Website:
Email :
Tel : 0918.775.368
Bốn phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam: Công - Dung -
Ngôn - Hạnh
“Không có người phụ nữ xấu mà chỉ có người phụ nữ không biết làm
đẹp cho mình:.
Có lẽ điều đó luôn luôn đúng, bởi lẽ ý thức muốn làm đẹp của người
phụ nữ đã xuất hiện ngay từ thời con gái :
“Tuổi mười bảy em biết làm con gái
Phải soi gương phải chải tóc cho suôn
Chẳng nên hay tha thẩn lúc đi đường
Mẹ chặn mãi từng bước đi tiếng nói
Lúc đi đường đừng quay đầu ngõ lại
Khi nói cười phải nhỏ nhẹ thanh tao
Hoa xinh là hoa cổng kín rào cao
Con gái mẹ phải là hoa xinh nhất …”
Thước đo giá trị cái đẹp của người phụ nữ xét ở mọi thời có lẽ đó là
bốn phẩm chất nổi bật : “Công - Dung - Ngôn - Hạnh”. Hay nói một cách
khác: “Công, Dung, Ngôn, Hạnh luôn là phẩm chất quý giá của phụ nữ ở
mọi thời”.
Để hiểu rõ bốn phẩm chất trên, trước hết ta phải đi timà hiểu khái
niệm chung.
Thứ nhất đó là CÔNG : Thể hiện công việc nội trợ của người phụ nữ
trong gia đình và công việc chuyên môn của họ trong xã hội. Khác với
người phụ nữ trong xã hội trước (thời phong kiến) người phụ nữ ở thời hiện
đại văn minh ngày nay không chỉ thực hiện tốt vai trò của mình trong gia
đình : dâu hiền, vợ đảm, mẹ tốt mà họ còn sánh vai với nam giới làm tốt cả
các công việc trong xã hội. “Công” ở đây là người phụ nữ không chỉ “giỏi
nội trợ, con cái, gia đình nhà chồng thì cần phải là chỗ dựa tinh thần của
chồng giúp đỡ chồng làm tốt công việc xã hội, đó là lý do vì sao các cụ nhà
ta thường nói :
“Giàu vì bạn, sang vì vợ”.
Người phụ nữ ngày nay bên cạnh hoàn thành tốt công việc gia đình
họ còn xông xáo trong cả lĩnh vực xã hội nhưng cái chính trong vai trò của
phụ nữ (công) vẫn là gia đình. Muốn “giỏi việc nước” thì trước hết người
phụ nữ phải “đảm việc nhà” đã.
Thứ hai, ta xét đến DUNG : là dung nhan hình thức thẩm mỹ. Vẻ đẹp
của người phụ nữ là vẻ đẹp hài hoà giữa nội dung và hình thức. Có người
nói : “Người phụ nữ là kiệt tác cuối cùng của tạo hoá”, quả thật không sai
bởi từ xưa đến này cứ nhắc đến cái đẹp thì con người ta thường lấy hình
ảnh người phụ nữ ra làm thước đo thẩm mỹ. Trong ca dao, tục ngữ vẻ đẹp
của người phụ nữ thường được nhắc đến rất nhiều như :
-“Những người con mắt lá răm
Lông mày lá liễu đáng trăm quan tiền”
-“Người thanh tiếng nói cũng thanh
Chuông kêu sẽ đánh bên thành cũng kêu”
-“Hỡi cô thắt dải lưng xanh
Ngày ngày thấp thoáng bên mành chờ ai?
Trước đường xe ngựa bời bời
Bụi hồng mờ mịt ai người mắt xanh”.
“Dung” ở đây là nói tới diện mạo hình thức bên ngoài của người phụ
nữ. Nếu ai sinh ra mà trời phú cho một nhan sắc hơn người thì đó là một
điều đáng quý nhưng nếu không may mắn mà người con gái kém nhan sắc
thì không nên buồn. Người con gái kém nhan sắc thì nên nhớ chăm sóc
nhiều hơn tạo cho mình một vẻ đẹp riêng. Các cụ ta thường nói :
“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
3
Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người”.
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay”.
Một lời nói nói ra thì “bốn ngựa đuổi không kịp” nên trước khi nói
người con gái phải cẩn thận với bất kỳ lời nói nào của mình phát ra. Lời nói
đáng giá nghìn vàng bởi chính tính chân thật không giả dối của nó. Người
ta thường nói : “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”, một người con gái
thông mình khéo léo sữ biết cách ứng xử trong mọi tình huống, đó là văn
hoá ứng xử mà người phụ nữ cần học hỏi trau dồi cho bản thân (Học ăn,
học nói, học gói, học mở). Lời ăn tiếng nói sẽ giúp ta rất nhiều trong cuộc
sống bởi theo sự phát triển của xã hội, nhu cầu giao tiếp của con người
ngày càng cao bởi vậy bên cạnh “công-dung” thì “ngôn” (lời ăn tiếng nói)
cũng đóng vai trò hết sức quan trọng.
Thứ tư, đó là HẠNH : là hạnh kiểm, thể hiện nhân cách là điều hệ
trọng ở mỗi người phụ nữ. Người ta thường nói : “Cái nết đánh chết cái
đẹp”. Quả thật không sai. Từ xưa đến nay cái phẩm hạnh của người phụ nữ
vẫn là đức tính “thuỷ chung” với chồng - điều quan trọng nhất.
-“Bốn mùa xuân hạ thu đông
Thiếp ngồi dệt vải những trông bóng chồng
Dừa xanh trên bốn tam quan
Dừa bao nhiêu trái trông chàng bấy nhiêu”.
-“Thuyền về có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyển”
-“Chồng em áo rách em thương
Chồng người áo gấm xông Hương mặc người”
-“Mặc ai một dạ đôi lòng
Em đây thủ tiết loan phòng chờ anh”
-“Mình em như giấy trắng cả tờ
5