NGHỊ LUẬN XÃ HỘI
ĐỀ BÀI: CÁI KÉN BƯỚM
Một cậu bé tìm thấy cái kén bướm. Một hôm cậu thấy cái kén hé
lỗ nhỏ. Cậu ngồi hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình ra
khỏi cái lỗ nhỏ xíu. Rồi cậu bé thấy mọi việc không tiến triển gì
thêm. Hình như chú bướm không thể cố hơn được nữa?! Vì thế,
cậu quyết định giúp chú bướm nhỏ. Cậu lấy kéo rạch cho cái lỗ
to thêm.
Chú bướm dễ dàng thoát ra khỏi cái kén. Nhưng thân mình nó
sưng phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm. Còn cậu bé cứ ngồi
quan sát cái kén với hy vọng một lúc nào đó thân mình chú
bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xòe rộng hơn đủ để nâng đỡ thân
hình…
Nhưng chẳng có gì thay đổi! Sự thật là chú bướm đã phải bò
loanh quanh suốt quãng đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và
thân hình sưng phồng. Nó chẳng bao giờ có thể bay được. Có
một điều mà cậu bé không thể hiểu: cái kén chật chội khiến chú
bướm phải nỗ lực mới chui qua được cái lỗ nhỏ xíu kia là quy
luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và cơ thể của bướm, giúp
chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài.
Đôi khi đấu tranh là rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen
sống một cuộc đời phẳng lặng, dễ dàng, ta sẽ mất đi sức mạnh
tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi người đều có. Và chẳng bao giờ ta
có thể bay được. Vì thế, nếu bạn thấy mình đang phải vượt qua
nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng sau đó bạn sẽ
trưởng thành hơn.
DÀN Ý CHI TIẾT
I. Mở bài:
• Tóm tắt câu chuyện.
• Rút ra bài học muốn gửi gắm:
+ không tự mình làm chủ được cuộc sống, khó đạt được thành công sau
này.
• Hậu quả: khiến người được giúp:
- sống dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác
- yếu đuối, không có nghị lực để vươn lên.
3. Ý nghĩa:
- Sự nỗ lực, cố gắng vượt qua khó khăn sẽ giúp ta nhiều điều, sẽ cho ta
thêm sức mạnh, kinh nghiệm và cơ hội đạt đến thành công.
- Chúng ta không được bỏ cuộc, phải luôn vươn lên vì ước mơ của mình.
- Nếu có được sự trợ giúp thì ta phải trân trọng và càng thêm nỗ lực
chứ không được ỷ lại hay dựa dẫm.
- Cần cân nhắc thật kỹ trước khi giúp người khác để tránh gây ra những
hậu quả đáng tiếc và day dứt về sau – như cậu bé sẽ mãi ân hận vì đã
làm cho bướm nhỏ không bay được.
4. Biểu hiện:
- Trong cuộc sống có rất nhiều người tự nỗ lực vượt qua khó khăn để
cuối cùng dẫn đến thành công như: Bác Hồ (bằng ý chí của mình đã đi
đến cái đích mà Người mong muốn – độc lập tự do cho dân tộc),những
học sinh nghèo vượt khó, vừa phụ giúp gia đình vừa đi học mà cuối
cùng đậu vào các đại học danh tiếng với số điểm rất cao.
- Họ đều được giúp sức từ xã hội, gia đình… nhưng không vì thế mà họ
dựa dẫm, trái lại họ còn cố gắng thêm rất nhiều và cuối cùng đạt được
thành công.
- Về phần người giúp đỡ, có những người giúp đỡ thật lòng chứ không vì
danh lợi nên họ biết cách giúp đỡ trọn vẹn và lâu dài, cho “cần câu”
chứ không cho “cá”, như những chương trình truyền hình thực tế “vượt
lên chính mình, ngôi nhà mơ ước, câu chuyện ước mơ” luôn trân trọng
những con người luôn cố gắng và không bao giờ từ bỏ ước mơ.
- Trái lại, cũng có một số người như cậu bé trong câu chuyện, vì không
toàn tâm chú ý mà hấp tấp vội vàng, nên giúp đỡ một cách không suy
Bài làm
Có lẽ bạn đã từng đọc câu chuyện về một chú bé và cái kén bướm.
Cậu bé nhìn thấy một chú bướm nhỏ đang cố gắng thoát ra khỏi chiếc kén
một cách đầy khó khăn và dường như chú đã bỏ cuộc. Bằng lòng tốt của
mình, cậu bé đã cắt chiếc kén đi với mong muốn giúp chú bướm nhỏ thoát
ra dễ dàng, nhưng … chú bướm sẽ không bao giờ bay được nữa. Cậu bé ấy
đâu biết rằng chính nỗ lực tự thoát ra khỏi chiếc kén sẽ giúp cho chú bướm
có được một đôi cánh cứng cáp để bay lên, không trải qua khó khăn thử
thách ấy thì chú bướm nhỏ sẽ không bao giờ có thể bay được – cậu đã làm
hại chú bướm nhỏ. Câu chuyện đầy ý nghĩa ấy gửi gắm đến ta bao suy
ngẫm sâu sắc về khó khăn trong cuộc sống và ý nghĩa của sự giúp đỡ đúng
lúc. Khó khăn thử thách là điều cần có trong cuộc sống, nó giúp ta trưởng
thành hơn để tiến đến thành công. Không nên từ bỏ niềm tin quá sớm và
dựa dẫm vào người khác quá nhiều, mỗi người phải biết tự vượt qua khó
khăn của riêng mình. Bên cạnh đó, chúng ta cần nhìn lại cách mà ta giúp
đỡ người khác. Biết giúp đỡ người khác là điều đáng quý nhưng cần giúp đỡ
đúng lúc, đúng chỗ nếu không sẽ gây ra hậu quả không mong muốn.
Câu chuyện về cái kén bướm ấy là một quy luật tự nhiên, chú bướm
phải chui ra khỏi cái kén thì mới có thể bay và có lẽ đó cũng là quy luật xã
hội cũng là như vậy. Chiếc kén bướm ấy cũng như là khó khăn, là thử thách
với chú bướm, nếu bướm thoát ra được chiếc kén bằng chính sức lực của
mình thì nó như sẽ có thêm sức mạnh, thêm vững vàng để trưởng thành và
sẵn sàng bay cao hơn, xa hơn. Cũng như chú bướm phải cố gắng thoát khỏi
chiếc kén để bắt đầu cuộc sống, mỗi con người luôn phải vượt qua rất nhiều
khó khăn thử thách thì mới trưởng thành được. Những khó khăn thử thách
là đòn bẩy giúp ta thêm vững vàng, là cơ hội để mỗi người trong chúng ta
có thể nhìn lại được khả năng của bản thân mình, biết mình cần gì và nên
làm gì để đạt được thành công. Bên cạnh đó, ta còn cần phải suy nghĩ về sự
giúp đỡ của cậu bé với chú bướm. Dẫu biết rằng sự giúp đỡ ấy là vì lòng tốt
và sự cảm thương với chú bướm nhỏ, nhưng do cậu không biết được rằng
cần thiết cho mình. Điều đó sẽ làm cho người được giúp sống dựa dẫm, phụ
thuộc vào người khác, sẽ trở nên yếu đuối và luôn sợ hãi trước mọi khó
khăn và sẽ mãi không có ý chí nghị lực để vươn lên. Chúng ta có vui không
khi người mà chúng ta giúp đỡ sẽ trở thành như vậy, không thể tự mình
đứng lên, liệu chúng ta có mãi giúp được không hay là chỉ giúp được vài lần
mà đã tước đi khả năng tự lập của người khác?
Sự nỗ lực, cố gắng vượt qua khó khăn sẽ giúp ta nhiều điều, sẽ cho
ta thêm sức mạnh, kinh nghiệm và cơ hội đạt đến thành công. Khó khăn
thử thách không phải là để ta bỏ cuộc mà để ta quyết tâm hơn, nỗ lực hơn.
Vì vậy, chúng ta không bao giờ được khuất phục trước thử thách khó khăn
mà hãy tự tin vươn mình đối mặt, sẵn sàng chạm đến ước mơ của mình,
sẵn sàng chiếm lấy thành công. Chúng ta cũng phải trân trọng sự giúp đỡ
của người khác, và càng phải cố gắng hơn khi có được sự nâng đỡ ấy, chứ
không được ỷ lại hay dựa dẫm. Phải biết tự mình vượt qua khó khăn thì mới
có thể trưởng thành hơn được. Còn về phần người giúp đỡ, hãy giúp bằng
cách cho đi cái cần câu, chứ đừng cho cá, khi ấy sự giúp đỡ mới được trọn
vẹn và mang ý nghĩa lâu dài. Tránh sự giúp đỡ qua loa, hời hợt thiếu suy
nghĩ, bằng không ta sẽ làm cho người ta giúp không thể tự mình vươn lên,
sự giúp đỡ khi ấy sẽ đi ngược lại điều mà ta mong muốn, thậm chí gây ra
những hậu quả đáng tiếc như cậu bé vậy, sẽ mãi ân hận vì đã làm chú
bướm nhỏ không bao giờ có thể cất cánh bay lên.
Trong cuộc sống có rất nhiều người tự nỗ lực vượt qua khó khăn để
cuối cùng dẫn đến thành công. Bác Hồ - vị chủ tịch vĩ đại của dân tộc ta –
là tâm gương sáng về sự nỗ lực không ngừng để đạt đến thành công, bằng
ý chí, nghị lực của mình mà Người đã đi đến đích – sự độc lập tự do cho dân
tộc Việt Nam. Ta còn có thể thấy được những học sinh nghèo vượt khó, vừa
phụ giúp gia đình vừa đi học mà cuối cùng đậu vào các đại học danh tiếng
với số điểm rất cao, thậm chí đậu thủ khoa, á khoa các trường đại học.
Những học sinh ấy điều kiện còn khó khăn, trường lớp cũng không phải là
những trường giỏi, trường nổi tiếng, thế nhưng bằng chính sức mạnh và