Cảm nhận vẻ đẹp cảnh ra khơi trong hai đoạn trích:
… Khi trời trong gió nhẹ, sớm mai hồng
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái trèo mạnh mẽ vượt trường giang
Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…
(Quê hương- Chính Hữu)
… Mặt trời xuống biển như hòn lửa
Sóng đã cài then đêm sập cửa
Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi
Câu hát căng buồm với gió khơi…
(Đoàn Thuyền đánh cá- Huy Cận)
Bài làm
Biển từ lâu đã trở thành hình ảnh biểu tượng và là nguồn cảm hứng sáng tác
cho nhiều nhà thơ, nhà văn. Ở đó có nghề đánh cá với những con người làng chài
chất phác, mộc mạc. Hai tác phẩm “Quê hương” và “Đoàn thuyền đánh cá” đã
khắc họa sắc nét cảnh vật thiên nhiên và con người trên biển khi ra khơi. Đoạn
trích một nằm trong tác phẩm “Quê hương” của nhà thơ Tế Hanh và đoạn trích thứ
hai là đoạn thơ thuộc tác phẩm “ Đoàn thuyền đánh cá” của nhà thơ Huy Cận.
Cả hai đoạn trích đêu khắc họa cảnh ra khơi của những người đánh cá. Họ ra
đi với tâm thế hào hứng và niềm lạc quan phới phới. Họ cùng ra đi vào một ngày
nắng đẹp với khung cảnh hoành tráng, hùng vĩ nhưng cũng rất thơ mộng.
Tuy nhiên, ở mỗi đoạn trích, đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi trên nền không
gian khác nhau và mỗi cảnh lại mang một vẻ đẹp, ấn tượng riêng.
1
Ở khổ một của “Quê hương”, tác giả Tế Hanh có viết:
Khi trời trong, gió nhẹ sớm mai hồng
hồn làng”. Linh hồn làng biển dường như được cụ thể hóa như cánh buồm trắng.
Gợi cảm giác đi xa, những ước mơ bay bổng, những khát khao cháy bỏng về một
cuộc sống đầy đủ, ấm no của tuổi trẻ nhiều hoài bão. Thể hiện một tình yêu quê
hương tha thiết, khát vọng được cống hiến, xât dựng quê hương tươi đẹp. Và từ lâu
cánh buồm đã trở thành người bạn thân thiết không chỉ che chở, nuôi sống họ mà
còn nâng đỡ cho những ước mơ được bay lên. Con thuyền như tự “rướn” thân
mình vươn ra biển lớn, hòa nhập vào với nắng và gió của biển khơi, góp sức nuôi
sống làng chài.
Nếu ở tác phẩm “Quê hương” của Tế Hanh, đoàn thuyền ra khơi đánh cá
trong khung cảnh bình minh cho một khởi đầu mới thì bức tranh lao động của
người dân chài lại được tác giả Huy Cận khắc họa khác lạ trong “Đoàn thuyền
đánh cá”. Đoàn thuyền đánh cá nối đuôi nhau ra khơi trong khung cảnh hoàng hôn
đẹp, thơ mộng:
Mặt trời xuống biển như hòn lửa
Sóng đã cài then đêm sập cửa
Biển cả mênh mông được tác giả đặc tả bằng những hình ảnh đẹp đẽ, tráng
lệ và kì vĩ. Huy Cận như mở ra trước mắt người đọc một khung cảnh thiên nhiên
đẹp với gam màu chuyển dần từ đỏ rực sang tím sẫm. Mặt trời được so sánh như
hòn lửa đang chìm dần xuống đại dương bao la, làm cho khung cảnh càng trở nên
tráng lệ, lộng lẫy. Màn đêm dần buông xuống, vũ trụ như ngôi nhà của vạn vật từ
từ khép cánh cửa lại và cài then. Thiên nhiên như trở nên gần gũi với con người
hơn thông qua nghệ thuật nhân hóa độc đáo. Cả đất trời dần đi vào trang thái nghỉ
ngơi, không còn những nguy hiểm rình rập an nguy đến những người con của biển.
Họ lại bắt đầu một cuộc hành trình mà không có sự dõi theo của vũ trụ, ra đi với tư
thế làm chủ, say sưa xây dựng cuộc sống mới:
Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi
Câu hát căng buồm cùng gió khơi
Cả đoàn thuyền hùng dũng tiến ra biển trên nền thiên nhiên tráng lệ. Tuy đây
không phải lần đầu họ ra khơi, những con người ấy dù đã trải qua biết bao lần thiên