Tả hình dáng và tính tình của cô giáo thầy giáo đã
dạy em mà em nhớ nhất
October 22, 2014 - Chuyên mục: Văn mẫu THCS - Tác giả: Thu Huyền
Đề bài: Em hãy tả hình dáng và tính tình một cô giáo
(thầy giáo) đã dạy em trong những năm học trước mà
em nhớ nhất.
Bài làm 1
Đang ngồi chơi bán tiệm với thằng Trí chợt nó hỏi tôi:
- My ơi, chừng nào My đi học?
Chợt giật mình nhớ đến chuyện hôm qua mẹ bảo là sáng mai tôi sẽ bắt đầu đi học. Tôi trả lời:
- Ngày mai, còn Trí có đi không?
Như tìm được bạn đồng hành, nó mừng rỡ kêu lên:
- Hay quá, ngày mai nhớ đợi Trí đi nha, nhớ nha.
Và thế là từ đó trở đi tôi và nó vừa chơi vừa bàn luận về cô giáo chưa biết mặt của tôi. Nó thì
nói rằng cô giáo ấy sẽ giống mẹ nó, còn tôi thi quả quyết rằng sẽ giống mẹ tôi. Hai đứa cãi
qua cãi lại và cuối cùng giận nhau.
Đêm ấy tôi mong cho trời mau sáng. Thế mà đêm lại dài đằng đẳng. Nhưng cuối cùng thì trời
cũng sáng. Mẹ tôi dẫn tôi đến trường. Môt tâm trạng vừa bỡ ngỡ vừa thân quen như xâm
chiếm lấy tôi. Tự nhiên tôi nắm tay mẹ chặt hơn và bước chân như líu ríu. Vào trường mẹ dắt
tôi đến trước cửa một phòng học. Phía trong có nhiều đứa như tôi đang giỡn nhưng cũng
không thiếu những đứa cặp mắt còn đỏ hoe và ngồi thật là thiếu não. Lần đầu tiên đi học mà.
Bây giờ thì tôi đá nhìn thấy đươc cô giáo của mình. Nhưng tôi không dám đứng ra một cách
đường đường chính chính mà núp sau lưng mẹ. toi ló đầu ra quan sát. Điều đầu tiên tôi thấy
thất vọng là cô chẳng giống mẹ tôi mà cũng chẳng giống mẹ thằng Trí. Cô nhỏ hơn mẹ tôi
nhiều, trạc chừng vào khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi gì đó. Dắng người mảnh
khảnh, bước đi khoan thai nhưng cũng không thiếu phần nhanh nhẹn. Cô đến chỗ tôi và mẹ,
gật đầu chào mẹ tôi và nở nụ cười thật tươi. Tôi lấy làm lạ sao ở miền quê đầy nắng và gió
chướng này mà da cô trắng hồng. Sau này tôi mới biết đây là quê ngoại cô, lúc trước cô học
ở thành phố, sau khi ra trường cô xin chuyển về để ở gần ngoại. Cô mặc chiếc áo dài xanh
óng ánh mấy bppng hoa lan thêu trên ngực trồng đẹp như một cô tiên. Mái tóc đen huyền
bao lấy khuôn mặt bầu bĩnh rất dễ nhìn. Chiếc miệng nhỏ xinh xinh và đôi môi đỏ thắm lúc
bước đi trong buổi chập choạng raưa bay lòng tỏi chợt dâng lẽn một niềm vui lần xót xa. Tôi
vui vì có một người cô tận tụy hi sinh cho học trò. Nhưng lại xót xa vì biết đâu rằng tất cả
chúng tôi đều hiểu cô và sau này khi đã đi xa sẽ nhớ về hình ảnh của cô giáo đầu tiên ấy,
người mẹ thứ hai đã cho chúng tôi những tình cảm đáy trân trọng và ấm áp.
Bài làm 2
Không phải phụ bạc gì đâu, nhưng khi buổi học đầu tiên ở lớp 5A này bắt đầu, em thất vọng
như muốn khóc… và có lẽ em đã khóc thật khi thầy Nam dạy chúng em năm trước đi qua
khung cửa lớp. Nhiều đứa đã nhao nhao: "Thưa thầy, vào đây ạ, vào đây ạ!". Cũng may cô
giáo mới của chúng em vừa tới. Chúng em đứng dậy chào cô mà vẫn còn ngơ ngác…
Chao ôi, hình ảnh thầy Nam đã dạy em suốt bốn năm qua cứ làm em chộn rộn khiến khóe
mắt rưng rưng.
Thầy có vóc người hơi gầy trạc khoảng bốn mươi. Nước da xạm nắng trông thầy già đi trước
tuổi. Khi đến lớp thầy ăn mặc rất bình dị với chiếc áo sơ mi trắng và quần tây. Dáng đi của
thầy rất chững chạc nhưng không giấu được vẻ tất bật vì cuộc sống cơm áo và tinh thần tận
tụy hăng say cho học sinh thân yêu.
Hàm răng đều như hạt bắp được nổi bật trên gương mặt chữ điền và trên gương mặt ấy,
hiện rõ đôi mắt quầng sâu. Có lẽ vì đêm đêm thầy phải ngồi soạn giáo án đế giảng dạy cho
chúng em ngày càng tốt hơn, nên đôi mắt ấy buồn buồn nhưng không lộ vẻ héo gầy mà
nhiều lúc ánh lên một niềm vui tươi khi chúng em học tập tốt. Mái tóc thầy đã lấm tấm bạc,
Bao nhiêu sợi tóc bạc là bấy nhiêụ sự suy nghĩ, tìm tôi để tìm phương pháp giảng dạy sao
cho chúng em tiếp thu bài tốt hơn. Những vết nhăn hằn sâu trên vầng trán cao, biểu lộ vẻ trí
thức, thông minh, vầng trán ấy đã truyền cho chúng em những bài học cơ bản làm nền tảng
cho mai sau. Giọng nói của thầy vang lên theo gió rất to và rõ. Chính giọng nói ấy mà thầy đã
truyền dạy cho em những kiến thức đầu tiên khi cắp sách đến trường và gắn bó với em suốt
bốn năm liền. Đặc biệt miệng thầy hơi rộng làm cho nét đẹp riêng trên khuôn mặt thầy được
tăng lên thêm.
Đối với chúng em, thầy luôn luôn hết lòng chỉ dạy từng li từng tí. Bạn nào không hiểu thầy
giảng lại cho đến khi nào hiểu mới thôi. Thầy cầm tay em nắn nót từng nét chữ xinh xắn ngay
hàng thẳng lốì. Tuy bàn tay của thầy đã bị chai đi nhưng em vẫn cảm thấy ấm áp chan chứa
đầy tình thương. Thầy luôn vui vẻ với chúng em nhưng thầy rất nghiêm nghị trước những lỗi
nghe. Cả lớp cười vang khi cô kể những chuyện vui. Lúc đó em cảm thấy bầu không khí
trong lớp ấm áp tình mẹ con làm sao. Ngoài việc dạy dỗ chăm sóc chúng em, cô còn quan
tâm tìm hiểu gia đình các bạn nghèo, tạo điều kiện giúp đỡ các bạn.
Tuy không học cô nữa nhưng trong lòng em luôn kính trọng và biết ơn cô. Em sẽ nguyện cố
gắng học tập thật tốt để khỏi phụ lòng thương yêu chăm sóc của cô đối với em và xứng đáng
là con ngoan trò giỏi của cô.
Read more: http://taplamvan.edu.vn/ta-hinh-dang-va-tinh-tinh-cua-co-giao-thay-giao-da-day-
em-ma-em-nho-nhat/#ixzz3mXSh4G99