Mục lục
I. Mở đầu…………………………………………………………………………..
II. Nội dung…………………………………………………………………………
1. Những nhận thức cơ bản về con người và môi trường tự nhiên
1.1. Mối quan hệ giữa con người và tự nhiên……………………………………..
1.2. Những nhận thức của con người Việt Nam về mối quan hệ giữa con người và môi
trường tự nhiên……………………………………………………………..
2. Vấn đề dân số và môi trường của Việt Nam hiện nay: Thực trạng và đặc điểm..
2.1. Một số nét về tình hình dân số ở Việt Nam hiện nay………………
2.2. Một số vấn đề môi trường đang phải đối mặt trước thực trạng dân số nước
ta……………………………………………………………………..
2.2.1. Dân số và môi trường đất đai…………………………………
2.2.2. Dân số và nhu cầu nước………………………………………
2.2.3. Dân số và tài nguyên rừng…………………………………….
2.2.4. Dân số và cân bằng sinh thái…………………………………..
2.2.5. Dân số và môi trường không khí………………………………
III. Kết luận…………………………………………………………………………..
IV. Một số hình ảnh về suy thoái và ô nhiễm môi trường……………………………
V. Danh mục tài liệu tham khảo….............................................................
BÀI TIỂU LUẬN CUỐI KÌ
Môn: Nhân học sinh thái nhân văn
GV: Bàng Anh Tuấn
SV: Nguyễn Thị Mỹ
MSSV: 0956060026
Đề tài: Dân số và những thách thức tới môi trường sống của con người Việt Nam.
Bài làm
I. Mở đầu:
Tương lai của loài người có mối liên quan không thể tách rời với thực vật, động vật và hệ sinh
thái trên trái đất, vì đó là nguồn cung cấp thực phẩm, nước, không khí, thuốc men, vật liệu xây dựng…
Cuộc sống của chúng ta được kết nối giữa cái mới và cái cũ, bởi công nghệ hiện đại và cách thức
nhiệm, nhiệm vụ của tất cả mọi thành viên, mọi con người.
1.2. Những nhận thức của con người Việt Nam về mối quan hệ giữa con người
và môi trường tự nhiên:
Khi nói đến Việt Nam, người ta có thể nghĩ đến đó là một nước nhiệt đới gió mùa, là xứ sở của
nền văn minh lúa nước, là một nước đang phát triển… Khi nhắc đến con người Việt Nam người ta nghĩ
ngay đến những người nông dân chịu thương chịu khó, dũng cảm chống chọi lại thiên tai, địch họa để
giữ lấy mảnh đất quê hương xứ sở của mình. Chính trong quá trình vất vả ấy, con người Việt Nam càng
gắn bó với thiên nhiên, sống trong tự nhiên, là một bộ phận của thiên nhiên. Yêu thiên nhiên, biết giữ
gìn và tôn tạo vẻ xanh sạch đẹp của nó là một phẩm chất tốt của người Việt Nam.
Tuy nhiên, một thực tế diễn ra trước mắt là càng ngày con người càng muốn khai thác tự nhiên
nhiều hơn đê phục vụ cho nhu cầu của mình theo kiểu làm ào, làm ẩu, theo lối duy ý chí, không tuân
theo một quy luật hay chính sách cụ thể nào và “ gieo gió ắt sẽ gặp bão”- mọi hậu quả từ môi trường thì
con người đều lãnh đủ. Chẳng hạn như việc người dân khắp nơi ồ ạt đi khai hoang ở các vùng núi, đặc
biệt là sau ngày miền nam hoàn toàn giải phóng, tưởng rằng sẽ có thêm nhiều đất canh tác, nhiều lúa
gạo, giải quyết công ăn việc làm cho nhiều người. Song thực tế đã hoàn toàn ngoài dự liệu: nhiều hệ
sinh thái rừng quý hiếm bị phá trụi để trồng cà phê, chè, cao su, chỉ được và vụ thu hoạch đất đã bạc
màu… Hậu quả sinh thái này không thể cứu rỗi và cũng không của riêng ai. Chưa bao giờ, rừng núi
Tây Nguyên bị lũ lụt, thế mà năm 1996, trận lũ quét cực kì to lớn đã đổ xuống vùng này, cuốn trôi đi tất
cả.
Từ ngày cả nước bước vào cơ chế thị trường, cơ chế thị trường đã tác động mọi mặt, mọi của
đời sống kinh tế xã hội. Môi trường – suy cho cùng thì là lĩnh vực chịu sức ép nặng nề nhất trước sự
tấn công của kinh tế thị trường. Nếu như trước đây chục năm môi trường sinh thái chỉ mới gánh chịu
hậu quả của việc áp dụng kĩ thuật trên cái nền sản xuất nhỏ thì nay, vì lợi nhuận trước mắt người ta sẵn
sàng phá đi tất cả hoặc khai thác đến mức cạn kiệt “ rừng vàng, biển bac”- những gì mà thiên nhiên ưu
ái ban tặng.
Những quan niệm trong truyền thống văn hóa dân tộc về mối quan hệ giữa con người với tự
nhiên có nhiều điều đáng quý nhưng vẫn còn nhiều mặt hạn chế . Lao động nông nghiệp gắn bó con
người với thiên nhiên. Song chính sự nặng nhọc, vất vả đòi hỏi phải có nhiều nhân lực, và là cơ sở quan
niệm nhiều con lắm phúc_ ngày tết người ta thường chúc nhau “ sinh năm đẻ bảy được vuông tròn”.
Với quan niệm đơn giản” trời sinh voi trời sinh cỏ ấy”, con người đã phó thác cuộc đời con cháu mình