Bài giữa kỳ
Môn Xã Hội Học Đại Cương
Chủ đề pvs:
Tác động của xã hội đối với tình yêu học đường
(Trường hợp học sinh trường trường THPT chuyên KHTN-ĐHKHTN-ĐHQGHN)
Sinh viên thực hiện: Đinh Thị Thúy Trang
Khoa
: Lưu trữ học và QTVP
Mã sv
: 15030740
Họ tên: ĐINH THỊ THÚY TRANG
Mã sv: 15030740
Khoa: Lưu trữ học và qtvp
Bài phỏng vấn xã hội học
-Chào em, em có thể cho chị phỏng vấn một chút được không?
Được ạ
-Em có thể cho chị biết em học trường gì không?
Em học trường thpt khoa học tự nhiên,đại học quốc gia Hà Nội. Em học lớp 10
chuyên lý.
-Lớp chuyên lý có đông con trai không em?
Đông ạ
-Thế em đã có người yêu chưa?
Từng có ạ.
-Từng có, thế là từ bao giờ?
Từ hồi lớp 6 đến lớp 9 ạ.Các em chia tay cũng được hơn 1 năm rồi?
vâng ạ
-Em thích bạn ý thế em thấy bạn ý là người như thế nào?
Có chút hài hước, thông minh, không đẹp trai lắm, có chút ga lăng nhưng mà thi
thoảng lúc nào mà nóng tính thì rất là không nên lại gần.
-Hài hước, em đã từng quen ai có tính hài hước như thế không? Bố em, anh trai em?
Em không có anh trai,em chỉ có em trai thôi. Bố em không có bất cứ điểm nào giống
với bạn ấy.
-Nóng tính?
Nóng tính thì cục, nhưng mà em không thích bạn ý ở điểm ấy, với lại bạn ấy rất ít khi
nóng tính.
-Em thích bạn ý nhất ở điều gì?
Thông minh và lúc nào buồn sẽ ở bên cạnh an ủi.
-Bạn ấy tâm lý?
Đúng rồi ạ
-Em có hay xem phim hay đọc truyện gì không?
Vào thời điểm ấy thì không ạ.
-Thế là thích thì chỉ là thích thôi chứ không phải là hình mẫu lý tưởng nào ảnh hưởng
đúng không?
Đúng ạ.
-Bọn em chính thức yêu nhau là vào bao giờ của lớp 6, thời kì nào?
Học kỳ 2 khi mà em chuyển sang trường khác ạ.
-Ai là người bắt đầu mối quan hệ này trước?
Là em trước.
-Em làm thế nào?
Bởi vì là hôm ấy là buổi học cuối cùng của em ở trường cũ cho nên là em mói quyết
định gửi cho bọn ý một lá thư và trong đo viết là hối hận vì việc ngày trước, cứ luôn
luôn phủ định rằng mình thích bạn ấy, cứ nói là mình ghét. Em chỉ coi đó như một
bức thư từ biệt thôi chứ không có ý định gì kéo dài. Nhưng mà sau này bạn ý là người
chủ động kéo dài mối quan hệ.
-Cho chị hỏi là lúc đó mẹ em đã nói gì với em không? Em có nhớ không?
Mẹ em khóc rất nhiều.
-Chắc lúc đấy em cảm thấy hối hận đúng không?
Hối hận thì không nhưng em cảm thấy tội lỗi. Mẹ em khóc cũng ảnh hưởng một phần
tại cô giáo cũ nữa. Em chuyển trường cũng bởi vì cô ấy. Ngày đấy em là học sinh
được điểm văn cao nhất trong lớp chuyên văn nên là cô ý kì vọng ở em rất nhiều
nhưng mà em lại thích học toán cho nên là cô rất là tức giận ạ. Thành ra là cô ấy hơi
có thành kiến với em. Cho nên là nó ảnh hưởng rất nhiều đến sinh hoạt của em ở
trường cho nên là em chuyển trường một phần là vì thế.
-Lúc mẹ em phát hiện em và một bạn khác yêu nhau thì bạn kia có biết không?
Bạn kia có biết vì bạn ý là người trực tiếp bị thu.
-Thế bạn ý có nói gì với em không, sau khi mà bị phát hiện ý?
Bạn ý không kịp nói gì thì em đã gửi thư chia tay trước rồi.
-Em bị phát hiện là vào năm lớp mấy?
Lớp 7, nhưng mà sau đó thì cái chuyện đấy nó . Em gửi thư chia tay trước nhưng
nhưng lần đấy bạn ý vẫn như kiểu là chưa dứt mối quan hệ ý ạ . Thì cứ nhùng nhằng
đến năm lớp 8 thì bắt đầu quay trở lại bình thường. Nhưng mà đương nhiên là bố mẹ
không biết, nhưng đến hồi lớp 9 thì mẹ em lại biết một lần nữa.
-Năm lớp 9 sao mẹ em lại biết?
Năm lớp 9 một lần em đi học thì có nhờ một đứa bạn than gửi thư, nhưng mà bạn ý
gửi thư trở lại thì mẹ em lại bắt được.
-Hồi đấy chưa có điện thoại đúng không em?
Dạ có rồi ạ. Nhưng nhà em khá là nghiêm khắc về cái vấn đề này cho nên là không có
điện thoại di động hay là cái gì đó, chỉ có thỉnh thoảng nhắn tin trên yahoo.
-Cái lúc mà thời gian bọn em yêu nhau thì bọn em có hay gặp nhau không ?
Rất là ít.Có nhưng mà rất là ít
-Thường là thời gian nào bọn em gặp nhau?
Những buổi chiều em đi học về, bởi trường của em cũng không nằm xa bạn ý lắm. Thi
Cái câu đấy em chỉ dùng đúng hai lần thôi.
-Em thường nói chuyện gì với bạn đấy?
Nói linh tinh ví dụ như là hôm nay tớ..,mới hồi đầu thường nói “hôm nay tớ nhớ cậu
đấy ạ” , còn sau đó thì thi thoảng . Phần lớn bạn cũ của em đều ở trường, bởi vì trường
đấy là trường điểm bạn bè ở đấy, bạn thân nhất cũng ở đấy như kiểu là thay mặt giám
sát ý ạ. Thế nên thi thoảng cũng hỏi một câu chêu đùa như kiểu là “cậu có bạn gái
khác thích rồi đúng không?” thì bạn ý cũng trả lời chêu chêu lại, nhưng mà trả lời lại
thì như kiểu là “ừ thì có đấy, nó chơi với tớ từ bé” như kiểu nửa chêu nửa giải thích ý
ạ.
-Thế có lần nào em phát hiện là thật không, có ai thích bạn ấy hay bạn ấy thích ai
không?
Trong thời gian bọn em thích nhau thì là không có.
-Thế em chưa phải ghen bao giờ à ? Có chứa?
Có một lần nhưng mà lần đấy không phải là ghen thật, như kiểu là chêu chêu thôi.
-Sao em lại ghen?
Vì bạn nữa đấy là chơi với bạn ấy từ hồi học tiểu học và chơi đến tận bây giờ. Và hồi
còn bé tí xíu ý ạ, đã từng gửi thư cho bạn nữ kia rồi. Đấy là chính bạn ý nói với em
chứ không phải là ai khác.
-Thế lúc em biết chuyện đã từng viết thư cho bạn nữ kia rồi thì mỗi lần gặp bạn ấy em
có thấy có cái đấy không được tự nhiên không?
Có thì có nhưng em không để lộ ra bao giờ. Bởi vì cái lúc em hỏi bạn ý câu đấy thì
hồi đấy bọn em chưa thích nhau, chưa công khai.
-Thế lúc em phát hiện ra rồi em có bao giờ đề phòng bạn nữ ý không?
Đề phòng thì không. Nói chung em là một người yêu đương khá là tự do, không phải
kiểu là động tí là ghen.
-Một tuần trong lúc yêu nhau bọn em gặp nhau mấy lần?
Ngoại trừ ở lớp và lớp học thêm ra thì chỉ thi thoảng khi nào em đi xe đạp ra ngoài
chơi thì gặp được thì gặp thôi, chứ không có sắp đặt gì.
là nó rất tồi tàn, đi nó cứ cọc cạch cọc cạch thế là đến lúc em đi về đi từ trường về nhà
thì lúc em đi được nửa đường thì cái xe nó bị hỏng, nó tụt hết cả phanh ra, em gần
đâm vào xe ô tô vì lúc đấy em đi rất nhanh. Thế là may sao cũng chẳng hiểu sao, bạn
ý lại lái xe rất là giỏi, như kiểu bạn ấy cứ đi bạn ấy có cái tài là không cần cầm hai tay
lái mà vẫn đi được từ nhà đến trường rất giỏi. Thế là hôm đấy bạn ấy cứ đi sau em
như thế, nhìn thấy như vậy bạn ý lôi cái xe lại, thế là hai đứa cùng ngã xuống dưới
đất.
-Thế là bạn ấy đã cứu em một lần đúng không?
Đúng ạ.
-Chắc lần đấy là lần em ấn tượng nhất à?
Lần đấy với một lần nữa là nữa là đấy em rất thích học toán, nên rất là so bì chuyện
học toán mà cô giáo dạy toán của bọn em là một người vô cùng cẩn thận, ngược lại
em lại rất là cẩu thả cho nên điểm toán của em chỉ có điểm 9 thôi, không bao giờ có
điểm 10. Mà bạn ý từ đầu đến cuối tất tần tật đều là điểm 10 hết nên trong khi em
đúng thứ 14 thì bạn ý toàn đứng thứ nhất. Em rất là tức chuyện đấy thế là một hôm em
học lớp học thêm đã bực rồi thì chớ nhìn cái mặt của bạn ấy cũng bực theo thế là em
đi ra ngoài xong lúc em vào trong thì lại thấy cặp mình rơi xuống đất còn cặp bạn đấy
thì ở trên cái bàn mình để, thế là tức quá quát cho bạn ý một trận, quát xong rồi thấy
hối hận thế là ngồi bàn đằng sau bạn ấy, xong là viết một lá thư nhỏ nhỏ trên mảnh
giấy nhỏ nhỏ xin lỗi xong là bảo tâm trạng mình đang rất là bực nên mình mới như
thế. Thế là bạn ấy mới đọc, đọc xong bạn ý im lặng một lúc em tưởng bạn ý không
muốn nói với em gì nữa em cũng im re ạ, nhưng một lúc sau bạn ấy lại đưa lại mảnh
giấy cho em thì ghi bạn ý kiểu an ủi ấy ạ. Lúc đấy thì cảm thấy rất là có cái gì ấm ấp ý
ạ bởi vì bố mẹ mình cũng mắng, ai cũng mắng kể cả cái đứa bạn nó như kiểu rất là
ghét mình nó cũng quay ra chửi mình như thế mà chả ai nói gì được vì nó rất là thân
với cô giáo ạ. Mà bạn ấy lại nói với mình như thế, cảm giác mình không còn cô đơn
ấy ạ.
-Có người bên cạnh mình?
theo đuổi em nhưng mà cái cách thức của bạn ấy rất là kì cục mà nhà bạn ý là nhà con
giáo viên và ngõ nhà bạn ý ở ngay cạnh ngõ nhà em cho nên là hôm nào đi học hầu
hết cũng đều gặp nhau. Có một lần bạn em thích ấy ạ đi cùng bạn đi về hướng này thì
em đang đi trỏ về nhà hướng này thì bạn thích em bạn ấy cứ ở đằng sau nói nói, em
cũng không thích bạn ý lắm, ban đầu thì rất là quý tính bạn ý rất là hiền còn tốt với em
ạ, nhưng mà sau cái lần mà bạn ý gửi thư xong là em từ chối xong bạn ý cũng tức bạn
ý cũng chối luôn xong bạn ý chửi em thế là em tức em không muốn nói chuyện nữa.
-Sao bạn ấy lại thế? Em có biết tại sao không?
Em cũng không biết nữa,em chỉ thấy như kiểu là bạn ấy bị lộ ra trước cả lớp ý ạ. Bởi
vì bạn ấy đưa cho em là bạn ý ném thẳng bạn ý bảo “ cho mày này “ xong bạn ấy đi
luôn. Thế là cái thằng mất dạy nhất lớp nó lại ngồi gần đấy nó giựt thư xong nó đọc to
trước cả lớp thì có đúng mỗi ba chữ thôi là tên em với tên bạn ấy xong ở giữa là chữ
yêu ý ạ.
-Em nghĩ là bạn ấy trẻ con quá không?
Em cũng nghĩ thế, bạn ấy hầu như là không đạt được cái gì là chửi người khác, không
phải chỉ riêng chuyện của em. Thế là lần đấy bạn em thích nhìn thấy em với bạn kia
như thế mặt bạn ý (từ xa nên em cũng không nhìn thấy rõ lắm) nhưng mà có vẻ là
không vui vẻ gì cho cam. Sau lần đấy thì bọn em cũng không nói chuyện khoảng gần
tuần, bạn ý cũng không thèm trả lời thư luôn. Sau đó thì bạn ý cũng chủ động liên lạc
trước xong cũng có hỏi về chuyện đấy, xong hóa ra là bơi r vì cái lần đấy, nói mãi bạn
ấy mới nghe.
-Lần đấy thì làm sao em?
Lần đấy thì cái bạn thích em cứ đi đi bên cạnh xong là (cái bạn em thích thì từ xa nên
không nghe thấy gì) nhưng mà cái bạn kia bạn cứ đi lại gần xong à chửi ý ạ, mà chửi
thì rất là mất lịch sự ý ạ, mất dạy.
-Thế người yêu em có nói chuyện gì về chuyện đấy không, bởi vì chuyện có bạn thích
em xong quay ra chửi em không?
Bạn ấy không biết và emcuxng không muốn nói, bởi vì như kiểu bạn ấy hiền nhưng
Chuyên văn hồi lớp 6, chuyên văn 1.
-Thế năm lớp 7 em học gì?
Năm lớp 7 em đã chuyển sang trường mới rồi, em học lớp tự chọn chuyên toán ở
trường khác.
-Người yêu em vẫn học chuyên văn?
Không, năm đấy sang học kì 2 bạn ý được chuyển sang chuyên lý.
-Mỗi lần đi học, kiểm tra hay thi học kỳ kết quả của bọn em như thế nào?
Em tự nhận là hồi đấy mặc dù em rất lười, không hứng thú lắm với việc học hành
nhưng mà điểm của em bao giờ cũng khá cao, bạn em cũng thế.
-Nghĩa là bọn em yêu nhau nhưng chưa bao giờ..?
Chưa bao giờ ảnh hưởng đến việc học tập.
-Thế em có nghĩ là do kết quả học tập của em không bị ảnh hưởng nên mẹ em cũng
không phản đối gay gắt không?
Em chỉ nhớ câu nói của mẹ em khi biết được có đứa theo đuổi em xong là nói thế, mẹ
em chỉ nói đúng một câu là “trốn tình tình theo theo tình tình chạy” mẹ em thì tư
tưởng cũng không phải là cổ hủ nhưng mà mẹ em tương đối là giữ mình cho nên là
cũng không mong muốn em có những cái tình cảm gì trong thời gian không thích hợp.
-Em có nghĩ thời điểm ấy là không thích hợp không?
Có lẽ, bởi vì cô giáo cũng không thích em,mà bạn bè học sinh cũng có một số người
ghét em không phải là toàn bộ nhưng có một số người ghét em thì như thế rất dễ khi
mà mình mắc một sai lầm gì thì sẽ bị ảnh hưởng đến mình trong nhiều thứ.
-Sao các bạn trong lớp một phần lại ghét em?
Hồi đấy em có một đứa bạn học cùng từ hồi tiểu học, em rất tin tưởng nó em nói với
nó cái chuyện em muốn học chuyên toán nhưng mà nó lại nói với cô cho nên là cô
ghét em thẳng mặt mà bọn theo phe cô học văn cũng xa lánh em bởi vì nhưng lý do
đấy.
-Từ đấy em có chơi với bạn kia nữa không? Cái bạn em nói cho biết là em thích học
toán ý.
ấy đứng thứ 40, em cảm tháy rất tức giận nhưng mà em không biết làm gì cả, may
mắn là thầy giáo chuyên lý đã đưa em vào đội tuyển lý. Nhưng mà bố em vẫn thích
em chuyên toán nên rất là bực về chuyện đấycho nên là làm căng lên, mẹ em cũng
chưa chấp nhận được hoàn toàn chuyện học sang chuyên lý ạ, thế nên chuyện đấy nó
mới lại đến bây giờ em cũng chưa hiểu vì sao chuyện đó nó lại lộ ra một lần nữa, thế
là mẹ em phát hiện thế là mẹ em mới làm căng lên thì em nghĩ có thể mẹ em đã gặp
bố mẹ của bạn ấy lúc đấy thì mọi chuyện nó mới dây dưa lằng nhằng khoảng nửa năm
sau thì hoàn toàn kết thúc.
-Em có nói lý do em không phải vì chuyện yêu đương bạn ấy không? Điểm của em
vẫn cao không?
Điểm vẫn cao, vẫn 9,10 đều luôn.
-Thế em có nói lý do vì cô không chọn em chứ không phải vì em điểm thấp không?
Mẹ em cũng biết nhưng mẹ em nói là “cô không chọn con ý, thì có nghĩa là trong đấy
có chuyện gì đó không tốt rồi nhưng mà chính vì cái phần không tốt ấy cho nên con
càng phải thận trọng hơn và không được phép làm bất cứ sai lầm gì, đặc biệt là sai
lầm ví dụ như hồi lớp 6 học ở trường cũ”. Sau đó thì bởi vì mẹ em làm căng quá cho
nên em với bạn ấy cũng phải dừng mối quan hệ một thời gian. Nhưng mà sau đó thì
lại xảy ra một…như kiểu là bạn ấy cũng bị bố mẹ bạn ấy làm căng, bố mẹ bạn ấy biết
mà bố bạn ấy tương đối giống bố em có nghĩa là rất là cổ hủ cho nên là hoàn toàn cắt
đứt luôn, bỏi vì là sáng nào bố bạn ý cũng đưa bạn ý đến trường thay vì để bạn ấy đi
xe đạp.
-Bọn em có nói cắt đứt với nhau rõ ràng không? Gặp nhau nói hay là viết thư.
Không cắt đứt rõ ràng cho đến một lần bạn ấy nhờ một đứa bạn gửi lời cho em,chỉ là
gửi lời thôi, đến thư cũng không dám nói luôn là “tớ xin lỗi” ba chữ đấy thôi. Lúc đấy
cảm giác rất là trống không ý ạ, như kiểu là mất đi một cái gì đó rất là quan trọng, hơi
mệt mỏi nữa ạ bởi vì bao nhiêu cái ngày mình giữ lại rồi mình chống đỡ nó hoàn toàn
-Lúc bọn em yêu nhau thì bọn em có kỉ niệm gì, đồ vật gì để bây giờ em giữ không?
Có, bạn ý tặng em hai món quà là một con thú bông chồn nhỏ và một quyển sách là cô
giáo mà bạn ấy quý mến nhất, kính trọng nhất từng tặng bạn đấy, trong đấy còn có
chữ ý của cô.
-Dịp bạn ấy tặng quà em là dịp nào, hai món quà đấy?
Vào ngày sinh nhật của em, và một đợt nữa em cũng chẳng biết bạn ấy tặng vì dịp gì
nữa. Em có hỏi nhưng bạn ấy chỉ bảo muốn tặng thì tặng thôi.
-Chị cũng thấy bọn em yêu nhau 3 năm, gần 4 năm sao lại có hai món quà? Những lần
sinh nhật khác bạn ý không tặng à?
Có tặng nhưng mà hồi học sinh thì làm gì có tiền nhiều, với lại em cũng không muốn
bạn ý tặng. Ngoài ra cũng có một cái đĩa của dạ hội của trường nữa nhưng mà tiếc là
em làm mất rồi.
-Thế em đã bao giờ tặng quà cho bạn đấy chưa?
Có rồi chị ạ.
-Dịp gì?
Valentine.
-Valentine năm lớp mấy?
Valentine năm lớp 8, em tặng bạn ý moojt hộp sô cô la nhỏ và một lá thư kiểu tấm
thiệp linh tinh thôi.
-Bạn ấy nhận hộp quà đó bạn ý có ngạc nhiên không?
Bạn ấy có vẻ không ngạc nhiên lắm, nhưng bạn ấy trách em là “cậu tặng quà cho tớ
mà không cho tớ tặng quà cho cậu.”
-Sao em lại không cho bạn ấy tặng quà?
Em không thích cái kiểu đấy, tặng quà thì như kiểu là tặng nhiều quá như kiểu mình
lợi dụng người ta. Còn cái valentine đấy là đúng dịp năm đấy nó gần với tết ý ạ nên
em cũng có tiền nhiều thì cung dư dư một tí nên em tặng bạn ấy. Lúc đấy là thật ra
bọn em cũng quen với việc tặng quà cho nhau rồi cho nên là bạn ấy cũng không tặng
quà cho em luôn.
thực được, mà đời thực mà như thế thì họ thành yêu quái rồi.
-Nhưng em có muốn không? Chị thấy ngôn tình thì thường có người yêu đẹp trau này,
giỏi này, hoặc là giầu này, rất là tâm lý này..em có bao giờ nghĩ người yêu mình rất
đẹp trai không?
Không, em chỉ cần là được coi là ưa nhìn là được rồi, chứ không cần quá mức đẹp
trai, cái đấy thì quá mơ mộng hão huyền rồi ạ.
-Nhưng chị thấy nếu mà người yêu mình đẹp trai chắc mình cảm thấy hạnh phúc lắm
đúng không?
Ơ, người yêu mình đẹp trai thì rất dễ bị cướp đấy chị ạ.
-À,em sao em lại cứ nghĩ là bị cướp? Chị thấy rất là nhiều người yêu nhau mà, kiểu
như là bạn nam rất là đẹp trai còn bạn nữ thì cũng có thể nói bình thường nhưng các
đôi ý vẫn yêu nhau nhiều lắm?
Có thể là tại em có chiều hướng bi quan vào cuộc sống, em tin vào tình yêu nhưng em
không tin vào cái độ bền vững của nó ý ạ.
-Có phải là vì cuộc chia tay trước khiến em không tin vào điều đó không?
Đấy chỉ là một phần thôi, còn thì bởi cuộc song của gia đình em, rồi thì của bạn bè bố
mẹ em nữa nó cũng ảnh hưởng rất nhiều. Nhưng mà không phải em chưa gặp một đôi
nào yêu nhau một cách hoàn mỹ. Người xưa ạ, họ đều là những người tài tử nhân nổi
tiếng một vùng, bây giờ ông bà vẫn sống với nhau rất là vui vẻ. Em thấy rất là ngưỡng
mộ.
-Thế em đã gặp trường hợp nào mà yêu không được dài lâu không? Mà làm em ảnh
hưởng, em nghĩ về cái việc yêu nhau không được lâu ấy.
Có chứ.
-Truyện gì em?
Đấy là cô bên ngoại của em, hai người đấy yêu nhau một thời quen nhau như kiểu
thanh mai trúc mã luôn ấy ạ. Sau đó thì yêu nhau từ cấp 2 đến gần hết đại học thì hai