Chuyên đề 20 Ôn văn 8 - Pdf 26

ÔNăTPăNGăVNă8ăậ PHNăVN
Theo admin Hc vn lp 9 – CH -
https://www.facebook.com/hocvanlop9

Tôi mong các bn tôn trng tôi – tác gi khi copy. ó là hãy ghi rõ ngun!

Bàiă1:ă“Tôiăđiăhc”ăậ ThanhăTnh
I.ăăVàiănétăvătácăgi,ătácăphm:
1.ăTácăgi:

- Thanh Tnh, tên khai sinh là Trn Vn Ninh, quê  Tha Thiên – Hu, tng dy hc,
vit báo và làm vn.
- “Thanh Tnh có mt phong cách ngh thut gn vi Thch Lam. Nhìn chung, vn ông
thiên v cái nh nhàng, du ngt, man mác. Mi truyn ngn nh mt bài th tr tình
xinh nh lng sâu”.
2.ăTácăphm:

- Truyn ngn “Tôi đi hc” in trong tp “Quê m” đc xut bn nm 1941.
- Truyn đã th hin nhng tình cm trong sáng, hn nhiên, tâm trng hi hp, bâng
khuâng ca mt em bé trong bui tu trng. Em “nh mt con chim con đng bên b
t, nhìn quãng tri rng mun bay, nhng còn ngp ngng e s”.
II.ăăkimătra:
ăbài:ăPhânătíchădòngăcmăxúcăcaănhânăvtă“tôi”ătrongătruynăngnă“Tôiăđiăhc”ă
caăThanhăTnh Theo Bi dng Ng vn 8 – NXB Tng hp thành ph H Chí Minh.


cu vn có th rt thèm đc nh thng Quý, thng Sn đ đc t do bay nhy. Bi l đi
hc là đc tip xúc vi c mt th gii nhng điu mi l: qun áo mi, sách v mi,
thm chí oai hn là đc cm …bút thc mà không đ l v khó khn gì ht. Bi cha là
ngi tho nên cu bé phi ganh t và thèm mun đc nh chúng bn.

Trng hc qu là mt th gii tôn nghiêm khin cho cu bé phi lo s vn v khi ngm
nhìn và bc chân vào cái ni va xinh xn va oai nghiêm nh cái đình làng ảoà p .
Cái – đình – làng là ni ch dành cho quan viên chc sc, nhng ngi ln mi đc vào.
Trng M Lí có l ch dành cho ngi tho, còn mt cu bé bc vào s b choáng
ngp trc v oai nghiêm ca nó, nên cm giác hi hp là điu không tránh khi. Cm
giác đc thy mình tr nên quan trng hn cng khin cu tr nên lúng túng. Không
phi ch có cu, mà đó cng là tâm trng chung ca các cu trò nh: “ả nh con chim
non đng bên b t, nhìn quãng tri rng mun bay, nhng còn ngp ngng e s”. Tht
thú v khi ta đc bit cm giác thèm vng và c ao thm đc nh nhng ngi hc
trò c. Có l khi nh li ngày đu đi hc y, nhà vn vn cha h quên nhng bc chân
run run bui đu đi, nh ln đu tiên khám phá ra mt th gii l: cái gì cng to, đp và
trang trng.

Có l trong đi cu bé, cha có lúc nào đc tip xúc vi nhiu ngi l đn th. Nht là
li có mt ông đc trang nghiêm nhn hc sinh vào lp. Trong tâm trí ca cu cng nh
bn bè đng trang la, đó là thi khc ht sc trnh trng, khin tim nh ngng đp, quên
c s hin din ca ngi thân và “t nhiên git mình và lúng túng” khi đc gi đn
tên. Du cho ông đc trng M Lí đã đón các cu bng li nói s, bng cp mt hin t
và cm đng thì cng không đ giúp các cu vt qua phút hi hp và cng thng. on
vn tái hin không khí y ca Thanh Tnh cng không giu đc n ci hóm hnh vi
k nim đu đi đáng nh, sau li dn ca thy đc “các em đu nghe nhng không em
nào dám tr li. Cng may đã có mt ting d ran ca ph huynh đáp li”.

Nhng dòng cm xúc khó din t đã đc nhà vn thut li mt cách sinh đng khin cho
mi mt ai khi đã ln khôn hn đc li không khi bt ci trc nhng ting khóc ca

sáng hn nhiên, ghi li khonh khc tht đp trong tâm hn tui th. Nhng trang vn
tinh t, giàu sc biu cm s còn làm bit bao th h hc sinh xúc đng.

Bàiă2:ă“Trongălòngăm”
Trích hiăkíă“Nhngăngàyăthău”ăcaăNguyênăHng.
I.ăVàiănétăvătácăgi,ătácăphm:
1.ăTácăgi:

- Nguyên Hng là mt cây bút đc sc, mt gng mt đc đáo ca nn vn hc hin đi
Vit Nam.
- Nhng tác phm đu tiên ca ông hng v nhng con ngi cùng kh nht trong xã
hi thành th Vit Nam đng thi. Nguyên Hng dõng dc bênh vc và khng đnh
phm cht tinh thn ca h.
- Trong th gii nhân vt ca Nguyên Hng ni bt lên là hình nh ph n và tr em.Ông
thông cm sâu xa và có quan đim tin b trong vic th hin ni đau kh và khát vng
ca ngi ph n.
- Gn nm chc nm gn bó ngh thut bn b, Nguyên Hng có mt v trí quan trng
trong vn hc Vit Nam hin đi.Ông xng đáng đc coi là nhà vn chân chính ca
nhng ngi khn kh. Mt tình cm nhân đo thit tha đi vi qun chúng lao đng
nghèo thm đm trong toàn b sáng tác ca nhà vn.
2.ăTácăphm:

- Nguyên Hng vit “Nhng ngày th u” vào nm 1938, khi ông va tròn 20 tui. ây
là tác phm th hai ca ông.
-“ Trong lòng m” là chng IV ca tp hi kí “ Nhng ngày th u”.  chng này,
Nguyên Hng nh li mt quãng đi cay đng thi th u ca mình, trong đó có cnh
ng đáng thng ca mt đa tr xa m, có tình yêu vô b đi vi m và nim khao khát
cháy bng đc sng trong tình m.
II.ăăkimătra:


tình máu m. Ni đau ca bé Hng đc th hin mt cách rõ ràng, c th qua cuc trò
chuyn vi bà cô. Mc dù bà ta đã c t ra t t, v quan tâm hi han nhng qua li l, c
ch “rt kch” đã th hin rõ s gi di, đc ác, s châm chc, nhc m đi vi ngi m
đáng thng ca Hng, nhm c tình “gieo rc” vào đu óc cu, đ cu “hoài nghi,
khinh mit và rung ry m”. Qu nhiên, điu y đã khin cu bé vô cùng đau đn. Nhn
ra tâm đa ca bà cô, cu c gng kìm nén cm xúc ca bn thân, nhng trc nhng câu
hi, li nói nh châm chích, nh dao đâm, nh xát mui,lòng cu nh se tht li, va
thng m va thng thân. Ni xúc đng càng tích t càng trào dâng và cui cùng v òa
thành nhng git nc mt: “khóe mt cay cay”, ri sau đó “nc mt ròng ròng rt
xung hai bên mép, ri chan hòa đm đìa  cm và  c” và xót xa, cay đng mà “ci
dài trong ting khóc”. Tt c đã cho thy cái ni đau vt quá sc chu đng ca mt cu
bé, ni đau ca mt tâm hn tr th cô đn, lc lõng, b hành h bi cái thói xu ca
ngi thân, thiu tình thng, phi tri qua mt tui th đy ti nhc, đng cay.
- Th hin chân thc nhng đau kh mà cu bé Hng phi tri qua, tác phm t truyn
ca Nguyên Hng đã ct ting nói đu tranh bênh vc tr th, làm giá tr nhân đo trong
sáng tác ca nhà vn ca nhng con ngi cùng kh có giá tr đc bit đc đáo.
- Chu đng bao thit thòi, giày vò ca cuc đi, liu bé Hng có vì th mà cn ci méo
mó? Câu tr li đã đc th hin chân thc trong tình hung bé Hng xa m và trong
lòng m.
b.ăNhânăvtăbéăHngăcònăđăliănătngătrongălòngăngiăđcăvămtăcuăbéăcóătìnhă
yêu thngămăthaăthit:
- Yêu thng m tha thit, bé Hng mang nim khát khao mãnh lit đc sng gn m,
đc hng trn tình cm ca m. Tình yêu thng đó trong xa cách đã tr thành ni nh
da dit. Vì th, cu đã toan tr li “có” ngày sau khi bà cô hi có mun vào Thanh Hóa
thm m không? Ri nhn ra ý ngha cay đc trong ging nói và trên nét mt khi ci
“rt kch” ca bà cô, cu đã cng ci bo v tình cm ca mình. “Không đi nào tình
yêu thng và lòng kính trng m tôi li b nhng rp tâm tanh bn xâm phm đn”. Bé
Hng tin tng vào ngi m ca mình nên đã ci đáp li bà cô: “Không, cháu không
mun vào. Cui nm th nào m cháu cng v”. Khi bà cô đa ra hai ting “em bé” đ
lng nhc m bé Hng, thì cu có mt cm giác đau đn nhng không phi đau đn vì

hình nh so sánh đc sc này. Li vn y cng đã minh chng cho mt phong cách rt
Nguyên Hng. Nhng câu vn cun cun t mt trái tim vm v yêu thng, t nó lp
lánh nh hình, hng sc nguyên khai ca phù sa, ca nng, và gió tri và c cái mn mòi
ca vùng đt ca bin. Ta gp không ít nhng li hành vn đy cm xúc, thm đm cht
th nh th trong t truyn ca Nguyên Hng.
- Nhà vn còn tái hin nhng c ch, hành đng ca bé Hng th him nim vui sng
khi gp m. ui theo xe m, bé Hng “th hng hc”, “trán đm m hi”, và khi trèo
lên xe thì “ríu c chân li”. Bit bao hi hp, sung sng, đau kh toát lên t nhng c
ch cung quýt y. Và khi đc m kéo tay và xoa đu hi thì cu “oà lên khóc ri c th
nc n”. Dng nh bao nhiêu su kh dn nén trong sut thi gian xa m dài đng đng
lúc này bng v oà.Ting khóc ca cu bé là ting khóc di hn và hnh phúc, tc ti
và mãn nguyn ca xa cách, mong nh. Khi vng m thì bao dung, che ch cho m nh
mt bóng tùng che cho thm c nng h, vy mà khi gp m ri, li di hn nh tr nh.
Thì em t sâu thm là tr nh mà! Cái nng lc di hn mt ngi m là ngun sng
thanh sch th ngây mà cuc đi đng cay không th đánh cp ca em bé. Nguyên Hng
du dàng và tin tng tm lòng con tr bit bao! Hèn chi mà dù ông nh không c ý mà
vn ông, tr th, ngi thit thòi rt thích, nh ngi ta thích Gor-ki, Grim, ich-ken
vy! Nhng nhà vn ca ph n và tr em!
- Và đc bit hn, tt c là nim sung sng vô biên, hnh phúc đn cc đim khi đc
đm mình trong tình mu t. Cu gn nh mê man đi, m rng ht tt c các giác quan đ
cm nhn đc s m áp, du dàng ca lòng m. Dng nh, trong khonh khc y, cu
nh bng bnh trôi trong không gian, ánh sáng, màu sc và hng thm va l lm, va
gn gi. Cu thy m vn đp nh thu nào “vn ti sáng vi đôi mt trong và nc da
mn làm ni bt màu hng ca hai gò má”. Cu cng cm nhn đc nim hnh phúc
bên con ca ngi m. Bé Hng cm thy ngây ngt sung sng khi đc sà vào lòng
m,cm giác mà chú đã mt t lâu: “Tôi ngi trên đm xe, đùi áp đùi m tôi,đu ng vào
cánh tay m tôi,tôi thy nhng cm giác m áp đã bao lâu mt đi bng li mn man khp
da tht”.Bé Hng còn cm nhn thm thía hi th vô cùng thân thit: “ải qun áo ca
m tôi và nhng hi th  khuôn ming xinh xn nhai tru ph ra lúc đó thm tho li
thng”. K nim ngt ngào làm chú sung sng đn nghn ngào: “Phi bé li và ln


Bàiă3:ă“Tcăncăvăb”
Tríchătiuăthuytă“Ttăđèn”ăcaăNgôăTtăT
I.ăVàiănétăvătácăgi,ătácăphm:

- Nói đn Ngô Tt T là nói đn mt “tay ngôn lun xut sc trong đám nhà Nho” (V
Trng Phng), và là nhà vn hin thc xut sc chuyên vit v đ tài nông dân và nông
thôn trc cách mng tháng Tám.
- Sut cuc đi cm bút, Ngô Tt T luôn đng v phía nhân dân, bênh vc nhng ngi
nghèo kh, vch mt bn đa ch, cng hào và quan li tham lam, đc ác, thi nát, đã áp
bc bóc lt nhân dân mt cách vô cùng dã man. Tác phm ca ông còn khám phá và phát
hin  nhân dân lao đng, nht là ngi nông dân nhng đc tính tt đp: tht thà, lng
thin, tim tàng sc mnh phn kháng.
- Tiu thuyt “Tt đèn” là tác phm tiêu biu nht ca Ngô Tt T, và cng là mt trong
nhng tác phm xut sc ca vn hc hin thc phê phán Vit Nam giai đon 1930-1945.
V Trng Phng gi là “ hoàn toàn phng s dân quê, mt áng vn có th gi là kit
tác”
- “Tc nc v b” là đon trích trong chng XVIII ca tiu thuyt . Bng ngòi bút
hin thc sinh đng, đon trích đã vch trn b mt tàn ác, bt nhân ca xã hi thc dân
phong kin đng thi; xã hi y đã đy ngi nông dân vào tình cnh cc kh không li
thoát, khin h phi liu mng chng li. on trích còn cho thy v đp tâm hn ca
ngi ph n nông dân, va giàu tình yêu thng va có sc sng tim tàng mnh m.
*ăTómăttătácăphmă“Ttăđèn”:

M đu tác phm là không khí cng thng, ngt ngt ca mt làng quê trong nhng ngày
su thu.Cng làng đóng li, công vic cày ba đình đn, bn lí trng, trng tun chi
bi, quát tháo om sòm. My tên cai l, lính c roi song, tay thc, dây thng đi tróc
ngi thiu thu. Ting trng, mõ, tù, và inh i ting thét lác, đánh đp, ting kêu khóc
vang lên thrm thit nh trong mt cuc sn ngi.Gia đình ch Du thuc loi “nht,nhì
trong hng cùng đinh” nên my hôm nay ch phi chy vy ngc xuôi đ có tin đóng

vn hc nc nhà. Chúng ta khó có th quên đc các tên tui ln nh Nguyên Hng,
Nguyn Công Hoan, V Trng Phng, Nam Cao…và đc bit là Ngô Tt T - tác gi
cun tiu thuyt ni ting “Tt đèn”. Ln đu tiên, ông đã đa vào vn hc hình nh mt
ngi ph n nông dân Vit Nam vi đy đ phm cht tt đp. on trích “Tc nc v
b” th hin khá sinh đng v đp ca nhân vt ch Du, mt ngi ph n yêu chng,
thng con, giàu đc hi sinh và có tinh thn phn kháng mãnh lit.
2. Thân bài:
- V đp ca ch Du đc miêu t và ta sáng trong mt hoàn cnh đc bit: cuc sng
ca ch, gia đình ch và nông thôn Vit Nam lâm vào bc đng cùng bi chính sách
su thu bt công và s tàn ác bt lng ca b máy cai tr  nông thôn. Trong hoàn cnh
y, ch Du vn sng vi nhng phm cht trong sch và sc sng tim tàng.
a. Trcăht,ăchăDuălàăngiăvărtămcăyêuăthngăchngăcon.

- M đu đon trích là cnh ch Du chm sóc ngi chng m yu va b bn cng hào
đánh đp tha cht thiu sng ch vì cha có tin np su. Ch Du đã c sc xoay s đ
cu chng b cùm trói và hành h dã man. Ch tt t chy ngc chy xuôi, vay đc nm
go nu ni cháo loãng. Cm đng thay là cnh ch Du múc cháo ra my cái bát c k,
st m và qut lia qut la cho cháo mau ngui ri ân cn nâng gic, v v: “Thy em hãy
c ngi dy húp ít cháo cho đ xót rut”. Ch b cái Tu lo lng ngi xung cnh chng
c ý ch xem chng ch n có ngon ming không. ó là cách thng yêu ca mt ngi
ph n luôn bit che ch và tn ty.
- Trong cn qun bách ca mùa su thu, ch Du đã tr thành tr ct ca gia đình khn
kh. Chng b bt, b gông cùm, đánh đp, mt tay ch chèo chng, chy vy, phi bán tt
c nhng gì có th bán đc, k c đa con gái đu lòng ngoan ngoãn, hiu tho mà ch
thng đt rut đ ly tin np su, cu chng khi vòng tù ti. Ch đã phi đ bao m
hôi nc mt đ anh Du đc tr t do trong tình trng tng nh ch còn là mt cái xác
không hn. Chính tình yêu thng, lo lng cho chng đã dn ch đn hành đng chng tr
quyt lit l tay sai khi chúng nhn tâm bt trói anh Du mt ln na.
b.ăChăcònălàăngiăphănăbitănhnănhcăchuăđngănhngăkhôngăyuăđuiămàăcóă
scăsngămnhăm,ătimătàngămtătinhăthnăphnăkháng.

khu ng bao lâu và ging vn pha sc thái hài hc làm cho s miêu t tht sng đng
trong khu ng bao lâu và ging vn pha chút sc thái hài hc làm cho s miêu t tht
sng đng đng sau nhng dòng ch thp thoáng, ánh mt ti ci ca tác gi.
+ Hình nh t th ca ch Du lúc này tht đp, mt v đp ngang tàn. Trong xã hi mà
cái ác hoành hành , hành đng ca ch tht dng cm. Câu nói: “Thà ngi tù.  chúng
nó làm tình làm ti mã th, tôi không chu đc…” đã cha đng mt thái đ, mt t th
làm ngi không sng qu, sng nhc.
+ Tuy vy, hành đng phn kháng ca ch Du hoàn toàn mang tính manh đng, t phát.
ó mi ch là cái th “tc nc v b” ca mt cá nhân mà cha phi là cái th ca mt
giai cp, mt dân tc vùng lên phá tan xing xích áp bc bt công. “Có áp bc, có đu
tranh”, áp bc càng nhiu thì đu tranh càng quyt lit và hành đng ca ch Du đã
chng minh cho chân lí y.
=>ăNhăvyăăchăDuăkhôngăchăbcălătìnhăthngăyêu,ăsăquanătâm,ălòngătnătuy,ă
chăcònăhpădnăătínhăcáchăvaănnănã,ăvaăthngăthn,ăvaănhnănhn,ăvaăcngă
ci,ăttăcătoátălênămtăctăcáchămnhăm,ămtăscăsngătimătàngămãnhălităcaă
ngiăphănănôngădânăvnătăngànăđiălaoăđngăvàătranhăđuăchoăcucăsngăcaă
mình.
c.ăNghăthutăkhcăhaănhânăvt:

- t nhân vt vào tình hung có xung đt, giàu kch tính, khin nhân vt bc l rõ nht
các nét tính cách, nht là tính cách tim tàng (  đây là tinh thn phn kháng ).
- Miêu t nhân vt có các mt tính cách đi lp nhng nht quán. S nht quán đó th
hin  s thng nht gia các mt: Dù nhn nhn hay vùng lên đu th hin con ngi ch
bit tôn trng phép tc nhng bit bt bình trc s vô đo; bit yêu thng và bit phn
n, du dàng và d di. Vn đ là vi đi tng nào, trong hoàn cnh nào.
- S nht quán đó phi đc đt trong hoàn cnh có xung đt và đc miêu t ht sc
chân thc, khéo léo t thp đn cao.
- Miêu t đc s nht quán khin nhân vt ch Du toát lên v đp va thun cht va đa
dng, phong phú, nh chính bn thân cuc sng.
3.ăKtăbài:ă(ăánhăgiá,ămărng,ăliênăhă)

“Ch Du là tt c cun Tt đèn. Có nhng lúc tôi mun xin phép tác gi, và nu tác gi
đng tình ( qua lp đt ngha đa mà tìm cách nhn lên cho) thì tôi ly tên ch Du làm
luôn tên gi ca cun truyn Tt đèn: “Ch Du”. Ch Du là cái đm sáng đc bit
trong Tt đèn. Nu ví toàn truyn Tt đèn là mt khóm cây, thì ch Du là c gc, c
ngn, c cành và chính ch Du đã ni gió lên mà rung cho c cái cây d hng Tt đèn
đó lên”.
( Nguyn Tuân )

Bàiă4:ă“LãoăHc”ăậ Nam Cao
I.ăVàiănétăvătácăgi,ătácăphm:

- Nam Cao là mt trong nhng cây bút hin thc xut sc ca nn vn hc Vit Nam giai
đon
- Tác phm ca Nam Cao biu hin mt “ch ngha nhân đo thng thit” (Nguyn ng
Mnh).
- “Lão Hc” là truyn ngn tiêu biu ca ông vit v đ tài ngi nông dân trc Cách
mng. Trong thiên truyn ngn đc sc này, Nam Cao đã rt thành công khi xây dng
hình tng nhân vt lão Hc – mt trong s nhng nhân vt đp nht trong th gii ngh
thut ca ông đ li trong lòng ngi đc n tng sâu sc. ó là mt ngi nông dân
trong xã hi c tuy nghèo kh, bt hnh nhng tâm hn li ta sáng nhng phm cht cao
quí.
*ăTómăttăvnăbn:

Lão Hc có mt ngi con trai,mt mnh vn và con chó vàng.Con trai lão đi phu đn
đin cao su, lão ch còn li con chó vàng làm bn. Sau trn m và trn bão, lão phi bán
con chó mc dù ht sc đau kh.Lão mang tt c s tin dành dm đc và nh ông giáo
trông coi h mnh vn. T đó lão kim đc gì n ly,t chi tt c nhng gì ông giáo
giúp và lão c xa ông giáo dn dn.Lão xin Binh T mt ít b chó, ông giáo rt bun khi
nghe Binh T k chuyn y.Nhng ri lão bng nhiên cht, cái cht tht d di.C làng
không hiu vì sao lão cht.Ch có Binh T và ông giáo hiu.

Tuy  mt hoàn cnh đáng bun nh vy, nhng lão Hc có mt tm lòng v tha, nhân
hu.Vi cu Vàng – k vt ca con trai lão, lão yêu quí nó nh “mt bà m him hoi yêu
quý đa con cu t”. Lão cng nng, v v, vut ve nó; cho nó n cm nh nhà giàu n
cm bát; lão n gì cng không quên phn nó, gp cho nó mt ming, lão n bao nhiêu, nó
cng n nh th, thm chí có phn hn lão… Lão cng coi nó nh mt ngi bn, ngày
ngày lão tâm s, trò chuyn vi nó nh th nó cng là mt con ngi. Lão đi vi mt
con chó, mt loài vt mà ông giáo cho là sinh ra đ ngi ta git tht li nhân hu, yêu
thng đn vy thì vi con ngi, lão con đi x đn nh th nào na? Tm lòng ca lão
qu tht khin chúng ta cm phc.
i vi cu Vàng, lão yêu quí nh vy, thì đi vi anh con trai ca lão, thì tình cm y
còn đc nhân lên gp vn ln. Ch vì nhà nghèo, không ci đc v cho con, làm con
ut chí, b đi đn đin cao su mà lão t dn vt mình mãi.  ci v, anh con trai đòi
bán mnh vn, nhng lão không cho không phi vì lão mun gi mnh vn cho lão,
mà lão ngh nu ci v v, vn bán ri thì  đâu mà làm n sinh sng, và ri có bán thì
cng làm sao mà đ tin. Lão ngh th, nhng anh con trai có thu cho lão?Anh b đi đn
đin cao su, đ li lão  nhà vò võ ch con.Lão ngh tt, lo cho tng lai con, nhng khi
con trai b đi, lão li t dn vt mình, đày đa tinh thn mình.Nhng câu nói lão nói vi
cu Vàng, nhng li cht cha bit bao nhiêu tình cm nh thng cho anh con trai. Lão
nói vi cu Vàng đy, nhng li nh nói vi con mình.Lão làm vic gì, lão suy ngh gì
cng là hng v con trai mình. Tin bòn vn lão đ dành, không tiêu ti đ khi con trai
v, lão nhm tính s có gn trm đng bc, thêm vào cho con ci v và làm k sinh
nhai.Th nhng, lão li m. Mt cn m kéo dài buc lão phi tiêu ti s tin đó.Ch vy
thôi mà lão đã thy đau lòng.Lão n vào tin ca con trai lão – s tin mà khi con trai v
lão đnh tr con. iu này làm lão kh tâm ht sc. Hành đng ca lão gi ông giáo mnh
vn, nh ông giáo gi h cng là đ gi h cho con lão : “ca m nó thì nó hng”. Mi
suy ngh, vic làm ca lão đu hng ti con trai. Thm chí, cái cht ca lão cng là vì
con.Lão cht đ m ra đng sng cho con lão, lão cht mt cái cht trong sch đ li
ting thm cho con vì lão sng ngày nào là n vào tin, vào đng sng ca con ngày y.
Xa nay, không ít ngi cha, ngi m hi sinh cm n, áo mc vì con, hi sinh mt phn
thân th vì con nhng hi sinh c mng sng ca mình nh lão Hc li là mt trng hp

vt đin hình, đi din cho tng lp nhng ngi nông dân trong xã hi c: tuy đói nghèo
nhng có nhng phm cht cao đp. Nam Cao đã rt thành công trong cách xây dng
nhân vt. Thông qua cái nhìn ông giáo – mt nhà trí thc, Nam Cao đã gián tip th hin
tm lòng ca mình vi ngi nông dân và đt ra vn đ “đôi mt”: “Chao ôi! i vi
nhng ngi  quanh ta, nu ta không c tìm mà hiu h, thì ta ch thy h gàn d, ngu
ngc, bn tin, xu xa, b i toàn nhng c đ cho ta tàn nhn; không bao gi ta thy h
là nhng ngi đáng thng; không bao gi ta thng ”. Tác gi cng đã s dng ngh
thut miêu t tâm lý nhân vt rt rõ nét. Tâm lý nhân vt lão Hc đc th hin qua
nhng hành đng, li nói ca lão, nhiu đon đi thoi mà nh đc thoi. Bên cnh đó,
tác gi cng s dng nhiu khu ng, làm câu chuyn chân thc, sinh đng, gn gi vi
ngi nông dân.
Nhân vt lão Hc qu tht đã đ li trong lòng ngi đc ít nhiu suy ngh. Qua đó cng
th hin tài nng,tm lòng ca Nam Cao. Phi là mt cây bút xut sc, mt nhà vn thu
hiu, am tng v ngi nông dân ti tn cùng, dành cho h nhng tình cm yêu mn,
trân trng cm thông sâu sc mi vit nên mt truyn ngn hay nh th. Vi mt nhân
vt lão Hc trong truyn ngn cùng tên, Nam Cao đã khng đnh đc tên tui ca mình.
Ông đã “khi đc nhng ngun cha ai khi” và ghi li trong lòng đc gi nhng tình
cm yêu mn.
Bàiăsă2
1.ăMăbài:

- Nam Cao là mt trong nhng cây bút hin thc xut sc ca nn vn hc Vit Nam giai
đon 1930 – 1945.
- “Lão Hc” là truyn ngn tiêu biu ca ông vit v đ tài ngi nông dân trc Cách
mng. Trong thiên truyn ngn đc sc này, Nam Cao đã rt thành công khi xây dng
hình tng nhân vt lão Hc – mt trong s nhng nhân vt đp nht trong th gii ngh
thut ca ông đ li trong lòng ngi đc n tng sâu sc. ó là mt ngi nông dân
trong xã hi c tuy nghèo kh, bt hnh nhng tâm hn li ta sáng nhng phm cht cao
quí.
2. Thân bài:

dn đy con ngi đn c tuyt vng, đã bc t s sng ca h.
b.ăNhngănuăNamăCaoăchăxâyădngănhânăvtălãoăHcănhăthăthìăôngăchaăthătră
thànhănhàănhânăđoăchănghaăln.ăCáiălnăcaăngòiăbútăNamăCaoăchínhălàăchănhàă
vnăkhôngăchămiêuătăcucăđiăkhnăkh,ăbătcăcaălãoăHcămàăcònăphátăhinăraă
bităbaoăvăđpătâmăhnăcaoăquýăălão.
*ăăngiănôngădânănghèoăkhănày,ătaăthyăsángăngi mtătìnhăyêuăthngăconăsâuă
nng:
- V mt, mt mình lão sng trong cnh “gà trng nuôi con”. Thng con trai côi cút, lão
dành ht mi tình cm cho con. Chng kin ni tuyt vng ca con khi b ngi yêu ph
bc lão đau đn, dn vt, xót xa. Thng con nhng lc bt tòng tâm, lão đành bt lc
nhìn hình hài ct nhc ca mình đc ngi ta mua bng ba đng bc: “Th ca nó ngi
ta gi, hình ca nó ngi ta đã chp ri, nó li đã ly tin ca ngi ta, nó là ngi ca
ngi ta ri ch đâu còn là con tôi?”. Trong li nói nghn ngào ca lão Hc, ta cm nhn
đc ni đau xót khôn cùng ca ngi cha thng con mà không lo ni hnh phúc cho
con. ây là ni đau đn dn vt ca ngi cha vì nghèo mà đã đ mt con.
- Lão Hc luôn ám nh v cái li ca ngi cha sinh con trong phn nghèo đ con phi
chu bt hnh. iu đó cho ta hiu ti sao ri vào tình trng cùng đng, lão vn ch ngh
đn con. Lão hu nh quên đi nhng nhu cu ti thiu ca bn thân: “Lão ch đc món
gì n món y. Hôm thì lão n c chui, hôm thì lão n sung luc, hôm thì n rau má, vi
thnh thong vài c ráy, hay ba trai, ba c”. Lão không dám xâm phm vào tài sn ca
con dù ch là mt chút. Lão cht bóp, tn tin cng là đ vun vén cho con. Lão t nh:
“Cái vn này là ca con ta”, ri lão lm bm tính: “Th nào ri đn lúc con lão v, lão
cng có đc mt trm đng bc” đ cho con làm vn ling. Thì ra tru nng trong tâm trí
lão Hc vn là chuyn đa con trai. Thì ra mi tính toán, suy ngh ca lão đu hng v
tng lai con.
- Khi nghèo đói có th khin lão s tiêu lm vào tài sn ca con, lão đã âm thm dn
đng cho bài toán cuc đi mình. Lão bán con Vàng, vit giy gi mnh vn cho ông
giáo ri tìm đn cái cht bng b chó. Chn đng quyên sinh đ gi cho con ba sào
vn là mt s la chn nghit ngã, đau đn. Không phi lão không quí sinh mng ca
mình; lão đã rt bn b đ gng sng, lão đã c duy trì s sng bng mi cách. Trong mòn

Ni đau đn hin hình trên khuôn mt già nua khô héo ri v òa thành nc mt và bt
thành ting khóc hu hu. i sâu vào nhng ging xé trong ni tâm nhân vt ta mi hiu ti
sao lão Hc day dt đau đn đn th khi bán con Vàng.
- K nim là mt chuyn song điu cn rt lng tâm lão nht chính là: “Thì ra tôi già
bng này tui đu ri mà còn đánh la mt con chó”. Lão t nhn là mt k bt nhân, là
tên la đo đi vi mt con chó vn tin yêu mình. Có l đây là giây phút đau đn nht
trong cuc đi lão. Tâm hn lão Hc phi tht trong sáng và đp đ đn nh th nào thì
mi có cm giác đau đn vì đã la mt con chó. Phi có trái tim vô cùng nhân hu và
trong sch thì mi b dày vò lng tâm. Phi đau đn đn dng nào mi cm thy có li
vi mt con chó nh vy! c nhng câu vn đc coi là hay nht ca tác phm này,
không ít ngi đã im lng kính cn trc ni đau ca lão Hc. Trong tâm hn lão Hc,
bên cnh ni đau không làm tròn bn phn vi con, còn mang thêm ni đau vì trót la
mt con vt. Lòng lão Hc tht trong sáng và lng thin!
*ăLãoăHcăkhôngănhngăgiàu tìnhăyêuăthngămàăcònăgiàuălòngătătrng:

- Lão t trng trong cuc sng nghèo kh, túng qun. Lão nghèo nhng không hèn,
không vì ming n mà khy ly. Lão t chi mi s giúp đ ca ông giáo, t chi gn
nh là “hách dch”. Lão t trng đn mc không còn gì đ n song lão vn gi ông giáo
30 đng đ lo ma chay, đ không phi liên ly đn hàng xóm láng ging. Khi không còn
đng sng, lão đã lng l tìm đn cái cht ch nht đnh không chu “đói n trm, túng
làm liu” theo gót Binh T đi n trm. Cái cht ca lão Hc tuy xót xa cay đng song đã
khng đnh s chin thng ca nhân phm con ngi.
*ăánhăgiá:
- Nh vy, truyn ngn “Lão Hc” không ch là bài ca v tình ph t cao đp mà còn là
bài ca v v đp nhân phm con ngi.
- Nhân cách ngay thng, không gc ngã trc s xô đy ca hoàn cnh đã làm cho nhân
vt lão Hc tr nên đc bit, đc đáo trong th gii nhân vt ca Nam Cao trong vn hc.
- Nhiu nhân vt ca Nam Cao vn là nhng ngi hin lành, lng thin y vy mà h
đã b hoàn cnh khut phc nh Chí Phèo ( “Chí Phèo”), L (“T cách mõ”), bà lão
(“Mt ba no”). Trong s đó có c nhân vt trí thc nh thy giáo Th (“Sng còn”), nhà

thay đi cách ta nhìn, ta ngh. Nhân vt lão Hc trong truyn ngn ca Nam Cao là mt
trong nhng nhân vt nh th.

Bàiă5:ă“Nhărng”ăậ ThăL
I.ăVàiănétăvătácăgi,ătácăphm:
- Th L là lá c đu ca phong trào Th mi, ngi đã không din thuyt, không bút
chin mà ch bng sáng tác, lng l xut hin mà “c hàng ng th c đu v vn”
nhng ch cho s thng tr thi đàn ca Th mi.
- Mt trong nhng sáng tác ca Th L góp phn to nên thành công cho th Mi là bài
“Nh rng”.
- Mn li con h  vn bách thu, tác gi đã th hin tâm s u ut và nim khao khát t
do mãnh lit, cháy bng ca con ngi b giam cm, nô l. Bài th dã khi dy tình cm
yêu nc, nim ut hn và lòng khát khao t do ca con ngi Vit Nam khi đang b
ngoi bang thng tr.
II.ăăkimătra:

 bài: Bng đon vn tng – phân – hp ( khong 10 câu ), hãy trình bày cm nhn v
hiu qu ca mt vài bin pháp tu t tiêu biu trong đon th sau:
Nào đâu nhng đêm vàng bên b sui,
Ta say mi đng ung ánh trng tan?
âu nhng ngày ma chuyn bn phng ngàn,
Ta lng ngm giang san ta đi mi?
âu nhng bình minh cây xanh nng gi,
Ting chim ca gic ng ta tng bng?
âu nhng chiu lênh láng máu sau rng.
Ta đi cht mnh mt tri gay gt,
 ta chim ly riêng phn bí mt?
- Than ôi! thi oanh lit nay còn đâu?
onăvn
on th th ba trong bài Nh rng ca Th L nh mt b tranh t bình din t sâu sc


- V ình Liên là mt trong nhng nhà th lp đu trong phong trào Th mi.
- Th ông mang nng lòng thng ngi và nim hoài c.
- Kit tác “Ông đ” ra đi là kt tinh ca hai ngun thi cm y.
- Hình nh ông đ trong bài th đ li trong lòng ngi đc n tng sâu sc, gi ni xót
thng ca nhà th vi mt lp ngi b lãng quên ri vng bóng trong xã hi hin đi và
nhng nui tic cho mt nn vn hóa mt đi cùng th h nhng ông đ.
II.ăăkimătra: ăbài:ăCmănhnăvăhìnhănhăôngăđăgiàătrongăbàiăthă“Ôngăđ”ăcaăVăìnhăLiên Theo cô Nguyn Th Kim Lan – Chuyên viên S GD&T Hi Phòng.

1.ăMăbài:
- V ình Liên là mt trong nhng nhà th lp đu trong phong trào Th mi.
- Th ông mng nng lòng thng ngi và nim hoài c.
- Kit tác “Ông đ” ra đi là kt tinh ca hai ngun thi cm y.
- Hình nh ông đ trong bài th đ li trong lòng ngi đc n tng sâu sc, gi ni xót
thng ca nhà th vi mt lp ngi b lãng quên ri vng bóng trong xã hi hin đi và
nhng nui tic cho mt nn vn hóa mt đi cùng th h nhng ông đ.
2. Thân bài:

- Bài th ra đi nhng nm 1935-1936 khi nn Nho hc đã suy tàn, ch Quc ng đã
thay th cho ch Nho, ch đ khoa c đã b bãi b. Ông đ là nhng ngi hc ch Nho
nhng không đ đt, sng bng ngh dy hc. Khi các trng hc không còn dy ch
Nho mà dy ch Quc ng, mi khi giáp Tt, các ông thng bày mc tàu, giy đ bên
hè ph vit ch Nho, va đ tr tài va đ kim sng. Thi gian trôi qua, phong tc chi
ch mai mt dn, ông đ tr nên vng bóng trong cuc sng nhn nhp, xô b thi hin

uyn chuyn, sang trng nh con chim phng hoàng đang múa và rn ri, mnh m, khí
phách nh con rng bay trong mây.
+ Mc dù đc mi ngi trng vng song vic vit câu đi thuê và phi bán ch đã là
bc tht th ca ngi theo nghip khoa bng. Nim vui đt khách, đt hàng dù sao
cng che kha ni bun t trong sâu thm và dù sao thì ông đ vn còn sng đc, tn ti
đc bng ngh ca mình.
b.ăHaiăkhătipătheo:ăÔngăđăcònăđóănhngăttăcăđãăkhácăxa:

- Theo thi gian, theo quy lut bin thiên, xã hi tin theo hng vn minh, hin đi, ông
đ dn tr thành “di tích tiu ty, đáng thng ca mt thi tàn”:
+ Bt đu t s đi chiu còn – mt. Tt c vn còn đy, vn không gian y, vn xuân v
tt đn vi hoa đào n, vn là ông đ vi mc tàu, giy đ nhng tt c đã khác xa, đã
có s đi thay:
Nhng mi nm mi vng
Ngi thuê vit nay đâu
Giy đ bun không thm
Mc đng trong nghiên su.
+ Câu th “Nhng mi nm mi vng – Ngi thuê vit nay đâu?”là mt câu hi bun,
vang lên nh mt ting kêu thng tht, xót xa. Thi gian đim ngc, ngi thuê vit
trc đây bây gi tr thành k qua đng, ông đ ri vào tình cnh  hàng, mt khách
nh ngi ngh s đã ht thi, không còn đc công chúng hân hoan chào đón…
+ Ni bun ti ca ông lan sang nhng vt vô tri. Ngòi bút V ình Liên đã din t sâu
sc, cm đng tâm trng ca ông đ bng ngh thut nhân hóa. Giy đ không đc đng
đn, không đc vit lên, nm phi ra tr nên b bàng, vô duyên, phai nht đi, không
“thm” lên đc thành giy đ bun. Mc trong nghiên lâu không đc mài, không đc
chm, kt đng li nh git l cha đng bao su ti nên nghiên tr thành nghiên su.
Ni bun ti ca ông đ đã lan sang c giy mc, bút nghiên. Vic thi bun su vào
giy mc, nhà th đã mc nhiên can thip vào s phn ca ông đ, th hin nim xót
thng vô hn trc cái cht t t, không gì cu vãn đc ca mt lp ngi, mt kip
ngi, ca mt nn vn hóa.

mt nn vn hóa. ây chính là biu hin ca ngòi bút nhân vn, nhân đo ca nhà th V
ình Liên.
d.ăBìnhălun:ăHìnhănhăôngăđăthăhinătpătrungăcmăhngăxuyênăsutăbàiăth:ălàă
lòngăthngăngiăvàănimăhoàiăc.
*ăNhàăthăxótăthngăchoăôngăđăgià
b lãng quên, th , b xô đy xa hoa đào, mùa
xuân, xa mc tàu, giy đ - xa cái đp, s sng, b ri khi dòng chy thi gian.
- Hai kh th đu khi xuân v, hoa đào n, ông đ vit ch trong s ngi khen tm tc
ca mi ngi, ngòi bút ca tác gi cng hân hoan, phn chn. Nhng khi ông đ  khách
thì t ging điu, nhp th y b chi phi bi tình cm, cm xúc ca tác gi. Nhng câu
th lng đng ni su thng nh:
+ Giy đ bun không thm
Mc đng trong nghiên su.
+ Lá vàng ri trên giy
Ngoài tri ma bi bay
- Khi mi ngi đã lãng quên ông đ, ánh mt nhà th vn đau đáu dõi theo: Ông đ vn
ngi đy - Qua đng không ai hay.
- Cm xúc xót thng ta ra c mt lp ngi:
Nhng ngi muôn nm c
ản  đâu bây gi?
S cm thng đó là tm lòng nhân đo sâu sc dành cho nhng cuc đi, nhng s phn
bt hnh.
*ăBàiăthă“Ôngăđ”ăcònăchanăchaănimăhoàiăc:

Bài th là nim luyn tic, nh nhung cnh c ngi xa nay vng bóng. V ình Liên
không ch ngm ngùi, bâng khuâng nh v nhng ngi muôn nm c ( nh ng ngi đã
tng có mt, đã góp phn làm nên đi sng vn hóa ca xã hi t bao lâu, nay b xô dt,
b lu m  xã hi xô b trong hin ti) mà qua đó còn hoài nim v nhng nét đp vn
hóa truyn thng ca dân tc. Bi th, nim hoài c ca nhà th mang ý ngha nhân vn
và tinh thn dân tc đáng trân trng.

ăbài:ăTìnhăyêuăquêăhngănngăthmăđcăthăhinăăbaăkhăthăđuăbàiăthă
“Quêăhng”ăcaăTăHanh.ă(Làng tôi  vn làm ngh chài li…dn trong th v) Theo cô Nguyn Th Kim Lan – Chuyên viên S GD&T Hi Phòng.

1.ăMăbài:

T Hanh là mt trong nhng nhà th tiêu biu ca phong trào Th mi  chng cui. Quê
hng là ngun cm xúc trong sáng và lành mnh nht ca nhà th. Bài th “Quê hng”
có th xem là s khi đu trong ngun cm hng v quê hng trong ngun th T Hanh.
Trong đó ba kh th đu ca bài th đã tái hin nhng k nim nng nàn, sâu đm, lòng
yêu mn và tình thng nh ca nhà th vi quê hng mình qua hình nh thiên nhiên và
sinh hot bình d ca con ngi ni làng chài ven bin.
2. Thân bài:

- Bài th ra đi 1939, khi tác gi đang xa nhà đi hc. Ni nh quê đau đáu, luôn thng
trc trong tâm hn ca chàng thanh niên 18 tui – nhng k nim nng nàn ca thi niên
thiu, nó thng hoa thành nhng vn th đp, đc bit  ba kh th đu. Mch cm xúc
trong ba kh th đu đc tác gi trin khai theo hành trình mt chuyn ra khi đánh cá
ca nhng ngi dân chài. Xuyên sut ba kh th là s đan xen ca hai cnh: cnh thiên
nhiên và cnh sinh hot ca làng chài.
- Haiăcâuăthămăđuăbàiăthălàăliăgiiăthiuăchungărtăngnăgnăvăquêăhngă
mình:
Làng tôi  vn làm ngh chài li
Nc bao vây cách bin na ngày sông
Hai ch “làng tôi” cha đy yêu thng, nim t hào ca nhà th v quê hng, dù mc

vng, vui sng, ngi dân chài đt c vào cánh bum. Rõ ràng, phi yêu mn, gn bó
lm, nhà th mi nhn ra v đp đ, khác thng ca quê hng thân yêu!
- Khăthăthăbaăliăkhcăhaămtăvăđpăkhácăcaăquêăhngăquaăcnhăđoànă
thuynăđánhăcáătrăvăviănimăvuiăđnăs,ăbìnhăd,ăxúcăđng:
Ngày hôm sau, n ào trên bn đ
Khp dân làng tp np đón ghe v
Nh n tri bin lng, cá đy ghe
Nhng con cá ti ngon thân bc trng
Các tính t “n ào”, “tp np” gi đc không khí đông vui, tâm trng phn khi ca
nhng ngi dân chài. Ngi đc còn thy nh nghe đc c li cm t chân thành ca
h vi tri đt, vi bin c sau mt chuyn ra khi bình yên. Và ni bt trên không khí y
là hình nh nhng chàng trai x bin:
Dân chài li làn da ngm rám nng
C thân hình nng th v xa xm
ây có th coi là mt trong s nhng câu th hay nht trong bài th, có s kt hp gia t
thc và biu tng. Nhng chàng trai x bin, quanh nm ln ln vi sóng bin nên thân
hình vm v, khe khon, làn da ngm rám nng. Hn th, h còn là nhng sinh th đc
tách ra t bin, c th ca h nng mn v xa xm ca đi dng, thm đm hi th ca
bin c. Qua tình cm tha thit ca T Hanh, câu th đã gi ra đc tm vóc, linh hn ca
nhng con ngi bin c.
- Haiăcâuăthămiêuătăconăthuynătrăvăcngălàămtăsángătoăđcăđáo:

Chic thuyn im bn mi tr v nm
Nghe cht mui thm dn trong th v
Câu th s dng bin pháp ngh thut nhân hóa, cùng vi nhng t ng ch trng thái
nh “im”, “mi”, “nm”,”nghe” đã bin con thuyn vô tri tr thành mt sinh th có linh
hn, cng nh nhng ngi dân chài, con thuyn lao đng y đang lng nghe và cm
nhn v mn mòi ca đi dng đang thm dn trong thân g và th v ca mình. Và có
l, cht mui mn mà ca bin c, đi dng cng đã thm sâu vào làn da, th tht, tâm
hn ca nhà th T Hanh đ tr thành mt nim ám nh, bâng khuâng, kì diu.

b. Vit đon vn cm nhn tác dng ca các bin pháp ngh thut y:
onăvn
“Quê hng” ca T Hanh th hin tình yêu, ni nh quê hng sâu sc. Di ngòi bút
ca ông, cnh vt, con ngi làng quê min bin hin lên đp đ l thng:
Dân chài li làn da ngm rám nng
C thân hình nng th v xa xm
Chic thuyn im bn mi tr v nm
Nghe cht mui thm dn trong th v
T Hanh đã tc lên bc tng v hình nh ngi dân chài vi thân hình cng tráng, vi
nc da sn chc vì nng gió bin khi. Hình nh nhng ngi con ca bin ln lao
ngang tm tri cao bin rng. Mt s sáng to đc đáo, mt s liên tng thú v bi ý
th: C thân hình nng th v xa xm. H là nhng sinh th đc tách ra t bin, c th
h đã thm đm b mn mòi và hi th ca bin c. Hình nh con thuyn ging nh
nhng con ngi min bin tr v sau mt chuyn đi xa. ó va là con thuyn thc, va
mang ý ngha biu tng. Nghăthutănhânăhóa,ănăd làm cho con thuyn tr nên có
tâm hn, có đi sng. Nó cng th giãn, ngh ngi sau mt chuyn ra khi và lng nghe,
cm nhn hng v ca quê hng đang thm dn vào da tht đ ri ngày mai li lên
đng bt đu mt cuc hành trình mi. Phi gn bó vi quê hng nhiu lm, T Hanh
mi có th vit nên nhng vn th đy cm xúc nh vy!
Bài tp 2: Cho đon th:
Cánh bum ging to nh mnh hn làng
Rn thân trng bao la thâu góp gió
(“Quê hng” – T Hanh)
a. Phát hin các bin pháp ngh thut đc sc đc s dng trong đon th:
- So sánh: Cánh bum ging to nh mnh hn làng
- Nhân hóa: Rn thân trng bao la thâu góp gió
b. Vit đon vn cm nhn tác dng ca các bin pháp ngh thut y:
onăvn
Cánh bum ging to nh mnh hn làng
Rn thân trng bao la thâu góp gió


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status