tình hình lịch sử, chính trị- xã hội, kinh tế của Ấn Độ trong thời kỳ cận đại và trong giai doạn hiện nay - Pdf 29

LỜI MỞ ĐẦU
Ấn Độ là một quốc gia Nam Á, chiếm hầu hết tiểu lục địa Ấn Độ. Ấn Độ có ranh
giới với Pakistan, Trung Quốc, Myanma, Bangladesh, Nepal, Bhutan và Afghanistan. Ấn
Độ là nước đông dân thứ nhì trên thế giới, với dân số trên một tỉ người, và đồng thời lớn
thứ bảy về diện tích.
Cộng hoà Ấn Độ xuất hiện trên bản đồ thế giới vào ngày 15 tháng 8 năm 1947. Sự
thiết lập nhà nước Ấn Độ là đỉnh cao của cuộc đấu tranh của những người tại Nam Á để
thoát khỏi ách thống trị của Đế quốc Anh. Ấn Độ có nền văn minh sông Ấn (Indus) phát
triển rực rỡ cách đây 5 nghìn năm. Ấn Độ là nơi sinh trưởng của bốn tôn giáo quan trọng
trên thế giới: Ấn Độ giáo (Hindu), Phật giáo, đạo Jaini và đạo Sikh. Trước ngày độc lập,
Ấn Độ là một bộ phận trong tiểu lục địa Ấn Độ thuộc Anh. Việc thành lập quốc gia này có
công rất lớn của Mohandas Gandhi, người được ca tụng là "người cha của Ấn Độ". Ông đã
thuyết phục chính phủ Anh trao trả độc lập cho Ấn Độ bằng con đường hòa bình và được
chấp nhận. Nhưng Anh đã quyết định tách Ấn Độ thành hai quốc gia: một có đa số dân
theo đạo Hindu là Ấn Độ; một có đa số dân theo Hồi giáo là Pakistan, nước này lại gồm
hai phần: phần phía đông Ấn Độ gọi là Đông Pakistan (sau này là Bangladesh), phần phía
tây gọi là Tây Pakistan (Cộng hòa Hồi giáo Pakistan ngày nay). Hai phần lãnh thổ này cách
nhau trên 2000 km băng qua lãnh thổ Ấn Độ.
Bài tiểu luận này có nội dung tổng kết một vài nét chính về tình hình lịch sử,
chính trị- xã hội, kinh tế của Ấn Độ trong thời kỳ cận đại và trong giai doạn hiện nay. Rất
mong được sự góp ý từ quý thầy cô và các bạn.
1
I. Ấn Độ thời kỳ cận đại
Thành tựu hàng hải của Vasco da Gama đã tìm ra cho châu Âu một hải trình mới tới
Ấn Độ vào năm 1498 và tạo thuận lợi cho thương mại Ấn-Âu. Người Bồ Đào Nha nhanh
chóng thiết lập các thương điếm tại Goa, Daman, Diu và Bombay. Tiếp theo là người Hà
Lan, người Anh thiết lập một thương điếm ở cảng Surat năm 1619— rồi người Pháp.
Những cuộc xung đột giữa các vương quốc Ấn Độ đã tạo cơ hội cho thương nhân châu Âu
dần dần tạo được những ảnh hưởng chính trị và trú chân vững chắc. Mặc dù những thế lực
châu Âu lục địa này đã kiểm soát nhiều khu vực ở Nam và Đông Ấn Độ trong thế kỷ sau
đó, cuối cùng họ vẫn để mất tất cả lãnh địa của mình ở Ấn Độ vào tay người Anh, ngoại

lính Ấn" hay "Chiến tranh Độc lập lần thứ nhất". Sau 1 năm lạc loạn, quân đội của Công ty
Đông Ấn với sự hỗ trợ của quân đội Anh đã trấn áp được cuộc nổi dậy. Lãnh tụ trên danh
nghĩa của cuộc nổi dậy, vị hoàng đế Môgôn cuối cùng Bahadur Shah Zafar, phải lưu vong
ở Miến Điện, các con của ông bị chém đầu và dòng dõi Môgun chấm dứt. Ngay sau binh
biến, toàn bộ quyền lực đã được chuyển từ tay Công ty Đông Ấn sang Nhà nước Anh. Nhà
nước Anh cai trị hầu hết Ấn Độ làm thuộc địa; phần đất của Công ty Đông Ấn do công ty
này trực tiếp kiểm soát và phần còn lại thông qua các tiểu vương Ấn Độ. Có khoảng 565
tiểu vương quốc ở tiểu lục địa Ấn Độ vào thời điểm người Anh trao trả độc lập cho Ấn Độ
vào tháng 8 năm 1947.
Phong trào đấu tranh giành độc lập ở Ấn Độ
Bước đầu tiên tiến tới độc lập và nền dân chủ kiểu phương Tây ở Ấn Độ là việc bổ
nhiệm các ủy viên hội đồng người Ấn vào hội đồng tư vấn cho phó vương, và việc thành
lập các hội đòng tỉnh có các thành viên là người Ấn tham gia rộng rãi vào các hội đồng lập
pháp. Từ năm 1920 các nhà lãnh đạo như Mohandas Karamchand Gandhi đã bắt đầu tiến
hành các phong trào rộng rãi chống lại British Raj. Subash Chandara Bose là một nhà đấu
tranh vì tự do khác đã thành lập các lực lượng có vũ trang để chống lại nhà cầm quyền
Anh. Bhagat Singh cũng là một nhà đấu tranh vì tự do, được xem là một trong những nhà
cách mạng có ảnh hưởng nhất trong phong trào đấu tranh giành độc lập ở Ấn Độ. Ông
thường được gọi là Shaheed Bhagat Singh (từ shaheed có nghĩa là "kẻ tử vì đạo").
Veerapandiya Kattabomman là một nhà đấu tranh vì tự do khác, người đã khởi xướng
3
phong trào của mình chống lại nhà cầm quyền bằng cách chống sưu thuế. Các hoạt động
cách mạng chống lại nhà cầm quyền Anh cũng nổ ra ở hầu khắp tiểu lục địa Ấn Độ, và
những phong trào này đã giành lại được nền độc lập cho tiểu lục địa này vào năm 1947.
Một năm sau, Gandhi bị ám sát. Nhưng, ông đã thành công trong việc giành lại độc lập cho
tổ quốc mình.
Độc lập và chia cắt
Cùng với ước vọng độc lập, sự căng thẳng giữa người Hindu và người Hồi giáo
cũng phát triển theo năm tháng. Người Hồi giáo luôn là nhóm người thiểu số, và triển vọng
về một chính quyền của riêng người Hindu đã khiến họ lo ngại; họ không tin sự cai trị của

này? Tăng trưởng của Trung Quốc là một sản phẩm đồng thời của tính hiệu quả và một
chính quyền vững mạnh. Bắc Kinh khi đã quyết định đất nước này phải có thêm các sân
bay mới, các xa lộ tám làn đường, các khu công nghiệp qui mô lớn thì chỉ trong vài tháng,
họ có thể làm được những điều này. Trung Quốc luôn nhắm tới các tập đoàn xuyên quốc
gia và tạo điều kiện về hành chính cực kỳ thông thoáng để những tập đoàn này có được
giấy phép đầu tư chỉ trong vài ngày. Không chỉ được vận hành rất tốt, nền kinh tế với tốc
độ tăng trưởng đáng kinh ngạc của Trung Quốc trong những năm vừa qua có thể được coi
là ví dụ thành công nhất từ trước tới nay trong lịch sử của loài người.
Trong khi đó, tăng trưởng kinh tế của Ấn Độ vẫn còn khá hỗn độn và ít có tính định
hướng. Nó không theo mô hình top-down (từ trên xuống) mà áp dụng mô hình ngược lại:
bottom-up (từ dưới lên). Thú vị nhất là, điều này xảy ra không nằm trong mong muốn của
chính phủ mà phần lớn từ sức ép ngoài chính phủ. Ấn Độ không có các cơ sở hạ tầng
hoành tráng như ở Bắc Kinh hay Thượng Hải và chính phủ Ấn Độ cũng chưa hoàn toàn có
chính sách trải thảm đỏ cho các nhà đầu tư nước ngoài. Nhưng bù lại, nước này lại có một
đội ngũ đông đảo các nhà doanh nghiệp luôn mong muốn làm giàu. Chính vì vậy, họ sẵn
sàng tìm mọi con đường, vượt qua mọi khó khăn, cản trở, luồn lách qua các tệ nạn quan
5
liêu để đạt được mục đích đó. "Ban đêm Chính phủ ngủ nhưng nền kinh tế thì vẫn tiếp tục
tăng trưởng", Gurcharan Das, nguyên Giám đốc điều hành của Procter & Gamble tại Ấn
Độ nói.
Trong khi đó, tăng trưởng kinh tế của Ấn Độ vẫn còn khá hỗn độn và ít có tính định
hướng. Nó không theo mô hình top-down (từ trên xuống) mà áp dụng mô hình ngược lại:
bottom-up (từ dưới lên). Thú vị nhất là, điều này xảy ra không nằm trong mong muốn của
chính phủ mà phần lớn từ sức ép ngoài chính phủ. Ấn Độ không có các cơ sở hạ tầng
hoành tráng như ở Bắc Kinh hay Thượng Hải và chính phủ Ấn Độ cũng chưa hoàn toàn có
chính sách trải thảm đỏ cho các nhà đầu tư nước ngoài. Nhưng bù lại, nước này lại có một
đội ngũ đông đảo các nhà doanh nghiệp luôn mong muốn làm giàu. Chính vì vậy, họ sẵn
sàng tìm mọi con đường, vượt qua mọi khó khăn, cản trở, luồn lách qua các tệ nạn quan
liêu để đạt được mục đích đó. "Ban đêm Chính phủ ngủ nhưng nền kinh tế thì vẫn tiếp tục
tăng trưởng", Gurcharan Das, nguyên Giám đốc điều hành của Procter & Gamble tại Ấn


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status