Nghị luận Niềm vui và sự khó khăn trong việc học môn Ngữ Văn. - Pdf 31

Trong xu thế xem nhẹ môn Ngữ văn nói riêng và các môn học xã hội nói chung như hiện nay vẫn còn có
nhiều học sinh yêu thích môn văn, miệt mài với môn văn , xem môn văn là món ăn tinh thần không thể
thiếu. Em Nguyễn Thị Thu Thanh - học sinh lớp 12C - trường THPT Thanh Chương 3 là một trường hợp
như thế.
Đọc những bài văn của em, tôi nghĩ về nghề, nghĩ về những học sinh và nghĩ về những em say mê học
văn, lòng tôi cảm thấy ấm lại, cảm thấy tương lai phía trước của các em vô cùng rộng mở.
Là một học sinh giỏi toàn diện, một trong ba em đat học sinh giỏi cấp Tỉnh môn Ngữ văn trong kì thi vừa
qua, Nguyễn Thị Thu Thanh đã có nhiều bài văn hay, xúc động, thể hiện được năng lực văn của mình.
Với tinh thần của một giáo viên dạy văn, tôi xin giới thiệu một bài trong số đó. Mong bạn đọc góp ý kiến
phê bình.
Đề ra.
Niềm vui và sự khó khăn trong việc học môn Ngữ Văn.
Bài làm.
Ngày 1 tháng 9 năm 2009
Mẹ kính yêu của con !
Đầu năm học mới con đã vò đầu để suy nghĩ nên chọn học lớp chuyên Văn hay lớp chuyên Toán. Hai
cánh cửa này thật khó lựa chọn. Nhưng rồi con đã tìm ra được cánh cửa cho tương lai của mình: con
quyết định đeo đuổi Văn học. Dù con đường ấy có nhiều khó khăn , trắc trở nhưng nó là nhiệt huyết và
lòng đam mê khiến con không thể từ bỏ.
Mẹ nói rằng khối C ít nghề, khó khăn cho định hướng của tương lai. Thời đại Công nghệ thông tin bùng
nổ các môn xã hội như Ngữ văn bị xem nhẹ. Người ta đua nhau học các môn tự nhiên. Ngay cả những
bạn trong lớp con học giỏi môn Văn cũng đăng kí vào lớp Toán. Con thấy buồn lắm mẹ ạ! Và lúc dó con
thấy rằng câu nói: “Bi kịch của thời đại chúng ta là thừa trí tuệ , thiếu tâm hồn” của một nhà văn Mê Hi
Cô là rất có lí.Thực ra khối C ít ngành nhưng chỉ ít hơn khối A, còn trong thực tế ngành nghề của nó cũng
nhiều, rất nhiều đấy chứ. Danh ngôn đã nói rằng: “ Đồng xu luôn có hai mặt, một ngày có cả bóng đêm và
ánh sáng”. Đâu phải những gì trở ngại cũng luôn đến với người học Văn. Ngược lại con thấy ở Văn học
có rất nhiều điều tốt đẹp. Và thực sự nó mang lại niềm vui cho con.
Mẹ ạ ! Con nhớ mãi lời dặn của mẹ : “Làm gì cũng phải có lòng đam mê”. Không ngẫu nhiên mà mẹ yêu
môn Toán. Toán dành cho bố, mẹ, anh vì sự đam mê. Còn con Văn học chính là nụ cười, sự thích thú.
Con học Toán chẳng kém gì Văn nhưng chỉ Văn học mới đáp ứng được những gì mà con mong ước. Văn
chương là một thế giới cho đi mà không cần sự đáp trả. Con đã thực sự bị lôi cuốn bởi những trang Số đỏ

thường tư duy và nghĩ về cuộc sống. Sau Vội vàng của Xuân Diệu con biết quý trọng thời gian hơn nữa,
luôn có ý thức sống hết mình , sống thật ý nghĩa trong quãng đời ngắn ngủi, phải làm được càng nhiều
càng tốt những gì có thể; Sau Hạnh phúc của một tang gia (trích Số đỏ của Vũ Trọng Phụng) cho con biết
tránh xa những cái lố lăng , bỉ ổi, đểu giả , học làm sang của tầng lớp tiểu tư sản, thị dân; Qua Lặng lẽ Sa
Pa của Nguyễn Thành Long con biết sống không cần biểu hiện, bày tỏ những cống hiến của mình, chỉ cần
biết mình sẽ làm gì để cống hiến; Qua Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê con học cách đứng lên
trong khó khăn, gian khổ, nhìn lên những ngôi sao của bầu trời để hướng về ngày mai xanh tươi, sáng
rực. Thầy giáo dạy văn của con thường nói vui rằng: “Dạy Toán, học Văn, ăn Thể dục” để động viên các
con về niềm vui của việc học Văn, con thấy đúng quá mẹ ạ ! Nhưng con cũng biết rằng một con đường
không bao giờ thẳng tắp và lối đi của con chắc vẫn còn lắm gập gềnh , khó nhọc. Cụ Phạm Công trứ cũng
đã từng nói:
Đã trót vướng vào duyên bút mực
Cả đời mang lấy số long đong.
Con không thấy cái long đong của văn học nhưng con thấy văn chương phải học nhiều. Đành rằng môn
khoa học nào cũng phải học cả một đời. Nhưng các môn học khác chỉ cần học sách vở, học thầy, học bạn.
Còn văn chương phải học hết những gì có trong cuộc sống. Học cách quan sát đối tượng để có kĩ năng
miêu tả tốt, học cách cảm thụ để cảm nhận văn chương cho hay, cho đúng, học cách rèn luyện cảm xúc để
bài viết mượt mà, mềm mại... Những việc đó nào có công thức, định lí để áp dụng mà đòi hỏi tự bản thân
phải tư duy, sáng tạo. Hơn nữa đường lối đổi mới trong giáo dục hiện nay là lấy học sinh làm đối tượng
trung tâm, lề lối thầy đọc trò chép đã bị xếp bỏ. Áp lực của học sinh trong đó có con sẽ tăng lên. Nhưng
trong khó khăn lại có thuận lợi. Con nghĩ phương pháp này giúp con chủ động hơn trong học tập. Con
được rèn luyện suy nghĩ, phát triển tư duy, được bày tỏ ý kiến của mình, thầy là người lắng nghe, gợi mở,
chỉ cho con sai, đúng thế nào. Rất tuyệt phải không mẹ !
Mẹ bảo “học văn chi phối nhiều thời gian và bị ảnh hưởng bởi tâm trạng” . Con đồng ý! Một bài toán con
làm trong 5 phút, bài quá khó thì có thể 30 phút, một tiếng đồng hồ. Nhưng một bài văn con làm ít nhất
phải 2 tiếng. Có lúc con làm một bài văn hết 4,5 tiếng đồng hồ, mẹ hoảng hốt sợ con đam mê quá không
học được môn khác. Con biết đó là những khó khăn không tránh khỏi nhưng con sẽ cố gắng vừa học tốt
môn Văn vừa đảm bảo yêu cầu học các môn học khác. Bởi văn chương là cuộc đời, làm sao mà sơ sài
trước cuộc đời được chứ ?
Còn về tâm trạng, Đúng thật! con thấy học ảnh hưởng rất nhiều từ tâm trạng . Khi vui đọc một bài thơ


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status