Bác Hồ có câu Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận Anh chị
em là chiến sĩ trên mặt trận ấy Bạn hãy bình luận về câu trên.
Posted by admin | On 4 November,2015 | In Văn mẫu lớp 12
Hồ Chủ tịch không chỉ là nhà thơ, nhà văn lớn mà còn là một vị lãnh tụ luôn luôn coi trọng vai trò của văn hóa
văn nghệ. Trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, người đã từng để lại nhiều ý kiến quan trọng có ý
nghĩa chỉ đạo đối với việc xây dựng nền văn nghệ mới. Ý kiến sau đây là một trong những ý kiến như thế:
“Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy”.
Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Bác Hồ luôn luôn đặt cuộc đời, lý tưởng độc lập tự do cao hơn
văn chương. Tuy nhiên, Người cũng rất coi trọng tác dụng to lớn của văn chương và sứ mệnh cao cả của người
nghệ sĩ. Trước đây trong bài Cảm tưởng đọc Thiên gia thi, Bác viết:
Nay ở trong thơ nên có thép
Nhà thơ cũng phải biết xung phong
Lần này trong cuộc kháng chiến chống Pháp, một lần nói chuyện trực tiếp vói văn nghệ sĩ, Bác lại nhấn mạnh”
Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy”.
Bằng một câu nói giản dị súc tích, Bác Hồ đã thâu tóm một cách đầy đủ và sâu sắc bản chất xã hội của văn học
nghệ thuật, đồng thời chỉ ra chỗ đứng mới của người nghệ sĩ cách mạng trong thời đại kháng chiến. Đó là tính
giai cấp, tính Đảng của văn học và tính Đảng của văn nghệ sĩ.
Lý luận cũng như thực tiễn đã cho ta thấy rõ các sáng tác văn học là sản phẩm tinh thần của nhà văn. Trước
hết, chúng nhằm bộc lộ, gửi gắm những tâm tư ước vọng, những quan niệm về nhân sinh, vũ trụ của nhà văn.
Nhưng trong xã hội có giai cấp thì nhà văn bao giờ cũng thuộc một giai cấp nhất định. Cho nên trong sáng tác,
nhà văn thể hiện tư tưởng, tình cảm của mình; đồng thời cũng là tư tưởng tình cảm của giai cấp mà mình gắn
bó. Là thành viên của một giai cấp, nhà văn trở, thành người đại diện, người phát ngôn cho một giai cấp nhất
định. Goóc-ki đã nói “nhà văn là tai, là mắt, là bộ máy cảm quan của một giai cấp. Nhà văn có thể không có ý
thức điều đó. Song bao giờ cũng là một bộ phận của giai cấp”.
Một tác phẩm văn học nào đó có thể gây nên những phản ứng khác nhau ở từng giai cấp. Nó có thể được giai
cấp này yêu thích, nhưng lại bị giai cấp khác nguyền rủa, căm thù. Như vậy, rõ ràng là tác phẩm văn học nào
cũng phản ánh quyền lợi, nguyện vọng của một giai cấp nào đó. Nó bênh vực, làm lợi chu giai cấp này nhưng
cách mạng, kháng chiến của chúng ta trên mặt trận không tiếng súng này.
lời căn dặn của Bác đối với các văn nghệ sĩ thời chống Pháp cũng đã khái quát được một cách sinh động thực
tế tồn tại của văn nghệ sĩ từ xưa đến nay.
Xưa: Từ bài thơ Thần của Lý Thường Kiệt sang sảng ngâm trên sông Như Nguyệt, đến bài Hịch tướng sĩ dậy
non sông của Trần Hưng Đạo; Từ bài Cáo bình Ngô được xem là một thiên cổ hùng văn của Nguyễn Trãi, đến
những vần thơ được viết bằng máu và nước mắt chứa chan nghĩa nước tình nhà của Nguyền Đình Chiểu, Phan
Bội Châu.. Tất cả đều là những vũ khí tinh thần sắc bén trên mặt trận đuổi giặc, cứu nước bảo vệ cuộc sống
thanh bình yên vui cho nhân dân.
Kể từ năm 1930 đến 1945, lịch sử dân tộc đã bước sang kỷ nguyên mới: kỷ nguyên có Đảng lãnh đạo. Trong
bối cảnh ấy, văn học của ta dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ càng trở nên là “một mặt trận” tư tưởng quan
trọng và nhà văn càng xứng đáng là “chiến sĩ tiên phong” trên mặt trận ấy. Thơ ca Xô Viết Nghệ Tĩnh và thơ ca
các chiến sĩ trong nhà tù thời kỳ hoạt động bí mật là những vũ khí sắc bén cho công cuộc vận động tuyên
truyền cách mạng. Nhà thơ Sóng Hồng đã khẳng định:
Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ
Mỗi vần thơ bom đạn phả cường quyền
Trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, trên mặt trận văn hóa và văn nghệ cũng đã diễn ra một cuộc đấu
tranh gay go quyết liệt trong việc chống giặc cứu nước và đẩy lùi những âm mưu nô dịch của kẻ thù. Trong
cuộc đấu tranh ấy, người nghệ sĩ không thế thụ động mà đã hành động với tinh thần tiến công trong tư thế của
nhà văn chiến sĩ, nhà văn cách mạng luôn luôn có mặt ở mũi nhọn của cuộc chiến đấu. Có biết bao nghệ sĩ vai
ba lô đã cùng hành quân với bộ đội lên Tây Bắc hoặc dọc theo rừng Trường Sơn. Họ đã cho ra đời nhiều bài
thơ “Trên báng súng” khét mùi bom đạn và cháy đỏ lửa căm thù quân xâm lược. Các tác phẩm của thời kỳ này
đã xây dưng được những hình tượng con người kháng chiến anh hùng có sức cổ vũ lớn lao tinh thần quyết
chiến đấu cho nền độc lập tự do thiêng liêng của Tổ quốc. Nhiều nhà văn như Trần Đăng, Nam Cao, Nguyễn
Thi, Lê Anh Xuân, Nguyễn Mỹ, Dương Thị Xuân Quý, Trần Đình Vân., đã hy sinh giữa chiến trường như
những chiến sĩ cầm súng thực sự. Lúc này “Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến luỹ, bên những chiến sĩ đuổi xe
tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi” (Chế Lan Viên).
Trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, các nhà văn cách mạng của chúng ta, bằng tác phẩm của mình đã
“miêu tả một cách chân thực và hùng hồn cuộc sống mới, con người mới”, tham gia tích cực vào sự nghiệp đấu