Yếu tố thực và ảo trong việc tái hiện không gian và thể hiện chủ đề tác phẩm Giribala của nhà văn Rabindranath Tagore - Pdf 28

TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN
KHOA ĐÔNG PHƯƠNG HỌC
***
BÀI TIỂU LUẬN CUỐI KÌ MÔN VĂN HỌC ẤN ĐỘ
Đề tài
Yếu tố thực và ảo trong việc tái hiện không gian và thể
hiện chủ đề tác phẩm Giribala của nhà văn
Rabindranath Tagore
Sinh viên: Vũ Thị Hà
MSSV: 09030291
Lớp: K54 Ấn Độ học
Khoa: Đông phương học
Hà Nội (1/2011)
I. Giới thiệu tác giả - tác phẩm
1. Tagore _ tác giả của những truyện ngắn đặc sắc.
Rabindranath Tagore triết gia, họa sĩ, nhà văn đồng thời là đại thi hào lớn của nhân dân Ấn
Độ và toàn thể nhân loại.Tài năng của ông không chỉ được khẳng định trong thơ ca, Tagore
còn là một trong những người đặt viên gạch đầu tiên cho công cuộc hiện đại hóa văn xuôi
Ấn Độ mà đặc biệt là truyện ngắn.
Truyện ngắn của Tagore thấm đẫm tinh thần nhân văn cao cả. Phần lớn truyện ngắn của
ông đều viết về cuộc sống tối tăm và số phận bất hạnh của người nông dân lẩn khuất sau
bóng thị thành. Điều mà vẫn còn ít được nhắc đến trong văn học Ấn Độ trước đó. Tuy xuất
thân trong một gia đình đại quý tộc nhưng Tagore không hề xa lánh cuộc sống và số phận
của những người dân quê. Ông nhìn cuộc sống của họ không phải bằng đôi mắt của sự hiếu
kì mà bằng sự quan tâm thấu hiểu. Viết về cuộc sồng thôn quê, ông đặc biệt quan tâm sâu
sắc đến những mối quan hệ trong đời sống gia đình trước những va đập dữ dội của cơn lốc
Âu hóa. Những xung đột dữ dội của hiện thực xã hội đã được nhà văn “ gia đình hóa”
trong những xung đột : cha con, vợ chồng, anh em,… mà bao trùm lên là sự đối đầu giữa
cái cũ và cái mới, những hệ giá trị trong đó không phải cái cũ nào cũng lỗi thời và cái mới
nào cũng tiến bộ. Tagore cũng đặc biệt quan tâm đến quá trình băng hoại đạo đức của con
người dưới sức mạnh của đồng tư bản và quyền năng của những tập tục lỗi thời. Ông cũng

hiện thực và tâm tưởng, không gian gia đình và xã hội được mô phỏng hóa bằng hình ảnh
của nhà hát ( mà thực chất là thực tại khô cứng và thế giới nghệ thuật bay bổng, tự do) Đâu
là ảo đâu là thực đó không còn là điều quan trọng. Ảo cũng là biểu hiện lộn ngược của thực
tại.
II. Yếu tố thực và ảo trong việc tái hiện không gian và thể hiện chủ đề tác phẩm
Giribala của nhà văn Rabindranath Tagore
1. Yếu tố thực và ảo trong việc tái hiện không gian tác phẩm.
1.1 Tái hiện đời sống thực tại và không gian trong gia đình.
Giribala xuất hiện trong tác phẩm trong không gian giàu sang về vật chất nhưng lại rất
trống trải cô đơn về tinh thần. Không gian bé nhỏ của nàng được bao bọc bởi bức tường
của khu nhà nghỉ, tách biệt với thế giới bên ngoài. Dường như cái thế giới đối với nàng từ
trước đến nay chỉ nhỏ bé thế thôi: “Nàng lớn lên từ một thiếu nữ cho tới khi trở thành một
người đàn bà nhưng không thể trốn thoát khỏi vòng kiềm chế của gia đình và sự chú ý của
chồng”. Được cưới về trong một gia đình giàu có nhưng cuộc sống của Giribala không hề
hạnh phúc. “ Nàng có chồng nhưng không dưới sự chỉ huy của nàng”.“ Giribala chìm đắm
trong nỗi cô đơn của tuổi trẻ, cảm thấy mình như một hoàng hậu có ngai vàng nhưng
không có đức vua của riêng mình”.
Thực tại cuộc sống và đời sống gia đình ngày càng tù túng bó buộc con tim yêu tự do,
khao khát yêu thương của Giribala. Đó cũng chính là nguyên nhân khiến nàng xa rời thực
tại tìm sự yên bình trong thế giới tâm tưởng và ảo mộng. Giribala dành phần lớn thời gian
chìm đắm trong những suy tưởng: Nàng thường bước lên khu nhà nghỉ với “ cảm hứng vô
tận. Đôi chân nàng như háo hức muốn nhảy múa bởi một điệu nhạc ngân nga trong nội
tâm, không ngừng nghỉ và không thể nghe thấy”. Đó là điệu nhạc của một trái tim tha thiết
yêu đời, của thế giới nội tâm phong phú tràn trề nhựa sống của tình yêu và tuổi trẻ.
Giribala luôn ý thức được vẻ đẹp cũng như quyền năng của chính mình. “ Nàng biết nàng
có sức mạnh trong tay, có thể làm cả thế giới đàn ông mắc vào lưới tình cuả mình. Nàng
thích nghe Sudha cô hầu gái của mình ca ngợi vẻ đẹp và sự hấp dẫn của mình “ nàng đã sở
hữu được sự ngưỡng mộ cao nhất từ mọi người, cái điều mà không cần đến nhiều lời để
Giribala phải tin theo”. Mỗi khi Sudha hát cho Giribala bài hát bắt đầu bằng câu: “Hãy để
cho anh viết tên mình dưới chân em như một kẻ nô lệ” trong trí tưởng tượng của Giribala,

Cái ảo đã hóa thân thành cái thực trong phút chốc. Mỗi một lần cánh màn sân khấu kéo
lên, Giribala như ‘tách khỏi thế giới hiện thực…” để đến với “ thế giới thần tiên, một nơi
mà nàng không thể không chiếm ngai vàng của bà hoàng sắc đẹp.”Nỗi sợ hãi của nàng
hoàn toàn biến mất.
Nếu như trước đây thế giới ảo vọng khơi sâu trong nàng bi kịch của thân phận. Thì giờ đây
dưới ánh đèn sân khấu, một lần nữa ảo ảnh lại như một tấm gương soi chiếu hiện thực cuộc
đời. Thế giới ảo đã giúp Giribala hiểu tõ hơn thế giới thực của chính mình.: “ Krishna đã
xúc phạm Radha yêu quý của chàng và trong sự kiêu hãnh đã bị tổn thương. Radha đã từ
chối chấp nhận chàng… Trái tim Giribala như rớm máu. Nàng tưởng tượng mình như
chính Radha đang bị xúc phạm và cũng có trong tim sức mạnh của người phụ nữ này để
chứng tỏ lòng kiêu hãnh của mình. Nàng đã nghe thấy trước đó vẻ đẹp của người phụ nữ


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status