước
nông nghiệp lạc hậu, trong bão táp của cuộc đấu tranh của giai cấp công nhân
và của cả dân tộc, nên sức mạnh của Đảng không phải là sức mạnh của tiềm
lực quân sự hùng mạnh hay tiềm năng kinh tế giàu có mà sức mạnh của Đảng
lúc này chỉ có thể là sức mạnh ý chí, tinh thần – sức mạnh của khối đại đoàn
kết toàn dân tộc.
Hồ Chí minh chỉ rõ: “Cái sức mạnh vô địch mà ta có thể thắng quân địch
giành độc lập thống nhất là sự đoàn kết”, “ Bất kỳ khó khăn gì, bất kỳ công
việc to mấy ta đoàn kết đều làm được hết cả”, “ Đoàn kết là sức mạnh, là then
chốt của thành công”. Vì vậy, Đảng phải trở thành trung tâm của khối đại
đoàn kết để đoàn kết dân tộc, đoàn kết giai cấp, đoàn kết quốc tế.
Trong Sách lược vắn tắt của Đảng Hồ chí Minh chỉ rõ: “Đảng là đội tiên
phong của giai cấp vô sản, phải thu phục cho được đại bộ phận giai cấp mình,
phải làm cho giai cấp mình lãnh đạo được dân chúng”.
Để hiện thực hóa tư tưởng đó, làm cho nó có sức mạnh vật chất, thành
lực lượng vật chất có tổ chức – Mặt trận dân tộc thống nhất được thành lập và
Đảng Cộng sản vừa là thành viên của Mặt trận dân tộc thống nhất, vừa là lực
lượng lãnh đạo Mặt trận, xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân ngày càng vững

Như vậy là từ đại đoàn kết dân tộc phải đi đến đại đoàn kết quốc tế; đại
đoàn kết dân tộc phải là cơ sở cho việc thực hiện đại đoàn két quốc tế. Đó là
bài học của đại đoàn kết vì thế, nó là bài học của đại thành công.
Trước lúc đi xa, Hồ Chí Minh đã căn dặn Đảng ta và nhân dân ta rằng:
“Nhờ đoàn kết chặt chẽ, một lòng một dạ phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân,
phục vụ Tổ quốc, cho nên ngay từ ngày thành lập đến nay Đảng ta đã đoàn
kết, tổ chức và lãnh đạo nhân dân ta hăng hái đấu tranh tiến từ thắng lợi này
đến thắng lợi khác”. Do đó, “phải giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như
giữ gìn con ngươi của mắt mình”.
Khi đã trở thành Đảng cầm quyền – lãnh đạo chính quyền, Đảng có thêm
sức mạnh vật chất nữa đó là nhà nước.
Về vấn đề này, ngay từ năm 1925 trong tác phẩm “Đường Kách mệnh”
khi đề cập đến mô hình nhà nước trong tương lai và nhiệm vụ của nó, Chủ
tịch Hồ Chí Minh viết: “Đảng Cộng sản cầm quyền, tổ chức ra Chính phủ
công - nông - binh, phát đất cho dân cày, giao công xưởng cho thợ thuyền…
ra sức tổ chức kinh tế mới để thực hành thế giới đại đồng”(Sđd tập 6 tr162).
Đến trước khi vĩnh biệt đồng bào, đồng chí, Chủ tịch Hồ Chí Minh còn căn
dặn: “Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự
thấm nhuần đạo đức cách mạng, thực sự cần kiệm, liêm, chính, chí công vô
tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là
người đầy tớ thật trung thành của nhân dân” (Di chúc). Chủ tịch Hồ Chí Minh
thường nhắc nhở các tổ chức đảng và đảng viên: Đảng cầm quyền chứ không
phải đảng trị, mọi cán bộ đảng viên của Đảng phải biết tôn trọng nhà nước
dân chủ nhân dân, gương mẫu chấp hành Hiến pháp và pháp luật của nhà
nước.
Nhà nước ta được thành lập sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945 là nhà
nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở Việt Nam và ở Đông Nam Châu Á, dựa
trên nền tảng công nông do giai cấp công nhân lãnh đạo. Bản Hiến pháp năm
8
1946 ở nước ta ra đời là mốc son quan trọng đánh dấu quá trình bắt đầu xây

khác với bủn xỉn*xem đồng tiền bằng cái nống*.Bác dạy cần và kiệm phải đi
đôi với nhau,như hai chân của con người. Cần mà không có kiệm thì làm từng
nào xào luôn từng ấy,không lại hoàn không. Kiệm mà không cần thì cũng
không tăng thêm, không phát triển được.
Liêm là trong sạch,không tham lam,không tham ô,tôn trọng ,giữ gìn của
công ,của dân,không chiếm dụng của công làm của tư, sách nhiễu nhân dân.
Không tham địa vị, không tham tiền tài, không tham sung sướng. Không tham
người tâng bốc mình. Vì vậy mà quang minh chính đại. Không bao giờ hủ
hoá,chỉ có một thứ là ham học, ham làm, ham tiến bộ.
Chính là không tà, thẳng thắn, đúng đắn. Cần,kiệm,liêm chính là cái rễ của
mình . Một người phải cần, kiệm, liêm, nhưng phải chính mới là người hoàn thiện.
Cuối cùng là chí công vô tư, theo Hồ Chí Minh, đây là một câu châm
ngôn của người xưa, có tính định hướng mọi người phấn đấu,tu dưỡng,rèn
luyện để vươn tới cái tốt đẹp. Người nói: *Khi làm bất cứ việc gì thì cũng
đừng nghĩ tới mình trước ,khi hưởng thụ thì mình nên đi sau*. Phải lo trước
thiên hạ. Ngược lại lại là* dĩ công vi tư* phải loại bỏ.
Bác dặn “mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự”, vì “thật sự” đối lập với
giả dối; “thật sự cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư” - đó là sứ mệnh cao
cả của đảng cầm quyền. Và khi đã có những đức đó thì đảng sẽ mạnh, đảng sẽ
trong sạch, đảng sẽ có được lòng tin của nhân dân. Vì thế, Bác Hồ đã coi “thật
sự” đó như là sự sống còn của tạo hoá:
“Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông.
Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc.
Người có bốn đức: Cần, kiệm, liêm, chính1
Thiếu một mùa thì không thành trời.
Thiếu một phương thì không thành đất.
10
Thiếu một đức, thì không thành người”.
Vậy thì mỗi đảng viên, cán bộ của Đảng cầm quyền phải “thật sự” làm
đúng những điều Bác dặn về cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư vì đó là

để làm gương cho Đảng - cuộc đời Người thanh bạch chẳng vàng son, Người
sống cho tất cả chẳng có gì riêng cho mình, Người sống vượt lên trên hết thảy
mọi ham muốn vật chất để thực hiện ham muốn tột bậc nước độc lập, dân tự
do, mọi người có cơm ăn. áo mặc và học hành, suốt cuộc đời Người chăm
chút lo toan giáo dục rèn luyện Đảng nâng cao phẩm chất cần, kiệm, liêm,
chính, chí công, vô tư để “Đảng là đạo đức, là văn minh” là người đầy tớ của
nhân dân.
Để làm được đúng lời căn dặn của Bác “mỗi cán bộ, đảng viên phải thật
sự cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư”, thì lúc này phải thắng được “giặc
nội xâm”, “giặc quốc nạn” loại giặc vô ảnh, vô hình là tên giặc tham nhũng ở
ngay trong lòng mình, trong tổ chức mình. Vì loại giặc này đang rình rập phá
hoại Đảng, phá hoại chế độ và sẽ làm cho Đảng hỏng, nếu mỗi cán bộ đảng
viên không thắng được nó.
Điều đó đã được Đại hội X cảnh báo: “Tham nhũng chính là diễn biến
hòa bình”; “sự suy thoái về đạo đức, lối sống dẫn đến tệ quan liêu tham
nhũng, lãng phí, nhũng nhiễu nhân dân của một bộ phận không nhỏ cán bộ,
đảng viên (trong đó có cả đảng viên có chức có quyền) diễn ra rất nghiêm
trọng có xu hướng tăng cả về số lượng, lẫn phạm vi. Bệnh cơ hội, chủ nghĩa
cá nhân ngày càng gia tăng. Đó là chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy lợi,
chạy tội, chạy bằng cấp, kể cả chạy tước để được đề bạt”; “Trong nhiệm kỳ
tới, nếu không ngăn chặn một cách có hiệu quả thì tham nhũng sẽ trở thành
thách thức lớn nhất của công cuộc đổi mới đất nước, là nguy cơ đe dọa sự tồn
vong của chế độ”.
Tại Hội nghị Trung ương 3 khóa X, đồng chí Tổng Bí thư nhắc lại rằng:
12
“Tình trạng tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng, phạm vi rộng, tính
chất rất phức tạp, làm cho nhân dân lo lắng, là một trong những nguy cơ lớn
đe dọa sự tồn vong của chế độ ta”…
Trước sự sống còn của Đảng, của chế độ hiện nay, đất nước và xã hội
đang trông chờ vào sự quyết tâm, tâm huyết của thế hệ lãnh đạo đất nước, mà

kỷ nguyên mới, đưa đất nước đi lên, thoát khỏi tình trạng kém phát triển để
hòa đồng cùng thế giới. Trước mắt là quét sạch được bọn tham nhũng, đây là
bọn tham quan ô lại, những con sâu mọt đang làm mất thanh danh uy tín của
Đảng cầm quyền, đang làm xói mòn lòng tin của dân chúng vào Đảng, vào
chế độ.
Để xứng đáng là người lãnh đạo chính trị đối với xã hội, để lấy lại niềm
tin yêu, hy vọng của nhân dân, nhất là đưa Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X
vào cuộc sống, mỗi đảng viên, cán bộ của Đảng cầm quyền phải thật sự tự
xây dựng, phải thật sự tự chỉnh đốn mình, thật sự làm đúng lời căn dặn của
Bác Hồ thật sự cần, kiệm, liêm, chính.
Thấm nhuần lời dạy của Người* Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch,
phải xây dựng Đảng xứng đáng là một người lãnh đạo, là người đầy tớ trung
thành của nhân dân* vì vậy nhiều thế hệ, cán bộ, đảng viên đã phấn đấu quên
mình cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, Nhà nước và nhân dân. xứng đáng
là người chiến sĩ xung phong có phẩm chất đạo đức cách mạng trong sáng
được quần chúng tin yêu, mến phục. Những cán bộ Đảng viên đó đã lấy lời
dạy của Bác làm phương châm hành động: Trung với Đảng, trung với nước,
hiếu với dân, cần, kiệm, liêm,chính,chí công vô tư, sẵn sàng hiến dâng đời
mình cho lý tưởng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội: nhiệm vụ nào cũng
hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng.
Nhưng thật đáng tiếc là bên cạnh những tấm gương hi sinh quên mình đó
vẫn còn không ít cán bộ , đảng viên thoái hoá , biến chất về tư tưởng chính trị,
14
đạo đức , lối sống. Họ chưa thực hiện nghiêm túc những điều của Chủ tịch Hồ
Chí Minh đã dạy: nhiều chuẩn mực, nguyên tắc được Người nêu ra đã không
được thực hiện trong cuộc sống. Văn kiện đại hội X của Đảng đã chỉ rõ: *
Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị ,phẩm chất đạo đức, lối sống, bệnh
cơ hội, giáo điều, bảo thủ, chủ nghĩa cá nhân và tệ quan liêu, tham nhũng,lãng
phí trong một số bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên còn diễn ra nghiêm
trọng*. Những sai lầm đó đã và đang đưa lại những tổn thất rất lớn cho sự

thay các cơ quan nhà nước, bảo đảm hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và
pháp luật của Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Thực hiện
chính sách ngoại giao rộng mở, đa dạng hóa, đa phương hóa với phương
châm: Việt Nam sẵn sàng là bạn và là đối tác tin cậy của tất cả các nước.
Điều quan trọng nữa, Đảng lãnh đạo trong giai đoạn hiện nay là phải ra sức
xây dựng và củng cố khối đại đoàn kết. Muốn vậy, cán bộ Đảng và nhà nước
phải là hạt nhân của khối đại đoàn kết đó, phải có “tâm”, có “tầm”, có “trí”,
phải nêu gương sáng về đức hy sinh “lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ”, cần,
kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư. Chỉ như thế Đảng mới xứng là “đạo đức”,
là “văn minh” như kỳ vọng của Bác và sự tin yêu của nhân dân .
Chính vì vậy, trong cuộc sống hiện đại ngày nay, những điều Người căn
dặn về đạo đức luôn có ý nghĩa trong việc tu dưỡng đạo đức của Cán bộ ,
Đảng viên và mỗi người dân. Những giá trị ấy đang góp phần không nhỏ vào
công cuộc xây dựng xã hội Việt Nam văn minh và đạo đức.
16


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status