1
LỜI CẢM ƠN
Được sự quan tâm chỉ đạo của Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Nam, Trường
Chính trị tỉnh đã tổ chức lớp “Bồi dưỡng kiến thức quản lý Nhà nước chương
trình chuyên viên”. Đây là cơ hội để cán bộ, công chức trong toàn tỉnh tham dự
khóa học.
Nhân dịp này, tôi xin bày tỏ lời cảm ơn tới Lãnh đạo Ủy ban nhân dân
tỉnh Quảng Nam; Ban Giám hiệu Trường Chính trị tỉnh đã tạo điều kiện để tôi
có thể học tập, bồi dưỡng kiến thức về quản lý nhà nước phục vụ cho công tác
chuyên môn nói riêng và công tác quản lý nhà nước của ngành nói chung.
Bên cạnh đó, tôi cũng rất biết ơn sự chỉ dạy, truyền đạt kinh nghiệm, kiến
thức của quý thầy, cô giáo Trường Chính trị tỉnh và việc tạo điều kiện của Ban
Lãnh đạo Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Quảng Nam và cán bộ,
công chức Văn phòng Sở để tôi được tham gia khóa học và hoàn thành tiểu luận
này.
Xin chân thành cảm ơn!
Tam Kỳ, ngày.... tháng.... năm ......
Học viên: .........................
Sở Nông nghiệp và PTNT tỉnh Quảng Nam
1
LỜI NÓI ĐẦU
Để chuẩn hóa nguồn cán bộ nhằm bồi dưỡng kiến thức và nâng cao trình
độ, kỹ năng quản lý hành chính Nhà nước trong công tác chuyên môn, tôi đã
được Lãnh đạo Văn phòng Sở, Sở Nông nghiệp và PTNT Quảng Nam tạo điều
kiện đăng ký đi học lớp “Bồi dưỡng kiến thức quản lý Nhà nước chương trình
chuyên viên, tôi mạnh dạn chọn đề tài nghiên cứu “Xử lý vi phạm pháp luật
trong hoạt động khai thác khoáng sản ở xã Bình Sơn, huyện Hiệp Đức” liên
quan đến hoạt động khai thác khoáng sản (vàng gỉ) trên đất lâm nghiệp có chức
năng phòng hộ để làm tiểu luận cuối khóa.
Nhằm phân tích tình huống, tìm ra và lựa chọn phương án xử lý tối ưu
nhất, đảm bảo sự nghiêm minh của pháp luật, đồng thời phù hợp với điều kiện
tình hình kinh tế - xã hội của nước ta trong giai đoạn hiện nay.
Do bài viết được thực hiện trong một thời gian có hạn, tính phức tạp của
tình huống có liên quan đến nhiều vấn đề trong xã hội và đặc biệt còn mang tính
chủ quan của người viết nên không tránh khỏi những thiếu sót, hạn chế. Tôi rất
mong nhận được những ý kiến đóng góp chân thành của quý thầy, cô và những
người có quan tâm đến công tác quản lý Nhà nước về lĩnh vực nông nghiệp với
công tác tài nguyên môi trường để bài tiểu luận hoàn chỉnh hơn.
1
Phần I: MÔ TẢ TÌNH HUỐNG
Tình huống được mô tả sau đây là một vụ việc xảy ra trong hoạt động quản
lý Nhà nước về lĩnh vực tài nguyên và môi trường, liên quan đến việc khai thác
khoáng sản trên đất rừng tại một địa phương thuộc tỉnh Quảng Nam.
Vụ việc này đã và đang đặt ra những đòi hỏi buộc cán bộ, công chức Nhà nước liên
quan và có thẩm quyền phải xem xét, phân tích và tìm ra phương pháp giải quyết.
Tình huống xảy ra thuộc lĩnh vực quản lý Nhà nước về khoáng sản trên
đất lâm nghiệp có rừng. Cơ quan quản lý Nhà nước của tỉnh trong lĩnh vực này
là sự phối hợp giữa các ngành: ngành Nông nghiệp và Phát triển nông thôn với
ngành Tài nguyên & Môi trường; vấn đề đặt ra ở đây là phải giải quyết đúng
thẩm quyền, trách nhiệm của từng ngành, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của
các bên, thấu tình đạt lý, bên cạnh đó tăng cường được kỷ cương phép nước, bảo
vệ pháp chế xã hội chủ nghĩa.
đồng/ha/năm để UBND xã sử dụng vào mục đích xây dựng các công trình phúc
lợi tại địa phương và hỗ trợ một số gia đình chính sách của thôn Xuân Hòa 2.
Bên cạnh đó, Công ty tạo điều kiện giải quyết công ăn việc làm cho một số hộ
dân vùng ven sông.
Trong các năm qua, Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận vẫn khai thác
khoáng sản tại khu vực trên và đã thực hiện đúng điều kiện của hợp đồng đã ký
với UBND xã Bình Sơn. Cụ thể, từ năm 2009 đến năm 2013, Công ty TNHH
khoáng sản Phúc Thuận đã nộp cho ngân sách UBND xã Bình Sơn với số tiền là
375.000.000 đồng và giải quyết được khoảng 50 lao động phổ thông, góp phần
xóa đói, giảm nghèo, ổn định kinh tế; riêng năm 2014 Công ty TNHH khoáng
sản Phúc Thuận mới nộp 40.000.000 đồng.
Hiện tại, Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận đang khai thác khoáng
sản bằng máy đào tại sông Vu Gia thuộc thôn Xuân Hòa 2, xã Bình Sơn, tuy
nhiên đại diện Công ty đã không cung cấp được các giấy phép khai thác khoáng
sản do cơ quan có thẩm quyền cấp phép ngoài hợp đồng thuê đất lâm nghiệp do
UBND xã Bình Sơn ký cho phép, đồng thời việc khai thác khoáng sản của Công
ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận cũng gây sạt lở nghiêm trọng (cụ thể: sạt lở
200 m2 đất rừng, mép trái bờ sông Vu Gia, kể từ thượng nguồn), đôi chỗ bị đào
thành hố sâu tạo thành dòng xoáy nguy hiểm và ảnh hưởng môi trường nước tại
3
khu vực khai thác. Đoàn kiểm tra đã lập biên bản vụ việc của Công ty TNHH
khoáng sản Phúc Thuận và đại diện Công ty đã ký xác nhận.
Làm việc với UBND xã Bình Sơn, Chủ tịch UBND xã Bình Sơn đã xác
nhận có hợp đồng cho Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận khai thác 1,5 ha
bao gồm cả sông Vu Gia, thuộc thôn Xuân Hòa 2 và nhiệm vụ Công ty TNHH
khoáng sản Phúc Thuận phải nộp cho ngân sách xã 50.000.000 đồng/ha/năm để
xây dựng các công trình phúc lợi tại địa phương và hỗ trợ các gia đình chính
bộ, công chức hành chính có thẩm quyền giải quyết vụ việc phải thực sự am
hiểu chính sách, pháp luật về lĩnh vực tài nguyên khoáng sản và bảo vệ môi
trường của Đảng và Nhà nước ta, nắm chắc các lý do thực tế của tình huống để
phân tích, lựa chọn và ra văn bản áp dụng quy phạm pháp luật đúng đắn, đồng
thời phải có biện pháp tổ chức thi hành nghiêm chỉnh quyết định xử lý vi phạm.
Vì vậy, với việc cho phép khai thác khoáng sản trái phép, vượt thẩm
quyền thì cần phải xử lý để đảm bảo trật tự trong hệ thống pháp luật. Việc khai
thác khoáng sản gây sạt lở, ô nhiễm môi trường thì phải xử lý vi phạm hành
chính và bắt buộc khắc phục môi trường.
Thứ hai, đảm bảo lợi ích của người dân: đây là mục tiêu được xác định
nhằm đảm bảo cho việc giải quyết vụ việc được hợp tình, hợp lý, giảm bớt nguy
5
cơ người dân có thể khiếu kiện vượt cấp, dẫn đến xảy ra các điểm nóng tương tự
các vụ việc tranh chấp về đất đai ở Tiên Phước, Phú Ninh.
Để thực hiện được mục tiêu này, các cơ quan và cán bộ, công chức hành
chính có thẩm quyền cần phải nghiên cứu các chính sách của Nhà nước đối với
người dân và địa phương nơi có mỏ khoáng sản; các quy định phân cấp quản lý
nhà nước về tài nguyên khoáng sản cho địa phương các cấp, nhằm tuyên truyền
các quy định pháp luật về địa phương và nhân dân trong khu vực cùng phối hợp
với cơ quan nhà nước các cấp trong trong tác quản lý nhà nước về khoáng sản.
Thứ ba, đảm bảo tính khả thi của quyết định xử lý hành chính, các yêu
cầu của cơ quan cấp trên: Đây là yêu cầu đặt ra nhằm đảm bảo hiệu lực thực tế
của quyết định giải quyết, đảm bảo thi hành được quyết định trong thực tế.
Điều này đỏi hỏi cán bộ, công chức có thẩm quyền giải quyết phải điều
tra, nghiên cứu toàn diện các quy định của pháp luật liên quan đến hoạt động
khoáng sản, cũng như tìm ra các nguyên nhân khách quan, chủ quan để từ đó
đưa ra được giải pháp vừa hợp tình, vừa hợp lý có đầy đủ các phương tiện thực
sông Vu Gia, gây sạt lở, ảnh hưởng môi trường, trong đó có thể xác định một số
nguyên nhân khách quan và chủ quan cơ bản sau:
Thứ nhất: Do lợi nhuận kinh tế mang lại cao, tài nguyên sẵn có.
Thứ hai: Do UBND xã Bình Sơn chưa nắm rõ các quy định của pháp luật về
khoáng sản, thiếu sự phối hợp giữa các cơ quan chức năng dẫn đến việc làm vượt
cấp, trái thẩm quyền. Trong đó cũng phải kể đến năng lực chuyên môn, tham mưu
của cán bộ, công chức cấp xã dẫn đến việc cho phép khai thác khoáng sản trái phép.
Thứ ba: Do sự thiếu quản lý, kiểm tra giám sát của UBND huyện Hiệp Đức.
Thứ tư: Do công tác tuyên truyền pháp luật về công tác khai thác tài
nguyên chưa được sâu rộng đến các tầng lớp nhân dân.
Cuối cùng, là do sự không thường xuyên kiểm tra, khảo sát hiện trạng
rừng của Sở Nông nghiệp và PTNT dẫn đến việc phát hiện sự việc chậm trễ.
b) Về hậu quả của vụ việc khai thác khoáng sản trái phép
Việc khai thác khoáng sản trái phép trên đã gây ra một số hậu quả như sau:
Một là, Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận đã khai thác khoáng sản
trên sông Vu Gia không có giấy phép là vi phạm pháp luật, việc khai thác
khoáng sản gây sạt lở nghiêm trọng bờ sông, gây trũng xoáy nhiều chỗ, đe dọa
sụt lún rừng phòng hộ và các công trình bên bờ sông, ảnh hưởng xấu đến môi
sinh, môi trường; gây tâm lý hoang mang, bất bình trong nhân dân.
7
Hai là, việc UBND xã Bình Sơn ký hợp đồng cho Công ty TNHH khoáng
sản Phúc Thuận khai thác khoáng sản trên địa bàn rừng phòng hộ, không thông
qua cơ quan chức năng quản lý (UBND huyện Hiệp Đức, Sở Nông nghiệp và
PTNT) vừa tạo sự thiếu thống nhất trong hoạt động quản lý nhà nước, vừa là
tiền lệ cho một số người dân khác có thể làm theo Công ty TNHH khoáng sản
Phúc Thuận chỉ xin phép với Ủy ban nhân dân xã, không lập hồ sơ xin phép khai
thác khoáng sản trình cơ quan có thẩm quyền cấp phép theo quy định. Điều này
phạt vi phạm hành chính về quản lý rừng, phát triển rừng, bảo vệ rừng và quản
lý lâm sản;
- Chỉ thị số 20/2012/CT-UBND ngày 21/8/2012 của UBND tỉnh Quảng
Nam về tăng cường các biện pháp quản lý phương tiện dụng cụ đưa vào rừng
trên địa bàn tỉnh;
2.4. Xử lý tình huống
2.4.1. Ý kiến của bản thân đối với sự việc xảy ra tình huống
Qua các thông tin điều tra và xác nhận của đoàn kiểm tra từ UBND xã Bình
Sơn, Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận, tôi nhận định việc khai thác khoáng
sản của Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận là trái phép; việc ra Nghị quyết và
ký hợp đồng cho khai thác khoáng sản của UBND xã Bình Sơn là không đúng
thẩm quyền và quy định của pháp luật. Để chứng tỏ nhận định trên, chúng ta căn cứ
vào một số quy định của văn bản quy phạm pháp luật liên quan, cụ thể:
Tại khoản 13, Điều 12 của Luật Bảo vệ và Phát triển rừng, ngày
03/12/2004 có quy định hành vi bị nghiêm cấm: Khai thác trái phép tài nguyên
sinh vật, tài nguyên khoáng sản và các tài nguyên thiên nhiên khác; làm thay đổi
cảnh quan thiên nhiên, diễn biến tự nhiên của rừng; làm ảnh hưởng xấu đến đời
sống tự nhiên của các loài sinh vật rừng; mang trái phép hoá chất độc hại, chất
nổ, chất dễ cháy vào rừng.
Tại khoản 1, khoản 2 và khoản 4, Điều 4, Luật Khoáng sản năm 2010 quy
định: Hoạt động khoáng sản phải phù hợp với chiến lược, quy hoạch khoáng
sản, gắn với bảo vệ môi trường, cảnh quan thiên nhiên, di tích lịch sử - văn hoá,
danh lam thắng cảnh và các tài nguyên thiên nhiên khác; bảo đảm quốc phòng,
an ninh, trật tự, an toàn xã hội; Chỉ được tiến hành hoạt động khoáng sản khi
9
được cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền cho phép; Khai thác khoáng sản
phải lấy hiệu quả kinh tế - xã hội và bảo vệ môi trường làm tiêu chuẩn cơ bản để
Tại điểm a, b, c,d, đ, khoản 2, Điều 81, Luật Khoáng sản 2010. Ủy ban
nhân dân cấp huyện, Ủy ban nhân dân cấp xã trong phạm vi nhiệm vụ, quyền
hạn của mình có trách nhiệm: Giải quyết theo thẩm quyền cho thuê đất hoạt
động khoáng sản, sử dụng hạ tầng kỹ thuật và các vấn đề khác có liên quan cho
tổ chức, cá nhân được phép hoạt động khoáng sản tại địa phương theo quy định
của pháp luật; Thực hiện các biện pháp bảo vệ môi trường, khoáng sản chưa
khai thác, tài nguyên thiên nhiên khác theo quy định của pháp luật; bảo đảm an
ninh, trật tự an toàn xã hội tại khu vực có khoáng sản; Báo cáo Ủy ban nhân dân
cấp trên trực tiếp tình hình hoạt động khoáng sản trên địa bàn; Tuyên truyền,
phổ biến, giáo dục pháp luật về khoáng sản; Thanh tra, kiểm tra, xử lý vi phạm
pháp luật về khoáng sản theo thẩm quyền.
Tại khoản 1, 2, Điều 82, Luật Khoáng sản 2010. Thẩm quyền cấp Giấy
phép thăm dò khoáng sản, Giấy phép khai thác khoáng sản: Ủy ban nhân dân
cấp tỉnh cấp Giấy phép thăm dò khoáng sản, Giấy phép khai thác khoáng sản
làm vật liệu xây dựng thông thường, than bùn, khoáng sản tại các khu vực có
khoáng sản phân tán, nhỏ lẻ đã được Bộ Tài nguyên và Môi trường khoanh định
và công bố; Giấy phép khai thác tận thu khoáng sản. Bộ Tài nguyên và Môi
trường cấp Giấy phép thăm dò khoáng sản, Giấy phép khai thác những khoáng
sản còn lại.
Tại khoản 1, Điều 5, Luật Khoáng sản 2010. Quyền lợi của địa phương và
người dân nơi có khoáng sản được khai thác: Địa phương nơi có khoáng sản
được khai thác được Nhà nước điều tiết khoản thu từ hoạt động khai thác
khoáng sản để hỗ trợ phát triển kinh tế - xã hội theo quy định của pháp luật về
ngân sách nhà nước.
Tại khoản 2, Điều 5, Luật Khoáng sản 2010. Tổ chức, cá nhân khai thác
khoáng sản có trách nhiệm: Hỗ trợ chi phí đầu tư nâng cấp, duy tu, xây dựng hạ
tầng kỹ thuật sử dụng trong khai thác khoáng sản và xây dựng công trình phúc
lợi cho địa phương nơi có khoáng sản được khai thác theo quy định của pháp
luật; Kết hợp khai thác với xây dựng hạ tầng kỹ thuật, bảo vệ, phục hồi môi
thác khoáng sản trái phép, nhiều đoạn sông đã bị sạt lở, ô nhiễm nguồn nước
nghiêm trọng phá hủy đất canh tác của người dân. Điều này cũng do việc chạy
12
theo lợi ích kinh tế, đồng thời có sự buông lỏng quản lý, tiếp tay của chính
quyền địa phương.
Trở lại vụ việc khai thác khoáng sản của Công ty TNHH khoáng sản Phúc
Thuận tại sông Vu Gia, được Hội đồng nhân dân xã Bình Sơn ra Nghị quyết cho
phép khai thác khoáng sản và UBND xã Bình Sơn ký hợp đồng cho khai thác
khoáng sản trái quy định. Vì vậy cần phải xử lý các tổ chức, cá nhân vi phạm để
đảm bảo sự nghiêm minh của pháp luật, đồng thời tuyên truyền các quy định
pháp luật xuống cơ sở, đến người dân.
2.4.2. Xây dựng các phương án giải quyết tình huống
a) Các phương án xử lý
Sau vụ việc xảy ra, căn cứ trên cơ sở quy định của pháp luật về góc độ
lĩnh vực nông nghiệp tôi xin mạnh dạn đề xuất các phương án xử lý là:
1. Đình chỉ việc khai thác khoáng sản, tịch thu tang vật là xe đào và xử lý
vi phạm hành chính đối với Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận.
2. Đình chỉ việc khai thác khoáng sản, buộc Công ty TNHH khoáng sản
Phúc Thuận khắc phục vi phạm; đồng thời có biện pháp tuyên truyền, hướng
dẫn việc đăng ký thủ tục và khai thác tài nguyên đúng quy trình, quy định của
pháp luật.
3. Thu hồi hợp đồng ký cho khai thác khoáng sản số 04/HĐ-TĐ ngày
11/02/2009 của UBND xã Bình Sơn đã ký với Công ty TNHH khoáng sản Phúc
Thuận, đề nghị UBND huyện Hiệp Đức kiểm điểm UBND xã Bình Sơn cho
khai thác khoáng sản trái thẩm quyền, đề nghị Hội đồng nhân dân huyện Hiệp
Đức hủy bỏ Nghị quyết số 23/NQ-HĐND ngày 27/12/2008 của Hội đồng nhân
dân xã Bình Sơn.
+ Không triệt để do chỉ xử phạt Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận
mà không xử lý chính quyền địa phương và các cấp có liên quan, tạo tâm lý
không phục cho nhân dân;
+ Không tiến hành khắc phục hậu quả gây nguy hiểm cho người dân và
rừng phòng hộ.
+ Nảy sinh nhiều vấn đề sau khi tịch thu phương tiện khai thác như: ai quản
lý? quản lý như thế nào? kéo theo một bộ phận dân cư bị thất nghiệp tạm thời.
Phương án 2: Đình chỉ việc khai thác khoáng sản và buộc khắc phục hậu
quả; đồng thời có biện pháp tuyên truyền, hướng dẫn việc đăng ký thủ tục và
khai thác tài nguyên đúng quy trình, quy định của pháp luật.
14
Tại khoản 2, Điều 30, Luật Khoáng sản quy định: Tổ chức, cá nhân hoạt
động khoáng sản phải thực hiện các giải pháp và chịu mọi chi phí bảo vệ, cải
tạo, phục hồi môi trường. Giải pháp, chi phí bảo vệ, cải tạo, phục hồi môi trường
phải được xác định trong dự án đầu tư, báo cáo đánh giá tác động môi trường,
bản cam kết bảo vệ môi trường được cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền
phê duyệt.
Yêu cầu Công ty khai thác dừng ngay việc khai thác trên sông Vu Gia và
đồng thời dùng các biện pháp khắc phục việc sạt lở bờ sông, gây ô nhiễm nguồn
nước, san lấp các hố sâu gây ra các dòng xoáy nguy hiểm trên sông…. Bên cạnh
đó, bộ phận chức năng về tài nguyên & môi trường tổ chức tuyên truyền, hướng
dẫn nhân dân các thủ tục đăng ký khai thác khoáng sản, phổ biến thẩm quyền
cấp giấy đăng ký khai thác khoáng sản đối với từng loại khoáng sản … giúp cá
nhân, tổ chức hiểu rõ hơn về quy định của pháp luật trong lĩnh vực khai thác
khoáng sản. Phương pháp này là đúng với pháp luật, tuy nhiên về trách nhiệm
của các cơ quan liên quan như UBND xã Bình Sơn, Hội đồng nhân dân xã Bình
Sơn không làm rõ trong quá trình vi phạm pháp luật trong công tác tài nguyên
kỷ cương của pháp luật.
Phương án 4: Kết hợp hai phương án (2) và (3) trên là có cơ sở cở pháp
lý, hội đủ điều kiện đáp ứng được nhiều các mục tiêu, có tính khả thi cao, giải
quyết thấu lý đạt tình, đảm bảo sự nghiêm minh của pháp luật. Theo tôi, phương
án xử lý này là tối ưu, vì nó có các ưu điểm sau:
Đình chỉ việc khai thác khoáng sản: Điều này là cần thiết, đảm bảo đúng
quy định của pháp luật. Theo quy định của Luật khoáng sản 2010 thì mọi
tổ chức cá nhân khai thác khoáng sản phải được cơ quan có thẩm quyền cấp
phép, Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận được UBND xã Bình Sơn cho
phép khai thác khoáng sản là trái luật.
Buộc khắc phục vi phạm: Yêu cầu Công ty TNHH khoáng sản Phúc
Thuận khắc phục lại hiện trạng đất rừng ban đầu chống xói mòn, sạt lở, trũng
xoáy, ô nhiễm dòng sông đảm bảo đúng theo quy định của Luật Bảo vệ và phát
triển rừng 2004, Luật Khoáng sản 2010 và Luật Bảo vệ môi trường 2005. Đồng
thời, có biện pháp tuyên truyền phổ biến pháp luật trong lĩnh vực khai thác tài
nguyên không chỉ giúp cho Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận hiểu ra,
16
nắm rõ vấn đề về lĩnh vực khai khoáng mà còn giúp tổ chức, công dân – những
người đã và đang có ý định khai thác tài nguyên thực hiện đúng trình tự thủ tục
quy định của Nhà nước. Trên cơ sở đó, triển khai và duy trì hoạt động khai thác
tài nguyên đúng pháp luật, giúp mang lại hiệu quả phát triển kinh tế xã hội, xóa
đói giảm nghèo, giảm tỷ lệ thất nghiệp cho đất nước.
Thu hồi hợp đồng ký cho khai thác khoáng sản số 04/HĐ-TĐ ngày
11/02/2009 của UBND xã Bình Sơn đã ký với Công ty TNHH khoáng sản Phúc
Thuận. Luật Khoáng sản 2010 đã quy định thẩm quyền cấp phép khai thác
khoáng sản (vàng gỉ) là thuộc thẩm quyền của UBND cấp tỉnh, UBND cấp xã đã
ra hợp đồng cho khai thác khoáng sản là vượt thẩm quyền, cần phải thu hồi, hủy
khai thác khoáng sản trên sông Vu Gia thuộc địa phận thôn Xuân Hòa 2, xã
Bình Sơn, huyện Hiệp Đức.
2. Trong thời hạn 15 ngày, Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận phải
khắc phục lại hiện trạng đất rừng ban đầu, chống xói mòn, sạt lở, trũng xoáy, ô
nhiễm dòng sông. Giao UBND xã Bình Sơn giám sát việc thực hiện khắc phục
vi phạm của Công ty TNHH khoáng sản Phúc Thuận và có báo cáo kết quả cho
UBND huyện Hiệp Đức, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn và Sở Tài
nguyên & Môi trường.
3. Đoàn kiểm tra Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn sẽ báo cáo
Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn để có văn bản kiến
nghị UBND tỉnh Quảng Nam chỉ đạo một số vụ việc như sau:
- Yêu cầu UBND huyện Hiệp Đức tự kiểm điểm, chỉ đạo tổ chức kiểm
điểm UBND xã Bình Sơn và các cá nhân sai phạm trong việc cho phép Công ty
TNHH khoáng sản Phúc Thuận khai thác khoáng sản trên đất lâm nghiệp trái
thẩm quyền, chậm nhất trong vòng 30 ngày kể từ ngày UBND tỉnh ra văn bản và
có báo cáo kết quả về UBND tỉnh.
- Đề nghị hội đồng nhân dân huyện Hiệp Đức tổ chức hủy bỏ Nghị quyết
số 23/NQ-HĐND ngày 27/12/2008 của Hội đồng nhân dân xã Bình Sơn.
- Yêu cầu Ủy ban nhân dân huyện Hiệp Đức; Ủy ban nhân dân xã Bình
Sơn thực hiện các quy định được quy định tại khoản 2, Điều 81, Luật Khoáng
sản 2010:
18
+ Giải quyết theo thẩm quyền cho thuê đất hoạt động khoáng sản, sử dụng
hạ tầng kỹ thuật và các vấn đề khác có liên quan cho tổ chức, cá nhân được phép
hoạt động khoáng sản tại địa phương theo quy định của pháp luật;
+ Thực hiện các biện pháp bảo vệ môi trường, khoáng sản chưa khai thác,
tài nguyên thiên nhiên khác theo quy định của pháp luật; bảo đảm an ninh, trật
công tác quản lý tài nguyên và môi trường ở cấp xã hầu như rất mỏng, chỉ có
cán bộ địa chính, thậm chí kiêm nhiệm về quản lý xây dựng, giao thông, thủy
lợi... nên trong việc tham mưu cho UBND cấp xã đôi lúc còn thiếu sót, không
kịp thời. Với tình hình phát triển kinh tế xã hội của nước ta hiện nay, vấn đề
quản lý và bảo tài nguyên là rất cấp thiết, Bộ Chính trị đã ra Nghị quyết 41-NQTW ngày 15/11/2004 về bảo vệ môi trường trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp
hóa, hiện đại hóa đất nước. Vì vậy, cần thể chế hóa Nghị quyết này thành các
văn bản pháp luật, trong đó mục tiêu tăng cường nhân lực về quản lý nông
nghiệp trong công tác tài nguyên phải được chú trọng, nâng cao, đảm bảo thực
hiện hiệu quả từ trung ương đến cơ sở.
Về công tác quản lý nhà nước trong công tác quản lý và bảo vệ rừng,
khai thác tài nguyên của các cấp: Cần phải tăng cường tuyên truyền, phổ biến
pháp luật trong công tác khai thác tài nguyên; thường xuyên kiểm tra, giám sát
việc thực thi pháp luật trong công tác khai thác tài nguyên của cấp dưới và các
20
tổ chức, cá nhân; hướng dẫn, chỉ đạo xử lý kịp thời các vụ việc vi phạm tránh
trình trạng xảy ra các điểm nóng trên địa bàn tỉnh như trong thời gian qua.
Trên đây là những nội dung và phương pháp xử lý tình huống, xảy ra
trong quá trình thực hiện chức năng quản lý nhà nước, mà tác giả rút ra được
trong quá trình công tác và học tập chương trình Bồi dưỡng kiến thức Quản lý
nhà nước ngạch chuyên viên năm 2014 của Trường Chính trị tỉnh Quảng Nam tổ
chức. Do kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn có hạn, nên tiểu luận này không thể
tránh khỏi những thiếu sót, rất mong quý thầy, cô giáo Trường Chính trị tỉnh
Quảng Nam quan tâm góp ý để tôi học hỏi, tiếp thu, rút kinh nghiệm./.
MỤC LỤC